Túc Nga Mi (Nhíu Mày)/Chapter 23: Ta đang ở trong nàng (H)Chapter 23: Ta đang ở trong nàng (H)
20px

Edit: Lumi

“Được” Ngụy Huyền Qua trầm giọng đáp lại, sau đó chỉ thấy hắn ôm lấy eo nàng dễ dàng bế nàng lên bằng một tay.

Ra khỏi nước nóng, cơ thể bị lạnh, Thẩm Linh Giáng lập tức quấn hai chân quanh eo hắn, áp sát vào nguồn nhiệt phía trước.

Tay hắn vẫn đang ở trong người nàng, khuấy động mấy phen khiến nàng bật ra tiếng rên rỉ.

Thẩm Linh Giáng treo trên người hắn như một đứa trẻ được người lớn bế, tư thế rất xấu hổ, nhưng nàng không suy nghĩ được nhiều như vậy nữa, thần trí đã trở nên mơ hồ từ lâu.

Ngụy Huyền Qua vừa bóp mông nàng, vừa cắm rút trong huyệt của của nàng, dâm thủy bên trong không kìm được chảy theo tay hắn rồi rơi xuống, nhỏ tí tách suốt dọc đường đi.

Chỉ một đoạn đường ngắn như vậy, Thẩm Linh Giáng đã không chịu nổi nữa, ôm chặt hắn khẽ rên lên tiết ra, làm thấm ướt cả y phục của hắn.

Cho đến khi bị hắn đặt lên giường, sau lưng tiếp xúc với chăn đệm mềm mại, Thẩm Linh Giáng mới chợt phản ứng lại mình vừa làm chuyện gì.

Sau đó nàng khóc thút thít nâng tay che mặt.

Ngược lại khiến Ngụy Huyền Qua giật mình, vội vàng nắm lấy tay nàng hỏi: “A Giáng làm sao vậy? Thấy khó chịu sao?”

Cái này bảo nàng nói thế nào đây? Không ngờ vừa nãy mình lại dâm dãng như thế, còn...Còn tè lên người hắn.

Nghĩ đến đây, nàng càng cảm thấy khó xử hơn, chỉ quay lưng đi không muốn thấy hắn nữa.

Ngụy Huyền Qua thực sự không biết nàng đang nghĩ gì, trong lòng hoảng loạn, tưởng rằng hành động vừa rồi của hắn khiến nàng ghét bỏ, lập tức nói: “A Giáng tốt, nàng làm sao vậy? Nếu không thích thì sau này ta sẽ không bao giờ làm như vậy nữa.”

Đây đâu phải là lỗi của hắn chứ, mà rõ ràng là nàng...

Thẩm Linh Giáng cắn môi, quay người lại ngước đôi mắt xinh đẹp đẫm lệ lộ ra vẻ đau buồn nhìn hắn rồi khẽ nói nguyên do.

Ngụy Huyền Qua nghe xong thì vẻ mặt thoáng kinh ngạc, sau đó ngã lên người nàng cười lớn, nói thẳng: “A Giáng ngốc.”

Thẩm Linh Giáng không hiểu gì cả, cứ tưởng hắn đang cười nhạo mình, vừa xấu hổ vừa tức giận đánh hắn, tiếp theo lại thấy hắn đặt một nụ hôn thật sâu lên môi mình, sau đó cười nói: “A Giáng ngốc, đó là nước chảy ra lúc nữ tử động tình, nào có giống như nàng nói...”

Lúc này Thẩm Linh Giáng mới biết mình đã hiểu lầm, tự biến mình thành một trò cười, lập tức xấu hổ đến mức vùi mặt vào ngực hắn, rồi thấy kỳ lạ tại sao hắn lại biết nhiều tới vậy, dù nàng biết mình là nữ nhân duy nhất của hắn, bèn lẩm bẩm: “Sao chàng lại biết nhiều thế?”

“Đều đọc được trong sách đó.” Ngụy Huyền Qua giải thích: “Hơn nữa, bên cạnh cũng có không ít bằng hữu giỏi chuyện này.”

Sợ nàng hiểu lầm, hắn lại vội nói: “Đương nhiên, ta chưa từng nói về nàng với bất cứ ai.”

Thẩm Linh Giáng không để tâm đến câu nói phía sau của hắn, chỉ nghi hoặc: “Tại sao ta chưa từng thấy trong sách?”

Điều này lại khiến Ngụy Huyền Qua cảm thấy kỳ lạ: “A Giáng nói thật kỳ lạ, trên những cuốn sách đứng đắn sao có mấy thứ này được?”

“Nhưng sách ta đọc không phải...” Lời trong lòng buột ra khỏi miệng, Thẩm Linh Giáng mới chợt nhận ra mình vừa nói gì, cho nên vội vàng ngậm miệng, không nói nữa.

Ngụy Huyền Qua ngẫm kỹ lại mới nhận ra ý nàng định nói.

“A Giáng, nàng vậy mà lại...”

Thấy bị hắn nhìn thấu, Thẩm Linh Giáng cực kỳ xấu hổ, mau chóng vùi mình vào trong chăn.

Không ngờ một tiểu thư khuê các như nàng mà cũng âm thầm lén lút đọc mấy cuốn sách thô tục đó, Ngụy Huyền Qua vừa kinh ngạc vừa vui mừng, càng ngày càng cảm thấy nàng sâu xa khó lường, đúng là một người thú vị.

Nàng quả thực đã đọc rất nhiều sách vở, điều này cũng đồng nghĩa với việc loại sách nào nàng cũng đã từng đọc qua, đến cả loại sách dâm tà như “Khuê Diễm Tần Thanh”, nàng cũng từng vì không kìm được tò mò trong lòng mà lén lút lấy về xem, nhưng chưa từng nghiên cứu sâu, chỉ đọc sơ qua một lần, cho nên vừa nãy mới để lộ sự “Vô tri” ở trước mặt hắn.

Ngụy Huyền Qua mỉm cười chui vào trong chăn.

“A Giáng nói ta nghe xem nàng đã đọc được những gì vậy.”

“Ưm...Mới...Mới không thèm.”

Dù sao cũng đang đối mặt với cơ thể trần trụi của nàng, Ngụy Huyền Qua sao có thể chịu nổi, trong lòng hừng hực, vội vàng cởi bỏ tiết khố rồi banh hai chân nàng ra tiến vào trong huyệt.

Y phục trên người hắn ban nãy đã bị mình làm ướt, sợ hắn bị lạnh, Thẩm Linh Giáng vừa thở dốc vừa run rẩy cởi ra cho hắn.

Nhưng tay không có chút sức nào cả, cởi mấy lần cũng không không tháo được nút buộc ở hông hắn.

Ngụy Huyền Qua thấy vậy thì ngồi thẳng dậy, cởi hết quần áo ném ra ngoài màn.

“Ưm...Ha...” Hắn móc hai chân nàng lên hông mình, đè người xuống, một tay ấn vai nàng, một tay bóp eo nàng, thân dưới ra sức đâm rút.

“Ưm a a...” Thẩm Linh Giáng cong ngón tay chặn ngang môi mình, cố gắng đè nén tiếng rên rỉ không ngừng thoát ra khỏi miệng.

Ngụy Huyền Qua nhận ra, lập tức lấy tay nàng xuống, đè sang bên cạnh vai nàng, ngón tay đan xen vào nhau, mười ngón tay siết chặt.

Thẩm Linh Giáng siết chặt ngón tay hắn, tay còn lại luồn vào trong tóc hắn, mân mê loạn xạ, đến nỗi búi tóc của hắn cũng bị làm rối tung.

“Ha a...Ư...Ưm...”

Ngụy Huyền Qua đột nhiên cầm lấy cái gối mềm bên cạnh lót sau lưng nàng, cơ thể chợt nâng lên cao, tầm nhìn của nàng cũng thay đổi theo.

“A Giáng” Hắn giơ tay giữ cằm nàng buộc nàng cúi đầu, để lộ ra vài phần vô lại: “Nhìn thấy chưa?”

“Ta đang ở trong nàng.” Hắn thở hổn hển nói.

Thẩm Linh Giáng nghe lời cúi đầu nhìn, cặp mông trắng nõn bị hắn va chạm đến mức ửng đỏ, gậy thịt to dài đâm rút qua lại trong hoa huyệt ướt át của nàng, trên thân dương vật dính toàn ánh nước trong suốt, cũng không biết là của hắn hay của nàng, lông mu ướt nhớp nháp dính chặt vào nhau không phân biệt được là của ai, chất lỏng tiết ra bị động tác của hắn đánh thành bọt trắng dính vào âm đạo của nàng, hình ảnh rất dâm dãng, nàng chợt cảm thấy ngạc nhiên, cái lỗ nhỏ như hạt đậu ấy lại có thể hoàn toàn tiếp nhận hắn.

Nghĩ đến đây, vách thịt của nàng càng siết chặt hơn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...