Túc Nga Mi (Nhíu Mày)/Chapter 20: Tìm ra đầu mốiChapter 20: Tìm ra đầu mối
20px

Edit: Lumi

“Cốc cốc”

Tiếng gõ cửa vang lên.

“Vào đi.”

Người đến đẩy cửa ra, thu người bước vào, chắp tay hành lễ xong rồi nói: “Điện hạ.”

“Thế nào?” Nhị hoàng tử Lận Ký buông bút trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn về phía người mới đến.

“Thế tử Lâm Dương Bá đã bị Đại Lý Tự triệu tập, nhưng người vừa bước chân trước ra khỏi cửa, chân sau đã có một nam tử đến Đại Lý Tự tự thú, nói là mình bị ma xui quỷ khiến, ham mê sắc đẹp của nữ tử đó, nên đã cưỡng bức, ép tới mức người đó nhảy lầu tự vẫn.” Người mặc đồ thái giám đứng trước bàn chậm rãi nói.

Chuyện này rất ồn ào, đã trở thành chuyện bách tính bàn tán sau mỗi bữa ăn, hai ngày trước còn có người dâng một bản tấu tố cáo Ngụy Quốc Công trên triều, nói rằng thế tử Ngụy Quốc Công suy đồi đạo đức, hành xử ngày càng tệ, cưỡng ép dân nữ ngay trên đường, ép người đó nhảy lầu bỏ mình, người xưa có câu “Con không dạy là lỗi của cha”, xảy ra chuyện này, Ngụy Quốc Công khó tránh khỏi trách nhiệm.

Người bên phe Ngụy Quốc Công đương nhiên không phục, thấy bọn họ ụp mũ lên đầu Ngụy Quốc Công thì đều vội đứng ra bảo vệ, Huyền Nguyên Đế nhìn bọn họ không ngừng tranh cãi, ném tấu chương quát dừng, sau đó nói chuyện này do Đại Lý Tự điều tra, “Vương tử phạm pháp tội như thứ dân”, nếu thế tử Ngụy Quốc Công thật sự làm vậy thì tất nhiên sẽ nghiêm trị không tha, lúc này mới dập được lửa giận của đám người.

Vài ngày sau cuộc điều tra của Đại Lý Tự diễn ra vô cùng rầm rộ, thẩm vấn tất cả những người có mặt ngày hôm đó, nhưng không ngờ thủ phạm cuối cùng lại là một nam tử dân gian bình thường.

Lận Ký nhớ tới lời Ngụy Huyền Qua nói trong thư, càng cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.

“Tiếp tục điều tra chuyện này” Hắn ta đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, lại hỏi: “Phương tiên sinh đâu?”

“Bẩm điện hạ, mấy ngày nay Phương tiên sinh vẫn luôn ở trong thư phòng, chưa từng ra khỏi cửa.”

“Phương tiên sinh” chính là người có trí tuệ cao siêu, túc trí đa mưu nhất trong số những phụ tá của hắn ta, người Ngụy Huyền Qua gặp trong Mãn Ngọc Lâu vào ngày xảy ra chuyện chính là y, chỉ là hai người đều không ngờ sau khi cáo biệt Ngụy Huyền Qua lại gặp tai họa như vậy.

Hồi nhỏ, Ngụy Huyền Qua là thư đồng của mình, hai người còn có thêm mối quan hệ biểu huynh đệ, vì thế tình cảm rất khăng khít, mặc dù bình thường hắn luôn tỏ ra phóng túng bất cần, nhưng trong âm thầm có rất nhiều việc của mình phải qua tay hắn, đám phụ tá trong phủ cũng quen biết hắn, hôm đó cũng chính là mình đã cử Phương tiên sinh đến bàn công việc với hắn.

Sự việc của Ngụy Huyền Qua liên lụy rất sâu, Lận Ký vốn thân thiết với hắn đương nhiên cũng bị ảnh hưởng, lời đồn đại khiến hình tượng trước nay của hắn ta cũng bị nghi ngờ, cho nên mấy ngày nay Lận Ký chỉ cầu xin hãy điều tra rõ chân tướng ở trước mặt Huyền Nguyên Đế, còn lại không nói thêm điều gì khác.

Điều phụ hoàng kiêng kỵ nhất chính là âm thầm kết bè kéo cánh, cho nên người Ngụy Huyền Qua gặp hôm đó tuyệt đối không được là người trong cung hắn ta, bởi vậy người Ngụy Huyền Qua gặp hôm đó đã âm thầm biến thành một chưởng quỹ trong cửa hàng dưới danh nghĩa của hắn ta, chưởng quỹ và khách quý bàn việc ở tửu lâu, nói ra cũng hợp lý.

Nghe nói vài ngày trước Ngụy Quốc Công tức giận đánh Ngụy Huyền Qua suýt chết, khiến cả phủ náo loạn, không lúc nào yên ổn, thái y trong cung cũng bị triệu đi một nửa, vật vã mấy hồi mới tỉnh lại.

Bây giờ chuyện này đã được “Tra rõ chân tướng”, bất kể có phải là thật không, ít nhất hiềm nghi trên người Ngụy Huyền Qua đã được gạt bỏ, mình cũng có thể đến phủ Ngụy Quốc Công thăm hắn, thế nên bèn nói với người trước mặt: “Chuẩn bị đi, bổn cung muốn đi thăm Huyền Qua.”

Ở bên này, Ngụy Huyền Qua đang ở trong phòng với Thẩm Linh Giáng, cơ thể hắn vốn khỏe mạnh, mấy ngày này đã có thể ngồi dậy, không cần phải nằm trên giường nữa.

Kể từ sau khi bị thương, hắn ra sức tỏ vẻ yếu ớt ở trước mặt Thẩm Linh Giáng, Thẩm Linh Giáng thương hắn, cho nên ngày nào cũng đến phòng thăm hắn, lúc này hắn đang ăn cháo tía tô nàng đút cho mình, nhưng không quen ăn vị cháo thuốc này, hắn bèn chau mày than thở với nàng.

Tưởng rằng trong phòng chỉ có một mình Ngụy Huyền Qua nên không sai người thông báo, lúc Lận Ký đi vào phòng thì nhìn thấy cảnh tượng thiếu niên thường kiêu ngạo tùy hứng nằm dựa trên giường, nữ tử bên cạnh ân cần đút cho hắn ăn.

“Vị của bát cháo này lạ quá.”

“Thuốc đắng dã tật, không ăn sao khỏe được?”

Khi hắn ăn xong muỗng cháo cuối cùng, Thẩm Linh Giáng lấy khăn lau miệng cho hắn.

“Huyền Qua.” Đột nhiên có người vén rèm bước vào.

Động tác của Thẩm Linh Giáng khựng lại, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường, thu khăn lại cầm ở trong tay, đứng dậy thu người hành lễ với người đến.

“Bái kiến Nhị hoàng tử.”

“Không cần đa lễ.” Lận Ký khẽ nâng tay ngăn lại.

“Điện hạ.” Ngụy Huyền Qua gọi.

“Mấy ngày trước không tiện, hôm nay mới có thể đến thăm đệ.” Hắn ta thuận thế ngồi xuống chỗ Thẩm Linh Giáng ngồi vừa nãy.

Nếu là đến thăm hắn vậy thì mình ở lại cũng không tiện, vì vậy Thẩm Linh Giáng trao đổi ánh mắt với Ngụy Huyền Qua rồi lặng lẽ lui ra khỏi phòng.

“Vết thương đã đỡ hơn chưa?”

“Đỡ hơn nhiều rồi.” Ngụy Huyền Qua hiểu rõ lý do mấy ngày trước hắn ta không đến thăm mình, nhiều người lắm tai mắt, lại đang ở đầu sóng ngọn gió, biết giữ mình là lẽ thường, Ngụy Huyền Qua cũng không phải kiểu người cố chấp không biết gì, vì thế mấy ngày trước dù hắn ta không đến, hắn cũng không có chút oán trách nào.

“Lần này là ta có lỗi với đệ.” Lận Ký thở dài nói: “Nếu không phải...”

Còn chưa nói xong, Ngụy Huyền Qua đã cắt ngang hắn ta: “Điện hạ quá lời rồi, chuyện này mọi người đều không đoán trước được, không ai muốn xảy ra sai xót này cả.”

Lận Ký nghe xong trong lòng nhiều loại cảm xúc đan xen nhau, cuối cùng chỉ nắm lấy bả vai hắn, chuyển thành một câu: “Huyền Qua, ta nhất định sẽ không phụ đệ.”

Sau khi về cung, Lận Ký đi vấn an Trịnh hoàng hậu trước, được biết hắn ta vừa từ phủ Ngụy Quốc Công trở về, bèn hỏi về thương thế của Ngụy Huyền Qua.

“Tình trạng của Huyền Qua đã chuyển biến tốt, mẫu hậu không cần lo lắng.”

“Vậy thì tốt.”

Chuyện này vô cùng ầm ĩ, nhân vật chính còn là cháu ngoại mình yêu thương nhất, khiến bà ấy cũng không tiên nói trước mặt Huyền Nguyên Đế, lại nghe nói Ngụy Huyền Qua bị Ngụy Quốc Công đánh bằng gia pháp, bị thương rất nặng thì lập tức sai thái y trong cung đi ngay trong đêm, âm thầm tặng thuốc thang, nhân sâm thượng hạng...Bây giờ nghe thương thế của hắn đã chuyển biến tốt nên cũng yên tâm hơn.

Hai mẫu tử nói chuyện một lát, Trịnh hoàng hậu đột nhiên nhắc tới hôn sự của hắn ta.

“Nữ tử thế gia hợp tuổi trong kinh thành không ít, nhưng người bổn cung cảm thấy xuất sắc nhất trong số đó vẫn là đại cô nương của phủ Thẩm Thượng Thư.”

Lận Ký nghe vậy thì sững người, lại nghe Trịnh hoàng hậu nói tiếp: “Nữ tử này tài mạo song toàn, tuổi tác cũng tương xứng với con, người đến cầu thân nối liền không dứt, nhưng nghe nói mấy năm trước cơ thể không khỏe nên mới chưa chọn con rể, hơn nữa, còn là biểu tỷ ruột của biểu đệ Huyền Qua của con, thân càng thêm thân, như vậy quá tốt rồi.”

Trong đầu Lận Ký lại xuất hiện khuôn mặt của Thẩm Linh Giáng, trưởng nữ của Thẩm Thượng Thư, hắn ta đương nhiên biết, cả tài hoa lẫn dung mạo đều nổi danh trong kinh thành, chưa nói đến dung mạo tựa tiên tử, chỉ riêng tính cách dịu dàng nhã nhặn đó của nàng, quả thực chính là lựa chọn thích hợp với vị trí hoàng tử phi, nữ lang như vậy, trong lòng hắn ta không phải chưa từng nghĩ qua, chỉ là...

Hắn ta lại nhớ tới hành động giữa nàng và Ngụy Huyền Qua mình thấy ở trong phòng, tuy biết tình cảm giữa hai tỷ đệ rất sâu đậm, nhưng không ngờ lại thân mật tới vậy, trông không giống tỷ đệ, mà giống...

Nghĩ đến đây, Lận Ký cảm thấy chấn động, hắn ta cụp mắt đè nén suy đoán trong lòng, sau đó nói với Trịnh hoàng hậu: “Mẫu hậu, hôn sự của nhi thần tạm thời chưa vội...”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...