Edit: Lumi
Ngụy Huyền Qua thấy nàng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào chỗ giao hợp của hai người thì dùng sức thúc mạnh hông.
“A!”
Quy đầu đâm thẳng vào hoa tâm của nàng, tựa như tia chớp giáng thẳng xuống đầu, quá kích thích, khiến nàng mất tiếng nói trong phút chốc.
Cảm nhận dòng nước xuân ấm nóng bao bọc lấy mình, Ngụy Huyền Qua ấn tay lên hoa hộ của nàng, hai ngón tay khép lại xoa nắn âm đế nho nhỏ ẩn giấu bên trong: “Sao A Giáng không nói gì?”
Nói rồi, thân dưới lại đâm mạnh một cái.
“Ưm ư...”
Nàng thật sự sắp bị hắn giày vò đến phát điên rồi, đang ở trong tình huống này sao nàng có thể nói chuyện được, nhưng với tính cách không nghe lời không buông tha của hắn, sợ hắn lại nổi điên hơn, nàng chỉ đành cố gắng lắp bắp nói: “Hư a...Biết...Biết rồi...”
“Biết gì?” Ngụy Huyền Qua lại hỏi nàng.
“Ha a...” Nàng nâng tay ôm chặt cổ hắn: “Huyền Qua...Hưm ưm...Huyền Qua đang ở bên trong ta.”
Cuối cùng nghe được đáp án hài lòng, Ngụy Huyền Qua mới mỉm cười, cúi đầu hôn nàng thật sâu.
“A Giáng tốt, ngoan quá.”
Gập hai chân lên trước ngực nàng, hắn cúi xuống hôn lên cổ nàng, rồi chợt muốn trêu chọc nàng: “Cô nương có thích nô tài làm người như vậy không?”
Lại nghe thấy hắn nói bừa, đôi mắt đang nhắm của Thẩm Linh Giáng khẽ mở ra, chỉ thấy người phía trước chảy đầy mồ hôi, trên mặt ngập tràn dục vọng.
“Ưm ưm...A a...”
“Cô nương chắc chắn đang thích nhỉ.” Trong thoáng chốc giả làm người hầu quá nhập tâm, cứ như thể bây giờ thật sự là người hầu với tiểu thư đang lén làm tình với nhau, hắn lại đẩy hông mạnh hơn: “Nếu không thì sao lại cắn nô tài chặt như vậy.”
“A hu...” Thẩm Linh Giáng như bị đưa lên mây, sướng không chịu được, chỉ có thể vịn chặt vai hắn, đã không còn tâm tư để ý đến lời nói của hắn nữa.
“Ách...” Ngụy Huyền Qua ôm cơ thể nàng, miệng liên tục lẩm bẩm: “Đúng là muốn chết trên người A Giáng luôn...”
“Ứ a a...Huyền Qua...Huyền Qua...”
Nàng đột nhiên ôm chặt lưng hắn, cơ thể vặn vẹo, miệng không ngừng gọi tên hắn, Ngụy Huyền Qua biết nàng sắp tới rồi, cho nên hắn hơi nâng người lên, dương vật đâm rút trong hoa huyệt nhanh như đóng cọc, bao quy đầu to lớn liên tục chọc thủng tầng tầng rào cản của mị thịt, nhằm thẳng vào chỗ sâu nhất.
“Ha a...Hư...Đừng...Đừng mà...”
Đầy quá, trướng quá, cảm giác tê dại từ tứ chi truyền tới khiến cả người nàng rung lên, chỉ có thể một mực quấn lấy hắn ôm lấy hắn, dính chặt vào trước ngực hắn, cuối cùng nàng thét lên tiết ra theo động tác đâm rút điên cuồng của hắn.
Chăn đệm dưới thân đã bị thấm ướt một mảng lớn, Ngụy Huyền Qua thả hai chân nàng xuống, vuốt ve chân tâm vẫn đang run rẩy của nàng, lại khiến nàng rên rỉ thành tiếng.
“Ưm...”
Cây gậy đó của hắn sao vẫn cương cứng trong huyệt của nàng, nhưng miệng nàng khô khốc, cho nên chỉ nghe nàng nói: “Ta khát nước.”
Ngụy Huyền Qua luôn đáp ứng mọi nguyện vọng của nàng, nghe giọng nàng đúng là có hơi khàn, bèn bế nàng từ trên giường dậy.
Nhưng thân dưới của hai người vẫn đang dính vào nhau, hắn đi một bước, Thẩm Linh Giáng lại ôm hắn chặt hơn một chút, khó khăn lắm mới đến cạnh bàn, Ngụy Huyền Qua đặt nàng lên bàn, cảm giác lạnh buốt dưới mông khiến nàng khẽ run lên.
Ngụy Huyền Qua một tay ôm nàng, một tay lưu loát rót một chén trà ấm đưa đến môi nàng.
Thẩm Linh Giáng không quen để người khác bón cho, lập tức giơ tay lấy định tự uống.
“Ưm a!”
Ngụy Huyền Qua đột nhiên nâng hông thúc mạnh một cái, Thẩm Linh Giáng nhất thời bị hắn đâm đến mức suýt nữa không cầm nổi chén trà, tay run lên, hơn nửa lượng nước trong chén rơi lên người nàng, cũng may chỉ là nước ấm, không làm nàng bị bỏng.
“Sao A Giáng chưa uống?” Ngẩng đầu nhìn, thấy bên môi hắn mang theo ý cười, trong mắt tràn ngập ý trêu ghẹo và chơi đùa.
Đúng là xấu xa.
Thẩm Linh Giáng giận hắn biết rõ còn cố hỏi, đôi mắt xinh đẹp tức giận trừng hắn, sau đó quở mắng: “Không được như vậy nữa.”
“Như thế nào?” Ngụy Huyền Qua nhíu mày hỏi.
Thẩm Linh Giáng lười quậy với hắn, lại cầm chén trà lên định uống.
“Ưm hưm...”
Cây gậy to lớn đó lại ngang ngược xông thẳng vào trong huyệt, cơ thể run lên, nước trà rơi xuống men theo cổ nàng, cuối cùng Thẩm Linh Giáng không nhịn nổi nữa, giơ tay đè lên bụng trần của hắn muốn đẩy ra.
Ngụy Huyền Qua lại không hề nhúc nhích, tay túm lấy bàn tay mềm mại đang muốn đẩy mình ra của nàng: “Sao đến trà mà A Giáng cũng không uống được vậy?”
Thẩm Linh Giáng nghe vậy thì biết hắn đang trả đũa, nhìn khuôn mặt vô tội và lộ vẻ xảo quyệt đó của hắn, trong lòng càng tức giận hơn, nàng bèn cố ý siết chặt thân dưới.
“Hự...” Ngụy Huyền Qua bất ngờ bị nàng siết chặt đến mức kêu rên thành tiếng.
Tiếp theo lại thấy hắn vô tội nói: “Tỷ tỷ tốt, kẹp ta chặt như vậy làm gì?”
Thẩm Linh Giáng nghe mấy lời thô tục của hắn, khuôn mặt đỏ bừng.
“Cô nương, hay cứ để nô tài hầu hạ người nhé.” Nói xong, hắn lại rót thêm một chén trà nữa, uống cạn rồi tiến tới áp lên môi nàng.
Nước trà ấm nóng vào trong miệng, cảm giác khô khốc trong cổ họng mới bị đẩy lùi một chút, khiến cả người nàng sảng khoái như ruộng cạn gặp trời mưa.
Ngụy Huyền Qua hơi rời khỏi môi nàng, thè lưỡi liếm vệt nước dính bên khóe môi nàng, trầm giọng nói: “Đưa cho ta đào mận, ta trả bằng quỳnh dao*.”
(*Quỳnh dao: ngọc quý, ngọc đẹp tượng trưng cho vật quý giá hơn.)
Chính là để đáp lại hành động nàng từng làm khi hắn nằm liệt trên giường trước đó.
Thẩm Linh Giáng lập tức hiểu ra, nhìn tình ý nồng nàn trong mắt hắn, trong lòng khẽ run lên.
Ngụy Huyền Qua lại bật cười, cúi đầu nhìn vệt nước trên cổ trên ngực nàng, mê mẩn nói: “Thật lãng phí, để ta uống thay tỷ tỷ nhé.”
Nói rồi, cúi đầu xuống liếm mút lượng nước ít ỏi vừa rơi xuống cổ nàng.
“Ưm...A...”
Ngụy Huyền Qua vừa ấn vai nàng, vừa đỡ eo nàng, thân dưới từ từ bắt đầu đâm rút.
Bờ môi nóng rực chuyển đến trước ngực, hắn liếm mút toàn bộ nước trà trên ngực nàng vào trong miệng.
Cũng may bàn đủ rộng, một người ngồi vẫn còn dư, Thẩm Linh Giáng chống một tay lên bàn, một tay ôm cổ hắn, miệng liên tục rên rỉ ngâm nga.
Ngụy Huyền Qua để lại những dấu hôn xấu hổ lên bầu vú trắng như tuyết của nàng, tầm mắt rời đến bụng dưới của nàng, trên lớp da trắng nõn và mỏng đó nhô lên hình dạng của mình, đột nhiên trong lòng khẽ động, một giây sau chỉ thấy hắn bóp lấy eo nàng, ra sức đẩy hông giao hợp.
“Ưm a a...”
Gậy thịt xông thẳng vào trong huyệt, hình dạng bao quy đầu nhô lên không ngừng ma sát với mị thịt ở sâu phía trong, trong huyệt bị hắn khuấy động đến mức dâm thủy trào dâng, Thẩm Linh Giáng nhấc chân quấn chặt bên hông hắn.
“A hưm...Đủ...Đủ rồi...Hu...” Nàng không chịu nổi va chạm mãnh liệt như vậy, cơ thể ngả nghiêng trên bàn, một tay túm lấy bàn tay đang siết chặt eo mình, một tay nắm chặt mép bàn.
Cơ thể như ngọc của mỹ nhân nằm ngang trên bàn, Ngụy Huyền Qua nhìn đến say mê, cúi người xuống lưu luyến hôn mút cổ nàng, phía dưới cũng vào ra mạnh mẽ.
“Ha...A...” Cái bàn bị sức lực của hắn va chạm đến mức kêu lên kèn kẹt, trong lúc đâm rút mãnh liệt thì ý muốn bắn dần dần ập tới, làm thêm chừng trăm cái nữa, hắn cắn bầu vú trắng nõn của nàng phóng thích tinh dịch nồng đậm vào trong cơ thể nàng.
“Ưm a a...”
Bỏ qua cơn đau trên ngực, khoái cảm kích thích hơn lao tới, bắp chân Thẩm Linh Giáng quấn trên người hắn căng lên, đạt cực khoái lần thứ ba dưới sức mạnh thô bạo của hắn.
Chaporia
Bình Luận (0)