Edit: Lumi
“Thái thái” Một tên sai vặt từ bên ngoài chạy vào, vội vàng chắp tay hành lễ với Ngụy thị rồi cười nói: “Đại gia đã đến cửa phủ rồi, giờ đang đến chỗ thái thái ạ.”
Vừa dứt lời đã nghe tiếng người xôn xao bên ngoài, chỉ một lát sau đã có người vén rèm bước vào.
“Mẫu thân” Người đến có thân hình cao ráo tuấn tú, toát lên khí chất của một bậc quân tử, chỉ thấy y khẽ mỉm cười với Ngụy thị rồi vén áo quỳ xuống dập đầu hành lễ.
“Rời nhà lâu ngày, chưa từng hiếu kính phụ mẫu.”
Dưới gối Thẩm Thượng Thư có một trai một gái, nhi tử là con trưởng, lấy tên Tí Tắc.
Ngụy thị cũng không cản y, trước đây mỗi lần về nhà y đều sẽ như vậy, ban đầu Ngụy thị còn cảm thấy y quá trọng lễ nghi, sau này thấy không thể khuyên được đứa con trọng lễ trọng tình này thì cũng dứt khoát không để tâm nữa, hành lễ xong bà mới đích thân đỡ người dậy.
Ngụy thị thương yêu vỗ bả vai y, dịu dàng hỏi: “Gần đây có khỏe không?”
Thẩm Tí Tắc khẽ gật đầu cười nói: “Rất khỏe, mấy ngày trước con theo sư phụ đi học hỏi văn chương của các bậc danh sư, thu hoạch được rất nhiều, gần đây đang chuẩn bị cho kỳ thi Hương.”
Từ nhỏ Thẩm Tí Tắc đã bái một danh sư nổi tiếng trong kinh làm thầy, vị danh sư đó có tính tình hiếu động, thường thích dẫn các đệ tử dưới tên mình đi khắp nơi trèo đèo lội suối, cảm thụ cảnh vật tự nhiên, khác hẳn với những lão học giả cứng ngắc, cổ hủ kia.
“Vậy thì tốt.” Ngụy thị vui mừng nói, con trai của mình từ nhỏ đã hiểu lễ nghĩa hiểu chuyện, tuy thường vì việc học mà không thể ở bên chăm sóc mình, nhưng hai phu thê vẫn rất thương yêu y.
“A Giáng đâu?” Theo lý, lúc này đáng lẽ muội muội đã sớm cùng mẫu thân ra đón mình rồi, vậy mà đến giờ y vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.
“Muội muội con cùng với Hoài Xu công chúa đến trang viên chơi rồi, chắc vẫn chưa biết tin tức con trở về.” Ngụy thị giải thích.
Thì ra là vậy, y biết Hoài Xu công chúa, là vị công chúa nổi trội nhất trong cung, cũng là bạn tri kỷ của muội muội.
Xem ra mấy ngày nữa mình mới có thể gặp được muội muội, Thẩm Tí Tắc hơi thất vọng, nhưng nghĩ tới khoảng thời gian này mình sẽ ở nhà lâu hơn, trong lòng lập tức bình tĩnh lại.
Nhắc đến Tào Tháo là Tào Tháo tới ngay, có lẽ là qua tầm một canh giờ, một chiếc xe ngựa dừng lại ở trước phủ, thị nữ xuống xe đỡ người bên trong xuống, dáng người nữ tử tuyệt đẹp, ăn mặc ưu nhã, chính là Thẩm Linh Giáng đi chơi ở trang viên mà mẫu tử Ngụy thị vừa nói tới.
Vào trong phủ, lập tức có nha hoàn đến báo đại gia vừa về phủ, Thẩm Linh Giáng nghe vậy lập tức dừng bước, vui mừng nói: “Ca ca về rồi?”
“Bẩm cô nương, vâng ạ.” Nha hoàn cúi đầu đáp: “Vừa rồi đại gia thấy cô nương không có nhà, nên đã về viện của mình rồi ạ.”
Thẩm Linh Giáng gật đầu rồi quay người đến căn viện của Thẩm Tí Tắc.
“Ca ca!”
Thẩm Tí Tắc vượt đường xa bụi bặm trở về, vừa tắm rửa ra đã nghe thấy giọng nói quen thuộc, rèm vén lên, người đến không phải ai khác đương nhiên chính là muội muội xinh đẹp thoát tục của y.
Y bước nhanh đến trước mặt nàng, mỉm cười giơ tay khẽ gõ lên mũi nàng trêu chọc: “Về rồi à? Còn nhớ là có một ca ca là ta không đấy?”
Chỉ khi ở trước mặt huynh trưởng nhà mình Thẩm Linh Giáng mới bộc lộ một chút tính khí trẻ con, nàng mỉm cười ôm lấy cánh tay y: “Ca ca nói gì vậy, A Giáng tuyệt đối sẽ không quên ca ca đâu.”
Thẩm Tí Tắc nhìn dáng vẻ này của nàng, mỉm cười cưng chiều.
“Lần này ca ca trở về có phải là muốn chuẩn bị cho kỳ thi Hương không?”
Hai huynh muội ngồi xuống bên cạnh bàn trà.
Thẩm Tí Tắc chỉ lớn hơn nàng một tuổi, năm nay mười tám, vốn dĩ mấy năm trước y đã có dự định tham gia khoa cử, nhưng Vân danh sư nói rằng tâm tính của y vẫn chưa vững, cần tu dưỡng thêm vài năm nữa, cho nên mới trì hoãn đến tận bây giờ.
Thẩm Tí Tắc gật đầu nói: “Đúng vậy.”
“Vậy ca ca có tự tin không?”
Tuy biết huynh trưởng nhà mình học rộng tài cao, nhưng người tham gia khoa cử cũng có không ít nhân tài, chỉ sợ sẽ có người vượt mặt ca ca nhà mình.
“Có một chút thôi.” Thẩm Tí Tắc uống một ngụm trà thản nhiên nói.
“Chỉ một chút?” Thẩm Linh Giáng nhíu mày, vội hỏi.
Thấy nàng lo lắng như vậy, Thẩm Tí Tắc đột nhiên bật cười, đặt chén trà trong tay xuống: “Lừa muội thôi, A Giáng ngốc.”
“Vi huynh đã chuẩn bị xong cho kỳ thi Hương lần này, A Giáng cứ yên tâm.”
Nghe y nói vậy, Thẩm Linh Giáng mới yên tâm, lại nhớ đến dáng vẻ lo lắng của mình vừa rồi, bèn tức giận nói: “Ca ca chỉ biết trêu muội.”
Thẩm Tí Tắc không phủ nhận, chỉ nhướn mày, đôi mắt lan ra ý cười.
Hai huynh muội ở trong phòng nói chuyện một lúc, Thẩm Linh Giáng mới rời khỏi đó trở về căn viện của mình.
Về đến phòng, Thẩm Linh Giáng sai người sắp xếp đồ dùng, hành lý của mình, rồi gọi người chuẩn bị nước tắm.
Phía sau bình phong, Thu Lan hầu hạ nàng tắm rửa.
Thu Lan nhìn những dấu vết loang lổ trên người nàng, tím đỏ đan xen nhau, cắn môi cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa nói: “Sao thế tử gia lại không biết nặng nhẹ như vậy...”
Thẩm Linh Giáng cúi đầu nhìn, trên bầu vú trắng nõn vẫn còn hiện mờ mờ dấu răng hắn để lại vài ngày trước, nàng bình tĩnh ngồi xuống, để nước nóng ngập qua ngực mình.
Thấy nàng không có phản ứng gì, Thu Lan lại nói tiếp: “Cô nương đừng dung túng thế tử gia làm loạn nữa...”
Để che giấu tai mắt người khác nên chuyến đi này cô nương chỉ dẫn theo một người, trong mấy ngày đó nàng và Ngụy Huyền Qua cùng ăn cùng ngủ, Thu Lan dù có ngốc hơn thì cũng biết giữa hai người này đã không còn là tình cảm biểu tỷ đệ đơn thuần nữa, mắt thấy động tĩnh bọn họ gây ra trong mấy ngày này, Thu Lan vô cùng hoảng sợ, nhưng nàng ta lại rất biết cách che dấu, ngoài mặt không biểu hiện gì, nhưng trong lòng vẫn thầm trách Ngụy Huyền Qua không biết phép tắc, kéo theo cô nương nhà mình cùng trầm luân.
Nghe vậy, Thẩm Linh Giáng chỉ cụp mắt, không phủ nhận cũng không phản bác, trong đầu chợt nhớ đến lần hai người làm xong, Ngụy Huyền Qua bắn vào trong cơ thể mình, sau đó hắn mới bất chợt nhận ra, ôm lấy nàng liên tục tự trách xin lỗi, còn mình thì sờ gò má thấm đẫm mồ hôi của hắn dịu dàng an ủi không sao, sau đó sai người đun thuốc tránh thai rồi uống, mấy ngày sau đó Ngụy Huyền Qua vẫn còn sợ hãi, không dám bắn vào trong cơ thể nàng một lần nào nữa.
Tỉnh táo lại, nàng nâng mắt bình thản nói: “Tấm lòng của ngươi ta biết, nhưng chỉ được nói những lời này trước mặt ta thôi.”
Nếu không nhỡ bị tiểu bá vương đó nghe thấy thì có lẽ sẽ làm ầm ĩ cả lên, tuy Thu Lan là người của mình, nhưng toàn bộ tính kiên nhẫn của hắn đều dành cho mình, những người khác hắn đều không để vào mắt.
Thu Lan biết cô nương niệm tình mới không trách nàng ta nhiều chuyện, chỉ cung kính gật đầu đáp: “Vâng, Thu Lan hiểu rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)