Túc Nga Mi (Nhíu Mày)/Chapter 21: Mỹ nhân cưỡi ngựaChapter 21: Mỹ nhân cưỡi ngựa
20px

Edit: Lumi

Sau khi Lận Ký rời đi thì Ngụy Quốc Công đến.

Nhìn thấy ông ấy, vẻ mặt Ngụy Huyền Qua lạnh lùng, chẳng buồn gọi một tiếng “Phụ thân”, chỉ dựa vào giường, mắt cụp xuống, không nói một chữ nào.

Nhớ đến tình trạng nguy hiểm của hắn mấy ngày trước, Ngụy lão thái quân vỗ ngực vừa khóc vừa mắng mình: “Con cứ tha hồ ngược đãi thằng bé đi! Một người đang khỏe mạnh bị con đánh đến mức sống dở chết dở, bình thường con muốn thế nào cũng được, ta cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, không ngờ lần này con lại tàn nhẫn muốn lấy mạng nó! Ta muốn xem xem, nếu mất luôn đứa con trai duy nhất này rồi thì con chạy đi đâu khóc!”

Nhìn từng chậu máu bê ra khỏi phòng, cộng thêm lời nói của thái y, dù ông ấy có tàn nhẫn đến mức nào cũng không khỏi hoảng sợ, trong phút chốc cũng hận mình sao lại hồ đồ ra tay độc ác như vậy, may mà cuối cùng hắn cũng tỉnh lại, nếu không thì mình thật sự thành “Một bước sai ngàn đời hận” rồi!

Sự thật đã được làm rõ, hắn không lừa gạt ông ấy, quả thật không phải hắn làm, đáng hận là ông ấy còn đổ oan cho hắn, để hắn phải chịu oan uổng như vậy, nghĩ đến đây, trong lòng Ngụy Biên vừa hổ thẹn vừa cắn rứt, dù biết con trai đã hận mình thấu xương, nhưng suy cho cùng vẫn là mình đuối lý, Ngụy Biên nhìn đứa con mình từng vô cùng yêu thương trước mặt dịu dàng nói: “Đã khỏe hơn chưa?”

Ngụy Huyền Qua quả thực chẳng còn chút kính trọng nào dành cho ông ấy nữa, lòng như tro tàn, đáp một câu cụt lủn: “Thật khiến ngài thất vọng rồi, chưa chết được.”

Quả nhiên, thấy hắn đã cực kỳ thất vọng về mình, Ngụy Biên thầm thở dài, nhưng vẫn kiên trì nói: “Chuyện lần này là cha sai, sau này nhất định sẽ không như vậy nữa.”

Đột nhiên nghe ông ấy nhận sai, Ngụy Huyền Qua thoáng sửng sốt, như không dám tin người phụ thân vẫn luôn lạnh lùng cứng rắn này lại cúi đầu nhận lỗi với mình.

Chuyện xảy ra trên triều dạo gần đây hắn cũng biết đôi chút, còn về tình cảnh của ông ấy khó khăn ra sao thì dù không nói mình cũng có thể đoán ra được, chẳng qua chỉ là “Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh”.

Nhìn dáng vẻ vô cùng tiều tụy của người trung niên trước mặt, cả thân thể lẫn tâm hồn đều mệt mỏi, Ngụy Huyền Qua chợt nhớ lại hồi nhỏ ông ấy thích nhất là ôm mình vào lòng luôn miệng nói “Con ta, con ta”, tuy nói “Cha không ôm con”, nhưng trong những năm tháng đó ông ấy lại yêu thương mình đến mức có thể ngồi cưỡi trên vai ông ấy chơi đùa.

Cổ họng Ngụy Huyền Qua nghẹn lại, những lời nói tổn thương người khác không cách nào bật ra khỏi miệng, nhận ra mắt hơi nong nóng, hắn lúng túng quay phắt đầu đi.

Ngụy Quốc Công thấy hắn quay đầu đi, môi mím thành một đường thẳng, rõ ràng là không muốn nhìn thấy ông ấy nữa, những lời còn lại đều hóa thành một tiếng thở dài, cuối cùng chỉ nói: “Không làm phiền con nữa, con nghỉ ngơi cho tốt!” Sau đó quay người đi ra khỏi cửa.

Tiếng bước chân dần xa, Ngụy Huyền Qua quay đầu, đôi mắt đã ửng đỏ.

Hai ngày sau, thế tử Lâm Dương Bá bị bắt do gian lận trong sòng bạc, chân trước vừa bước ra khỏi đó chân sau đã bị một đám người cao lớn vạm vỡ trùm bao bố đánh cho một trận, nghe nói lúc gia nô phát hiện thì hắn ta đã hấp hối, tay chân đều gãy.

Khi ấy Ngụy Huyền Qua đọc mảnh giấy bên dưới trình lên, cười lớn mấy tiếng, sau đó hừ lạnh đầy chán ghét: “Hừ, tạm giữ cho ngươi một mạng.”

Hơn một tháng sau, vết thương trên người Ngụy Huyền Qua đã khỏi hẳn, Ngụy thế tử bị nhốt hơn một tháng trời không chịu nổi cô đơn, nói là muốn đến trang viên dạo chơi thư giãn gân cốt, trong phủ, đám người Ngụy lão thái quân thấy công tử duy nhất đã thoát khỏi tai ương, đại nạn không chết, trong lòng vô cùng xúc động, nào còn nghĩ đến chuyện giữ chân hắn, nghe nói hắn muốn ra ngoài, chỉ đành dặn dò hạ nhân chuẩn bị hành lý, xe ngựa,...

Đi đến nửa đường, Ngụy Huyền Qua lại sai người đổi đường đi, quay đầu xe, tự đến trang viên dưới danh nghĩa của mình.

Đến trang viên, Ngụy Huyền Qua bỏ lại đám người hầu phía sau, vội vã đi vào trong phòng, đẩy cửa ra nhìn thấy bóng dáng quen thuộc thì lập tức lao lên ôm lấy.

“A Giáng!”

Thẩm Linh Giáng nâng tay ôm hắn, buồn cười nói: “Vội như vậy làm gì?”

“Một ngày không gặp như cách ba thu!” Rồi lại khẽ đẩy người ra, hôn vài cái lên mặt nàng: “Ta rất nhớ nàng!”

Thẩm Linh Giáng đón nhận những nụ hôn nhiệt tình của hắn, người trước mặt mỉm cười.

“A Giáng có nhớ ta không?”

“Ừm” Nàng khẽ gật đầu.

Đương nhiên là nhớ, lúc đó chỉ ở phủ Ngụy Quốc Công vài ngày rồi rời đi, tính ra thì hai người cũng đã gần một tháng không gặp nhau rồi, những ngày sau Thẩm Linh Giáng rất lo lắng về thương thế của hắn, bây giờ thấy hắn đã khỏe hẳn, quay lại dáng vẻ nhanh nhẹn hoạt bát trước đây, trong lòng tất nhiên cảm thấy rất vui.

“Ta biết ngay mà!” Ngụy Huyền Qua cười, kéo nàng ngồi xuống giường mỹ nhân: “Đã nói với người trong nhà chưa?”

“Đương nhiên.”

Lần này ra ngoài, Thẩm Linh Giáng mượn cớ là cùng đi chơi với Hoài Xu công chúa, người trong nhà tin tưởng nàng, đương nhiên sẽ không nghi ngờ nàng, cho nên nàng mới có thể dễ dàng thuận lợi đến đây.

Nghĩ đến đây là lần đầu tiên nàng lừa dối cha mẹ, lại còn là để có thể lén lút gặp hắn, Thẩm Linh Giáng bèn cảm thán một câu: “Đây là lần đầu tiên lừa dối cha mẹ.”

Ngụy Huyền Qua nghe vậy lập tức tiếp lời: “Cảm ơn A Giáng thương ta, dung túng cho ta lần này.”

Thẩm Linh Giáng nghe vậy thì che khăn bật cười, ngón tay ấn lên môi hắn nói: “Đều là do cái miệng nhỏ này của chàng lừa gạt!”

Ngụy Huyền Qua há miệng ngậm lấy ngón tay nàng.

Mỹ nhân lập tức đỏ mặt, vội vàng rút ngón tay ra khỏi miệng hắn, quở mắng: “Dù sao cũng là một công tử, sao lại không biết bẩn như thế?”

Ngụy Huyền Qua lại nhếch miệng cười: “Ta không dám nhận lời này đâu, trên người A Giáng có chỗ nào là bẩn chứ? Ta thấy chỗ nào cũng thơm cả...”

Nói rồi lại ngửi cổ nàng.

Thẩm Linh Giáng bị hành động của hắn làm cho nhột, cười run rẩy như cành hoa trong gió.

Hai người ở trong phòng chơi đùa một lát, Ngụy Huyền Qua nói muốn dẫn nàng đi cưỡi ngựa, nhưng lúc nhỏ Thẩm Linh Giáng học cưỡi ngựa từng bị ngã, từ sau lần đó đã nảy sinh ám ảnh với việc cưỡi ngựa, bây giờ nghe hắn nói trong lòng vẫn cảm thấy sợ hãi, lập tức lên tiếng từ chối, nhưng Ngụy Huyền Qua vẫn nói hắn nhất định sẽ không để nàng bị ngã, bảo đảm mấy lần nàng mới miễn cưỡng đồng ý.

Khi nhìn thấy nàng thay bộ đồ cưỡi ngựa màu nâu đỏ mình sai người chuẩn bị sẵn, hai mắt Ngụy Huyền Qua lập tức sáng lên, có lẽ là do tính cách, bình thường Thẩm Linh Giáng luôn thích mặc y phục màu nhạt, chỉ vào những ngày vô cùng vui vẻ hoặc vào dịp quan trọng mới thấy nàng mặc một hai bộ đồ có màu sắc tươi tắn.

Đồ cưỡi ngựa màu nâu đỏ làm nổi bật vóc dáng hoàn hảo của nàng, vòng eo thon gọn và đôi chân dài thẳng tắp, sắc áo rực rỡ càng làm tôn lên làn da trắng như tuyết của nàng.

Có lẽ là do đã quá lâu không mặc đồ sặc sỡ, cộng thêm nhiều năm không động vào đồ cưỡi ngựa, Thẩm Linh Giáng thấy vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt hắn, mím môi, không thoải mái khẽ kéo vạt áo.

Ngụy Huyền Qua đi đến trước mặt nàng, giơ tay ôm eo nàng, cúi đầu nói: “A Giáng mặc y phục sặc sỡ rất xinh đẹp.”

Thẩm Linh Giáng nghe vậy chỉ mỉm cười, hôm nay hắn mặc đồ cưỡi ngựa màu đen, màu sắc trầm ổn làm giảm bớt vài phần vẻ bất cần đời trên người hắn, tôn lên khí chất phi phàm, trong lòng nàng thoáng rung động, còn chưa kịp phản ứng lại, người phía trước đã cúi đầu hôn lên môi nàng.

Lại dây dưa trong phòng một hồi lâu, hai người mới ra ngoài.

Ngụy Huyền Qua chọn một con ngựa trắng đuôi hồng, nói là rất hợp với khí chất của nàng.

Người trông ngựa dắt ngựa đến, Thẩm Linh Giáng chăm chú quan sát, con ngựa này quả thực không phụ danh tiếng của mình, toàn thân trắng như tuyết pha thêm chút sắc hồng, vẻ đẹp của nó khiến nàng không khỏi nhìn thêm vài lần.

“Ngựa đẹp quá.” Nàng giơ tay vuốt ve lưng nó.

Ngụy Huyền Qua thấy nàng thích, trong lòng cũng vui vẻ: “Nào, nàng lên thử xem.”

Nói rồi, hắn ôm nàng đặt lên lưng ngựa.

Mặc dù rất thích nhưng trong lòng vẫn thấy hơn sợ hãi, chỉ thấy nàng có chút hoảng loạn nắm chặt cánh tay hắn: “Ta...Ta không được đâu.”

“Đừng sợ.” Ngụy Huyền Qua nhẹ giọng an ủi: “Con ngựa này rất hiền, sẽ không làm người khác bị thương đâu, huống chi còn có ta ở đây.”

Nghe hắn nói vậy, trái tim Thẩm Linh Giáng mới dần bình ổn lại một chút, nhưng vẫn nắm chặt tay hắn nói: “Chàng đừng đi xa.”

Ngụy Huyền Qua vốn cũng không định đi xa, vì vậy nghe lời cầm lấy dây cương, dắt ngựa dẫn nàng đi một vòng.

Đi một vòng xong, hắn dừng bước, ngẩng đầu hỏi: “Thế nào, không sợ nữa chứ?”

“Ừm” Thẩm Linh Giáng gật đầu, thầm nghĩ con ngựa này đúng là ngoan hiền như hắn nói, trong lòng lập tức dâng lên ý muốn thử xem sao.

Ngụy Huyền Qua như thể nhìn thấu tâm tư của nàng, bèn nói: “Nàng thử tự cưỡi xem.”

Lo nàng sợ hãi, lại nói: “Đừng sợ, ta sẽ ở gần nàng.”

Hắn thả lỏng dây cương, sau đó sai người dắt ngựa đen của mình đến.

Dù sao lúc nhỏ cũng từng học cưỡi ngựa, nàng vẫn còn nhớ mang máng một ít, khi Ngụy Huyền Qua chỉ dạy nàng cũng dần nhớ lại những kỹ thuật cưỡi ngựa mình đã từng học.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...