Túc Nga Mi (Nhíu Mày)/Chapter 22: Nô tài hầu hạ cô nương (Hơi H)Chapter 22: Nô tài hầu hạ cô nương (Hơi H)
20px

Edit: Lumi

“Giá.”

Thẩm Linh Giáng học rất nhanh, sau khi được Ngụy Huyền Qua chỉ dẫn thì không lâu sau đã có thể rời khỏi hắn, tự điều khiển ngựa chạy băng băng trên đồng cỏ, mỹ nhân mặc y phục đỏ cưỡi ngựa trắng, cảnh tượng thật sự rất đẹp, Ngụy Huyền Qua chỉ cưỡi ngựa dừng ở giữa mỉm cười nhìn nàng.

Tuy vẫn chưa thể thúc ngựa vượt chướng ngại, nhưng nàng vẫn dư sức điều khiển ngựa trên vùng đất bằng phẳng, chỉ thấy nàng phi ngựa chạy từ đầu bên kia quay về, đến trước mặt Ngụy Huyền Qua, cười nói với hắn: “Huyền Qua, ta biết cưỡi ngựa rồi!”

Ngụy Huyền Qua nhìn nữ tử trước mặt, đôi mắt sáng ngời, cười tươi như hoa, như một đứa trẻ khoe khoang với người lớn một chuyện nó có thể dễ dàng làm được vậy, trong lòng cảm thấy hơi buồn cười, nhưng ngoài mặt vẫn chân thành nói: “A Giáng giỏi quá.”

Thẩm Linh Giáng nghe hắn khen ngợi, trong lòng rất vui vẻ.

“Vậy để ta thử kỹ thuật cưỡi ngựa của A Giáng xem sao.”

Nói rồi, hắn phi thân bay từ lưng ngựa Bão Nguyệt đến ngồi sau lưng Thẩm Linh Giáng.

“Đây là định làm gì?” Thẩm Linh Giáng quay đầu nhìn hắn khó hiểu nói.

Ngụy Huyền Qua vòng tay ôm eo nàng: “Mỗi người cưỡi một ngựa có hơi lãng phí.” Hắn lại gác cằm lên vai nàng, mang theo ý cười nói: “Cho nên A Giáng đưa ta về đi, vừa hay sư phụ cũng muốn kiểm tra thành quả của đồ đệ.”

“...”

Thẩm Linh Giáng không cách nào phản bác, đành làm theo lời hắn, kéo dây cương hai chân kẹp thân ngựa, ngựa trắng dưới thân chậm rãi đưa hai người quay về.

Bình thường hắn toàn một mình cưỡi ngựa phi nhanh, đâu có cùng nàng nàng cưỡi ngựa đi từ tốn như bây giờ, nhưng mỹ nhân trong lòng, cũng có cảm giác thú vị, thấy nàng đúng là đã nắm vững kỹ thuật, Ngụy Huyền Qua bèn kéo lấy dây cương từ trong tay nàng đi, vung roi, con ngựa dưới thân lập tức phi như bay.

Tuy trời đã vào thu, nhưng vừa chạy trên đồng cỏ một vòng nên cũng toát một tầng mồ hôi mỏng, vì vậy vừa về đến trang viên, Thẩm Linh Giáng đã lập tức gọi người chuẩn bị nước tắm.

“Cạch.”

Người đến đẩy cửa vào, phía sau bình phong khói mù lượn lờ, ở giữa đặt một thùng tắm to rộng, mơ hồ có thể thấy một nữ tử có thân hình mảnh mai đang ngồi trong đó, bàn tay vốc nước trong thùng tưới lên tấm lưng trần mềm mịn.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền tới, Thẩm Linh Giáng tưởng đó là Thu Lan, chỉ nhẹ nhàng nói: “Thu Lan, bóp vai cho ta đi.”

Người đến đứng ở sau lưng nàng, nâng tay lên chạm vào đôi vai nhỏ gầy của nàng.

Bàn tay có vết chai khẽ bóp vai nàng, Thẩm Linh Giáng nhắm mắt dựa vào thùng tắm.

Mới bóp được vài cái nàng đã phát hiện có chỗ không đúng, tay của Thu Lan đâu có lớn như vậy, hơn nữa bàn tay chưa từng làm việc nặng sao lại có vết chai, đang chau mày suy tư thì...

“Nô tài hầu hạ cô nương thoải mái chứ?” Giọng nói nam tử trầm thấp đột nhiên vang lên bên tai.

Thẩm Linh Giáng giật mình, lập tức mở to mắt, vừa quay đầu thì thấy người vừa rồi còn cùng mình cưỡi ngựa bây giờ đang đứng sau lưng mình.

Nàng lập tức nâng tay che ngực theo bản năng, quay đầu nhìn phía trước nói: “Sao chàng đến đây được?”

Giữa ban ngày ban mặt lẻn vào phòng tắm của nữ tử.

Nữ tử trước mặt trần như nhộng, trên đầu cài một cây trâm búi mái tóc đen lên cao, tấm lưng trơn nhẵn lộ rõ xương bướm tuyệt đẹp, trong thùng nước phủ đầy cánh hoa có thể mơ hồ nhìn thấy đôi chân thon gọn trong nước, hai tay cũng không che được cảnh xuân tươi đẹp, từ góc nhìn cao xuống của hắn, bầu vú trắng nõn bị đè ép tràn ra khỏi hai cánh tay, tạo ra một khe rãnh sâu ở giữa, lại như phản bội ý muốn “Biến vụng thành khéo” của nàng.

Ngụy Huyền Qua lại không hề cảm thấy xấu hổ, hai tay vẫn ấn trên vai nàng: “Sao không đến được?”

Hai người đã có tiếp xúc thân mật từ lâu, trong lòng hắn đã sớm coi nàng là thê tử chưa qua cửa của mình, phu nhìn thê, có gì sai chứ?

Thẩm Linh Giáng không muốn tranh luận với hắn, vô cùng xấu hổ, chỉ thúc giục nói: “Mau ra ngoài đi, ta phải tắm rửa.”

“Vừa khéo, có thể hầu hạ cô nương, nô tài cực kỳ vinh hạnh.” Ngụy Huyền Qua cúi người kề sát mặt nàng, hơi thở phả lên sau tai nàng: “Cô nương cứ việc sai bảo nô tài.”

Thẩm Linh Giáng lập tức nổi hết da gà, co rúm lại, cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa quay người đẩy hắn ra, van xin: “Đừng làm loạn nữa, mau.

..”

Còn chưa dứt lời, một nụ hôn nồng nhiệt đã mạnh mẽ áp xuống.

Chiếc lưỡi trơn trượt luồn vào trong miệng nàng, chạm vào đầu lưỡi nàng rồi sau đó quấn lấy dây dưa không dứt, lực trên môi càng mạnh hơn, Thẩm Linh Giáng chỉ cảm thấy nước bọt trong miệng như sắp bị hắn hút cạn.

Bàn tay hắn thuận theo vai nàng trượt xuống dưới, sờ đến hai bầu vú mềm mại kia.

“Cô nương muốn tắm chỗ nào?” Hắn cầm hai bầu vú mềm mại trong bàn tay: “Là chỗ này sao?”

“A...” Thẩm Linh Giáng rên rỉ, muốn đẩy tay hắn ra, nhưng lại phát hiện nó bất động như một tảng đá vậy.

Tay hắn lại thuận theo bụng nàng trượt xuống nơi tư mật được lông bao quanh: “Hay là chỗ này?”

“Ưm...Huyền...Qua” Thẩm Linh Giáng bất chợt túm chặt hắn, rất khó chịu nói: “Đừng...Đừng như vậy...”

Hành động cự tuyệt của nàng trong mắt Ngụy Huyền Qua lại giống như vừa muốn từ chối vừa muốn đón nhận, càng khiến hắn không muốn dễ dàng buông tay, hai ngón tay khẽ tách cánh hoa khép hờ, lượn lờ vài vòng ở cửa động, sau đó từ từ đẩy ngón tay vào trong.

Nửa ngón tay vừa vào trong, lối đi nhỏ hẹp lập tức siết chặt, khiến hắn khó mà di chuyển được, cúi đầu hôn lên gò má nàng, Ngụy Huyền Qua dịu dàng nói: “A Giáng, thả lỏng một chút, nếu không, nàng sẽ khó chịu đấy.”

Lời nói của hắn như có ma lực, Thẩm Linh Giáng không muốn khó chịu nên đã ngoan ngoãn thả lỏng chân.

Ngón tay không còn vật cản, bèn tiếp tục tiến lên trước, cho đến khi chạm vào vách thịt nhăn ở sâu bên trong, hắn mới chậm rãi bắt đầu rút ra đẩy vào.

“Hưm ưm...Ha a...”

Thẩm Linh Giáng nhíu mày cắn môi, một tay nắm lấy mép thùng tắm, một tay nắm chặt cánh tay mạnh mẽ đang để ở giữa hai chân mình, miệng không kìm được tiếng rên rỉ.

Động tác dưới nước tạo ra âm thanh rất nhỏ, nước nóng nương theo động tác đâm rút của hắn chui vào bên trong huyệt của nàng, vang lên tiếng òm ọp òm ọp.

Thân dưới có bàn tay của hắn, thân trên cũng có bàn tay của hắn, hai bầu vú trước ngực bị hắn nắm trong tay thỏa sức chơi đùa, Thẩm Linh Giáng dựa lưng lên thùng tắm, ngửa đầu tựa vào mép thùng thở dốc.

“Ưm...Hu...Huyền Qua...”

Trâm ngọc cài trên tóc rơi xuống đất theo động tác lắc đầu của nàng, tiếng ngọc va chạm với nền đất vang lên thanh thúy, mái tóc đen như lụa xõa tung xuống phủ lên tấm lưng trần ướt nước của nàng.

“Không...Đừng ở đây...” Ngực nàng phập phồng dữ dội, phải mấy nhịp thở sau mới bình ổn lại, giọng nghẹn ngào nói: “Hu...Đi...Lên giường...”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...