Túc Nga Mi (Nhíu Mày)/Chapter 26: Lang quân trẻ tuổi người người ngưỡng mộChapter 26: Lang quân trẻ tuổi người người ngưỡng mộ
20px

Edit: Lumi

Trình Sương tổ chức sinh thần, mời các cô nương có quan hệ tốt đến phủ tụ tập, Thẩm Linh Giáng tặng nàng ấy đồ trang sức, phấn son mới ra trong Lâm Lang Các là quà, Trình Sương sai thị nữ nhận lấy, cười rạng rỡ cảm ơn nàng: “Đúng là tốn kém quá, cảm ơn A Giáng tỷ tỷ!”

Thẩm Linh Giáng vẫn luôn coi cô gái nhỏ hơn mình hai tuổi này là muội muội, nghe nàng ấy cảm ơn mình, chỉ mỉm cười nói chút tâm ý mà thôi.

Sau khi ăn tiệc xong, Trình Sương sai người dọn đồ ăn xuống, các cô nương bắt đầu ngồi quanh bàn nói chuyện cười đùa.

Đột nhiên có người nhắc đến các công tử thế giá trong kinh thành, mọi người nhao nhao bàn luận, trong đầu Lý Huyễn Đào chợt xuất hiện bóng dáng một người.

Mấy ngày trước nàng ấy ra đường chọn quà cho Trình Sương, trên đường đi đã gặp một chủ tiệm cầm roi đánh ngã tên trộm vừa lẻn vào tiệm của ông ta, tên trộm bẩn thỉu liên tục kêu đau xin tha, roi của chủ tiệm lại càng đánh mạnh hơn, mọi người vây xem không có ai bước lên ngăn cản, Lý Huyễn Đào nhìn mà nhíu mày, đang định bảo người dừng xe lại thì thấy một công tử mặc y phục trắng bước lên.

“Sao lại đánh người tàn nhẫn như vậy?”

“Vị công tử này, ngài không biết đấy thôi, tên trộm này đã lẻn vào tiệm của ta trộm đồ nhiều lần, thực sự không thể nhịn nữa!” Chủ tiệm đó dừng đánh, tức giận nói.

Sau đó công tử kia trầm ngâm một chút rồi nói: “Người ta thường mắc lỗi, sau đó mới có thể sửa đổi.”

“Những món đồ người này trộm của tiệm ngươi, ta sẽ thay hắn trả hết cho ngươi.”

Y quay người nhìn tên trộm kia hỏi: “Có muốn cải tà quy chính làm người hầu đi theo ta không?”

Tên trộm đó vừa kinh ngạc vừa vui mừng, vội vàng dập đầu với y nói: “Muốn muốn! Ta bằng lòng cả đời làm trâu làm ngựa cho quý nhân!”

Công tử đó dường như có chút vui mừng, chỉ khẽ gật đầu, sau đó ra lệnh cho một tên gia nhân có vẻ là thư đồng đi theo sau lấy túi tiền ra đưa một lượng bạc lớn cho chủ tiệm.

“Đủ chưa?”

Chủ tiệm đó nhận tiền, vội vàng gật đầu nói: “Đủ rồi đủ rồi, đa tạ công tử!”

Cuộc náo loạn đó dừng lại tại đây.

Lý Huyễn Đào đang thầm nghi hoặc thì thấy công tử áo trắng đó quay người lại, nhìn thấy dung mạo của y, nàng ấy thoáng ngẩn ngơ.

Có câu nói rằng “Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song”, công tử áo trắng đó có khuôn mặt như quan ngọc, khí chất nhẹ nhàng, từng cái giơ tay nhấc chân đều tỏa ra phong thái quân tử, Lý Huyễn Đào nhìn đến ngẩn ngơ, chỉ cảm thấy trái tim bình lặng mười sáu năm của mình giờ đây đập thình thịch.

“Huyễn Đào, cô đang nghĩ gì vậy?”

“Hả?” Người bên cạnh đột nhiên đẩy nàng ấy một cái, lúc này Lý Huyễn Đào mới tỉnh táo lại.

“Không có gì.” Nàng ấy lắc đầu.

Cũng không biết đó là công tử nhà ai, hôm đó chỉ mải ngây ngốc nhìn người ta, khi người đi xa rồi cũng không đến hỏi, nếu không thì...

Haizzz, nàng ấy chống cằm chu môi, trong lòng cảm thấy cực kỳ tiếc nuối.

“Trong số những công tử thế gia này có mấy ai chưa từng đến nơi phong nguyệt, trong phòng không có một tỳ nữ thông phòng nào chứ?” Một cô nương trong bữa tiệc khinh thường nói.

“Ấy, cô đừng vơ đũa cả nắm nha.” Trình Sương đột nhiên nói.

“Vậy cô nói xem, có những ai?”

Lần này đến lượt Trình Sương ấp úng, mọi người thúc giục hồi lâu nàng ấy mới chậm rãi nói: “Ta nghe nói, từng có một hoa khôi nổi danh khắp kinh thành cởi y phục quỳ xuống trước mặt thế tử Ngụy Quốc Công xin chuộc thân, mấy người đoán xem thế nào?”

Thẩm Linh Giáng không ngờ Ngụy Huyền Qua còn có một quá khứ đầy hấp dẫn như vậy, nghe nàng ấy mở đầu câu chuyện, sau đó chăm chú nghe tiếp.

Tiếp theo chỉ thấy Trình Sương bật cười nói: “Nghe nói thể tử Ngụy Quốc Công chẳng thèm liếc nhìn một cái, trực tiếp gọi người đuổi hoa khôi đó đi.”

Đây đúng là chuyện hắn có thể làm ra được, Thẩm Linh Giáng thầm nói trong lòng.

Bọn họ đều biết thế tử Ngụy Quốc Công, lần trước ở trong bãi săn hoàng gia còn tay không giết hổ lập công lớn, một số cô nương không có mặt ở đó sau khi nghe chuyện thì trong lòng cũng rất tò mò về vị “Dũng sĩ” này.

Nhưng trong đó cũng có người nghĩ theo hướng khác, chỉ thấy Lý Huyễn Đào dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Trình Sương nói: “Vậy sao cô lại biết mấy chuyện này? Chẳng lẽ...”

Mọi người hoài nghi, Lý Huyễn Đào bật cười nói: “Chẳng lẽ cô đã âm thầm để ý người ta từ lâu rồi hả?”

“Ha ha ha...” Các cô nương xung quanh nghe vậy đều bụm miệng cười.

“Cô nói bậy gì vậy?” Thấy bị mọi người cười trêu ghẹo, Trình Sương chợt tức giận, gò má ửng đỏ.

“Ta nói sai gì rồi sao?” Lý Huyễn Đào vẫn nói tiếp: “Xem ra, có người đang tương tư rồi!”

Thẩm Linh Giáng nghe vậy, trái tim đập “Thình thịch”

Trình Sương không phủ nhận, đang xấu hổ thì đột nhiên quay đầu nhìn Thẩm Linh Giáng, nhớ ra nàng là biểu tỷ của người đó, bèn vội nói: “A Giáng tỷ tỷ đừng nghe bọn họ nói bậy!”

Thẩm Linh Giáng nhìn dáng vẻ tiểu cô nương của nàng ấy, tâm tư viết hết lên mặt, sao có thể giấu giếm được, trong lòng nhất thời không rõ có cảm giác gì, chỉ thấy nàng khẽ kéo môi mỉm cười với nàng ấy, sau đó nói: “Đừng sợ.”

Thấy nàng dường như thật sự không để trong lòng, Trình Sương thở phào nhẹ nhõm, cắn môi quay người trừng trị Lý Huyễn Đào.

Bỗng nhiên phát hiện chuyện này, sau đó Thẩm Linh Giáng cảm thấy chẳng còn hứng thú nữa, nói rằng trong nhà có việc, rồi rời đi trước.

Vừa ra ngoài cửa thì phát hiện bên cạnh xe ngựa có một nam tử, người đó nghe tiếng quay người lại.

“Ca ca?”

Thẩm Linh Giáng thấy là y thì có chút kinh ngạc vui mừng, trong lòng lại hơi hoài nghi.

“Sao ca ca lại đến đây?” Thẩm Linh Giáng đi đến trước mặt y.

“Vừa nãy ra khỏi phủ, nhớ là lần trước nói sẽ lấy quà cho muội, không ngờ lúc về lại quên mất chuyện này, nên đến đây đón muội đi trên phố xem thử, xem có món đồ nào vừa mắt thì coi như là quà vi huynh tặng muộn.”

Lần trước trước khi rời khỏi nhà, y từng nói với nàng rằng sẽ mang quà về cho nàng, nhưng không ngờ trong lúc cùng sư phụ đi học hỏi lại dần quên mất chuyện này, gần đây mới nhớ lại, trong lòng cảm thấy hổ thẹn bèn muốn lấy món đồ khác để bồi thường.

Thẩm Linh Giáng biết y đã quên, cho nên cũng không hỏi nữa, nghĩ rằng huynh trưởng học hành vất vả, mình cũng không nên lấy mấy chuyện nhỏ này ra làm phiền y, nhưng không ngờ y lại muốn bồi thường cho mình, ngẫm nghĩ hồi lâu cũng gật đầu đồng ý.

Ở đầu bên này, Ngụy Huyền Qua đang cùng Hứa Cận đi ra khỏi tửu lâu.

“Này? Huyền Qua, đó có phải biểu tỷ nhà ngươi không?”

Người bên cạnh đột nhiên huých khuỷu tay vào hắn, Ngụy Huyền Qua nghiêng đầu nhìn, ở cạnh xe ngựa cách đó không xa đúng là Thẩm Linh Giáng, nhưng bên cạnh nàng còn có một nam tử khác, đang nhận lấy mũ từ tay thị nữ đội lên cho nàng.

“Đây là, sắp có chuyện vui rồi?” Hứa Cận cũng nhìn thấy hành động thân mật giữa hai người đó, do dự nói.

Nam tử ở đầu bên kia cuối cùng cũng lộ diện, Ngụy Huyền Qua chăm chú nhìn, đây chẳng phải là biểu huynh đã lâu không gặp của mình sao?

“Nói nhảm gì đấy!” Ngụy Huyền Qua lập tức bực bội trừng mắt nhìn hắn ta: “Đó là biểu huynh Tí Tắc của ta.”

“Ồ...” Hứa Cận không ngờ mình đoán nhầm người, xấu hổ vỗ trán.

“Được rồi, chúng ta đi thôi.” Thẩm Tí Tắc thắt nút dây mũ cho nàng xong.

“Cảm ơn ca ca.” Thẩm Linh Giáng khẽ sờ mũ che mặt, sau đó cùng y đi vào Lâm Lang Các.

Lâm Lang Các, đúng như cái tên gọi, là một cửa tiệm chuyên bán đồ trang sức và các vật phẩm bằng vàng, ngọc cho nữ tử, các mặt hàng bày biện đa dạng, quả không hổ với danh xưng.

Hai người vừa bước vào, đã có tiểu nhị trong tiệm đến đón tiếp.

“Hai vị muốn xem gì?”

“Lấy những món đồ trang sức mới ra cho bọn ta xem thử đi.” Thẩm Tí Tắc lên tiếng.

“Có ngay!” Tiểu nhị đáp rồi đi lấy.

Trong lúc đợi đồ trang sức được đưa lên, Thẩm Tí Tắc ở bên cạnh uống trà nhìn nàng chọn, lúc này có người bước vào, y ngẩng đầu nhìn.

“Huyền Qua?”

Bàn tay cầm trâm của Thẩm Linh Giáng khựng lại, nghe vậy nhìn qua, quả nhiên nhìn thấy Ngụy Huyền Qua mặc cẩm bào thêu mây màu đỏ đi đến.

Ngụy Huyền Qua đi đến trước mặt hai người rồi dừng lại, chắp tay thi lễ nói: “Biểu huynh.”

Lại nâng mắt nhìn nàng một cái: “A Giáng tỷ tỷ.”

Ở trước mặt người ngoài, hắn giả vờ rất tốt, vẫn gọi nàng là tỷ tỷ.

Thẩm Tí Tắc biết hắn thân thiết với muội muội hơn mình, cho nên không để ý cách xưng hô của hắn, chỉ cười nói: “Huyền Qua, đã lâu không gặp.”

“Đúng là đã lâu không gặp biểu huynh rồi, cho nên vừa nãy đúng lúc nhìn thấy mới muốn đến chào hỏi biểu huynh một chút.” Ngụy Huyền Qua tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Thẩm Linh Giáng.

Hai biểu huynh đệ nói chuyện, Thẩm Linh Giáng không chen lời vào, chỉ chăm chú chọn trang sức cài đầu trên bàn.

Đang mải mê ngắm nghía bộ trang sức phỉ thúy thì bàn tay đặt trên đùi đột nhiên bị hắn nắm lấy, hàng mi Thẩm Linh Giáng khẽ run lên, nàng cố đè nén nỗi sợ trong lòng xuống, đẩy bàn tay đó ra.

Ngụy Huyền Qua vừa đáp lời Thẩm Tí Tắc, vừa lặng lẽ nắm lấy bàn tay mềm mại muốn đẩy ra kia, giữ chặt trong lòng bàn tay khẽ vuốt ve.

Thẩm Linh Giáng thấy không giãy ra được, sợ động tác quá mạnh khiến huynh trưởng nghi ngờ, nàng chỉ đành cắn môi không giãy nữa, mặc cho hắn đan mười ngón tay với mình ở dưới bàn.

“A Giáng chọn xong chưa?”

Ngụy Huyền Qua đang ở bên cạnh, nàng đâu còn tâm tư để ngắm nhìn mấy thứ đó nữa, đối mặt với câu hỏi của huynh trưởng, chỉ đành chỉ đại vào bộ trang sức phỉ thúy kia: “Lấy cái này đi.”

Nhân lúc Thẩm Tí Tắc đi thanh toán, Ngụy Huyền Qua nắm bắt thời cơ nhanh chóng hôn lên mặt nàng một cái.

Đúng là muốn chết!

Không ngờ hắn lại to gan như vậy, Thẩm Linh Giáng vội đẩy hắn ra, vừa xấu hổ vừa sợ hãi, cũng may ca ca đưa lưng về phía bọn họ nên chưa phát hiện ra.

Thẩm Tí Tắc quay người, thấy hai người ngồi ngay ngắn trên bàn, bèn nói: “A Giáng còn muốn gì nữa không? Nếu không thì về phủ thôi, giờ cũng muộn rồi.”

Thẩm Linh Giáng chỉ mong sao được mau chóng rời đi, nghe y nói vậy thì gật đầu ngay.

“Huyền Qua, bọn ta đi trước đây.”

“Vâng.” Huyền Qua đáp, lại nói: “Hôm khác đệ sẽ tìm thời gian đến phủ cô cô.”

Hai huynh muội lên xe ngựa, Thẩm Linh Giáng chợt vén một góc rèm lên, Ngụy Huyền Qua đứng ngoài các đối diện với tầm mắt của nàng, bỗng nhiên cử động môi.

“A Giáng rất thơm.”

Thẩm Linh Giáng hiểu khẩu hình của hắn, vừa ngượng ngùng vừa tức giận, lập tức buông rèm xuống không nhìn hắn nữa.

Ngụy Huyền Qua nhoẻn miệng cười vui vẻ, nhìn xe ngựa đi xa, hắn mới quay người đi vào trong Lâm Lang Các.

“Lấy toàn bộ trang sức cô nương đó vừa xem đưa đến phủ nàng ấy.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...