Uống cà phê sau giờ học, trong quán cà phê ở thế giới khác/Chapter 39: Mùa đông kéo đến cuốn đi vết tích trì trệ (2)Chapter 39: Mùa đông kéo đến cuốn đi vết tích trì trệ (2)
20px

4

 

Trận bão tuyết hồi nãy gây ảnh hưởng tới cả buổi tối hiện tại. Bình thường tầm này quán vẫn còn khách nhưng hôm nay ai nấy đều về sớm nên vắng tanh, chỉ còn mỗi chị gái elf.

Tôi dọn dẹp và chờ một lúc lâu, tiếc là không có dấu hiệu thêm khách. Theo góc nhìn kinh doanh thì coi như đã xong ngày đó. Còn hơi sớm, nhưng thôi, tôi quyết định đóng cửa.

Tôi bước ra ngoài, không khí mát lạnh phả vào da thịt. Tôi tắt đèn treo cạnh biển hiệu, lật bảng “Đóng cửa” rồi nhanh chóng trở vào đón nhận cái ấm. Tôi kéo kín rèm, lòng không khỏi thở dài.

Thường thì bây giờ tôi sẽ lau sàn, tuy nhiên hôm nay vẫn còn chuyện phải giải quyết.

Tôi cởi tạp dề cất gọn vào tủ. Tự dưng thấy căng thẳng dữ vậy nè. Đâu phải tôi đi tỏ tình hay bị mắng gì đâu? À, thứ tôi lo đó là, dù rằng tôi đã vẽ cái khung cảnh ấy trong đầu, ví dụ tôi sẽ hỏi gì, sẽ được đáp như thế nào, biểu cảm ra làm sao, tôi thắc mắc liệu nó có giống những gì bản thân đã tưởng tượng.

 Tôi lấy vài hơi thật sâu. Căng tràn phổi, thả lỏng vai. Nó không giúp tôi nhẹ lòng hơn, chỉ là một chút chuẩn bị tinh thần ý mà.

“Xin lỗi vì đã bắt chị chờ.”

Tôi ngồi đối diện với chị gái elf. Chị đóng cuốn sách lại đẩy sang một bên.

“…”

“...”

Lặng thinh

Hai bên không ai mở miệng. Chị nhìn tôi, còn tôi nhìn vân gỗ trên bàn. Tôi có nên chủ động không?

“Hẳn cậu có nhiều câu hỏi lắm, cứ thoải mái. Miễn có thể, tôi sẽ trả lời mọi thứ cho cậu.”

Chị trấn an với giọng ân cần.

Tôi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của chị. Dù vẻ ngoài chỉ có đôi mươi, đôi mắt của chị toát lên sự thông thái. Elf là chủng loài tuổi tác với ngoại hình chẳng ăn nhập với nhau nên hẳn tuổi tác chị cao như núi luôn không chừng.

Nhân tiện, tôi nhận ra bản thân chẳng hiểu người này tí gì trừ chuyện ăn uống hết.

Thêm một lúc đắn đo nữa, tôi mở lời:

“Erm….”

“Ừm, cậu đã quyết định rồi à?”

“Trước hết thì, cho em biết tên chị được không?”

Chị cứng đờ trong thoáng chốc. Những đường nét sắc sảo trên gương mặt chị bỗng dịu lại, rồi chị nói bằng giọng điệu hiếu kì.

“Câu hỏi đầu tiên của cậu đấy ư? Lạ kì ghê.” Xong, chị thẳng lưng tạo tư thế trang nghiêm. “Tôi là Levian Titia Tolin La Tirugulam.”

“Em xin lỗi, tên chị dài quá.”

“Đối với một elf thì bấy nhiêu còn ngắn chán đó. Tuổi tác càng cao thì tên của bọn tôi càng dài.”

“Em mà là một ông già tộc elf chắc em sẽ chẳng nhớ nổi tên mình đâu.”

Lời tôi khiến chị bàng hoàng.

“Cái này…đúng là tôi chưa từng nghĩ tới. Tại tên dài chính là vinh hạnh của một elf.”

Văn hóa ngộ phết.

“Người ta gọi chị như thế nào?”

“Mọi người thường gọi tôi là Levi. Những người không thân sẽ tránh gọi bằng tên.”

Lại thêm một cái phong tục khó đỡ nữa. Giờ xưng hô sai là chỉ có nước đội quần. Nhưng tôi không biết phải gọi chị ra sao hết trơn! Thôi thì, tôi liều một phen luôn, và đáp lại là khuôn mặt tinh nghịch của chị:

“Chúng ta gần gũi tới mức ấy ư?”

“Tất nhiên rồi, chị là khách ruột nhất của quán mà.”

Dù rằng mãi tới bây giờ hai bên mới có một cuộc nói chuyện đàng hoàng, và công nhận chị giàu biểu cảm hơn tôi nghĩ.

Chẳng hạn như nụ cười bất lực trước mặt tôi đây.

“Bình thường khi nghe tin bản thân bị theo dõi thì người ta sẽ tức giận hay cảnh giác hơn, đằng này…Hầy, thôi được, cậu cứ gọi tôi là Levi.”

“Vâng, vậy thì, chị Levi.”

“Ừ.”

Tôi muôn nói thêm nhưng từ cứ kẹt trong họng. Tôi thực sự nên hỏi sao? Vì khoảnh khắc tôi biết sự thật thì tôi sẽ chẳng thể vờ giả ngây được nữa, sẽ không thể quay đầu được nữa.

Tôi dùng hết sức bình sinh gạt bỏ sự do dự ấy đi.

“Hội Đồng là gì thế ạ?”

“Hở?” Chị nghiêng đầu thất vọng. “Cậu muốn bắt đầu từ đó à?”

“Hiện tại đủ thứ đáng lo ngại ngập trong đầu em rồi, song em muốn biết về Hội Đồng trước. Em nghe người ta bảo đó là một tổ chức bí mật.”

“Có nghĩa là cậu thích đi theo trình tự…Cũng không sao. Hội Đồng là một tổ chức nghiên cứu tích hợp về ma thuật, văn minh cổ, mê cung,...và áp dụng những kết quả thu được vào đời sống mọi người. Chí ít, đó là trên bề mặt.”

“Trên bề mặt?”

“Hội Đồng vốn là tổ chức quản lí các mê cung cùng những “sản phẩm” của chúng. Bỗng tới một ngày, một con người xuất hiện.”

Biết ngay.

Thực sự có những người khác không thuộc về thế giới này ngoài tôi.

“Tất nhiên, người đó được Hội Đồng bảo hộ. Anh ta khăng khăng tự nhận bản thân đến từ thế giới khác, và chúng tôi đã đưa ra giả thuyết rằng mê cung chính là giao lộ kết nối các chiều không gian với nhau. Tiếc thay, nhiều thế kỉ trôi qua, nó vẫn nằm ở mức giả thuyết.”

“Vẫn chưa chứng minh được ư?”

“Vì chưa từng có ai chứng kiến điểm cuối của mê cung cả.”

“Hàng trăm năm mà mê cung vẫn chưa được chinh phục?”

Cái này mới à nha. Tôi biết còn nhiều mê cung rải rác khắp nơi nữa, cho nên đáng lí phải có ít nhất một cái được chinh phục hoàn toàn rồi chứ.

“Hễ tới một tiến độ nhất định, mê cung sẽ lại trải qua một đợt tái cấu trúc, dẫn đến toàn bộ lối đi lẫn quái vật đều thay đổi. Chúng tôi gọi đây là Chuyển dịch Mê cung.”

“Hà, ra vậy.”

Giờ thì tôi hiểu khái niệm này rồi.

“Khi ấy, sẽ có tỉ lệ hiếm một người từ thế giới khác xuất hiện. Kể từ lúc cậu đặt chân lên nơi đây ba năm trước, Hội Đồng vẫn luôn giám sát cậu.” 

“Lạ thật. Sao mọi người lại giám sát một kẻ như tôi chứ?”

Không phải khoe khoang nhưng tôi là một chàng trai bình thường chính hiệu đấy nhé, chẳng có lấy giá trị gì để lợi dụng luôn.

“Những người đến từ thế giới khác như cậu đều có một điểm chung: các cậu không nhận ra sự đặc biệt của mình. Tri thức, giá trị quan, hành động, những thứ các cậu cho rằng vặt vãnh đôi khi có tác động rất lớn lên bên này, và cũng vì thế mà cả thế giới đã thay đổi rất nhiều lần.

“Nhưng không phải em, đúng không?”

Người thay đổi được thế giới phải là người đáng tin cậy, có năng lực, đầu óc cùng tham vọng lớn hơn tôi nhiều kìa. Tuy nhiên, chị Levi lắc đầu.

“Một người trạc tuổi cậu đã đồng hành cùng Thánh Eminem thống nhất toàn bộ ngôn ngữ lại làm một, thay đổi thế giới từ tận gốc rễ.”

Trạc tuổi tôi, tức là một học sinh cao trung ư? Uwao, nghe đậm chất fantasy ghê.

“Phong tục tập quán, khoa học, thậm chí là chiến tranh. Từng điều các cậu nghĩ là nhỏ nhặt rốt cuộc đem tới những kết quả khó lường. Có thể chúng xuất phát từ lòng tốt, song cái lòng tốt ấy chẳng hề mảy may xem xét tới hậu quả, vì thâm tâm các cậu xem mình chỉ là những vị khách ghé thăm thế giới khác, ta làm gì kệ ta, còn nơi đây có ra sao cũng mặc.”

 Đúng quá không cãi được. Tôi cũng chẳng thể đảm bảo mình chưa từng có suy nghĩ ấy.

“Do đó, Hội Đồng bắt đầu giám sát những dị giới giả. Hồi trước họ được bảo hộ nghiêm ngặt, nhưng lúc nào cũng có người lách qua được để nhờ họ giúp đỡ, kết quả là vấn đề vẫn mọc nhan nhản. Bộ môn cờ vua nổi tiếng trong giới quý tộc là ví dụ điển hình.”

Chị cười, còn tôi cúi đầu. Cuộc đời của Aina bị ảnh hưởng bởi cái trò đó mới đây thôi chứ đâu xa.

“Sau cùng, chúng tôi rút ra kết luận rằng tốt nhất là hạn chế tiếp xúc. Nếu đối tượng không có hành vi có thể ảnh hưởng tới thế giới, chúng tôi sẽ chỉ đứng ngoài quan sát.”

“Cũng là lí do chị theo dõi em.”

“Cho tới hiện tại thì cậu là người có dấu hiệu ổn định nhất. Quán cà phê đúng là một khái niệm mới, nhưng nó cũng chỉ là quán ăn thông thường. Ngoài kia cũng không thiếu người đam mê cà phê. Tôi rất thích tận hưởng thời gian ở đây nên thường lấy cớ giám sát để tới.”

Được khen làm tôi rất vui, nhưng cảm xúc hiện tại lại phức tạp khó tả quá. 

“Đáng tiếc, nhưng hồi kết sắp tới rồi.”

Bầu không khí ôn hòa bỗng chốc thay đổi. Chuyện quá khứ đã nói xong, tiếp theo là tương lai. Nghe chị xong, tôi biết giải thích cặn kẽ cho tôi như vầy là ngoại lệ, và đoán được vì sao suốt khoảng thời gian qua chị không hé nửa lời.

“Em sẽ về thế giới cũ của mình à?”

Tôi hỏi, chị gật đầu.

“Tất cả dị giới giả Hội Đồng biết trước kia đều biến mất không dấu vết. Và nó lúc nào cũng xảy ra khi có Chuyển dịch Mê cung.”

Tôi hiểu ý chị rồi.

“Người nào đặt chân tới thế giới này thông qua Chuyển dịch Mê cung sẽ biến mất bằng Chuyển dịch Mê cung. Hiển nhiên, vạch xuất phát cũng là vạch đích.”

Và sắp có một đợt xảy ra ở thành phố này.

“Vậy là, tới lúc để trở về.”

“Phải, về lại thế giới thuở ban đầu của cậu.”

Nó, nói sao nhỉ, siêu thực quá? Đột ngột đến, rồi lại đột ngột đi. Được biết trước như này, tôi có nên vui không?

“Ừm, em thực sự sẽ quay lại à?”

Tôi bất giác hỏi vì bản thân còn quá hồ nghi.

“Chúng tôi không chắc. Tuy nhiên, con người ta luôn có sợi dây kết nối với chính thế giới của họ. Cậu là lãng khách chẳng có mối liên hệ gì với nơi đây. Dòng mana mạnh mẽ cuốn trôi cậu đi, nói cách khác, là tai nạn. Và chính nó sẽ mang cậu về…Đấy là giả thuyết của chúng tôi.”

“Kết nối hử?”

Tôi không có mana, nên tôi buộc phải trở lại. Đồng thời, ngay từ đầu tôi chẳng biết lí do mình đi, vậy thì tất nhiên cũng sẽ chẳng biết lí do mình về. Tất cả đều là thực tại tôi buộc phải chấp nhận.

Tôi nhìn đôi bàn tay của mình. Tôi đang tồn tại, ngay tại đây, ngay lúc này, là sự thật không thể chối cãi. Vậy mà tôi sắp phải biến mất ư?

“...Khi nào?”

“Hơi khó xác định cụ thể, nhưng Hội Đồng dự đoán khoảng hai tuần. Năm ngày sau mê cung sẽ thông báo đóng cửa.”

Còn hai tuần nữa. 

Gì chứ, đang báo tử tôi à?

Chị Levi nói tôi biết vì muốn tôi sắp xếp công chuyện của mình đồng thời chuẩn bị tinh thần.

Ngặt một nỗi, tâm trí tôi giờ là một khoảng không vô định.

“Cậu ổn không?”

Tôi nhìn lên, bắt gặp ánh mắt lo lắng của chị.

Tôi ổn không ư? 

Chính tôi cũng đang muốn biết đây này. 

Tôi là người phải hỏi mới đúng.

Rằng bỗng dưng một người nói với ta rằng bản thân sắp biến mất sau hai tuần nữa, liệu ta sẽ cảm thấy ổn chứ?

 

5

 

Tôi ngỡ sau một lúc thì tâm trí sẽ dịu lại cơ, nhưng xem chừng vài tiếng đồng hồ là không đủ.

Sau khi chị Levi rời đi, tôi bâng quơ ngồi trước lò sưởi. 

Tôi có thể trở về. Cuối cùng thì tôi cũng có thể trở về rồi.

Cơ mà, cớ sao tôi lại không thấy vui gì thế này? Vì không chắc đấy là sự thật hay không ư?

Có khi chị Levi đang lừa tôi cũng nên.

Dẫu có nghĩ hoài nghĩ mãi, tôi vẫn không tìm được câu trả lời. Tâm trí cuốn vào vòng lặp vô tận.

Củi đã cháy hết tự bao giờ, tuy nhiên người tôi vẫn ấm vì có bật máy sưởi, trong cái tiết trời này mà chỉ có mỗi lửa không thì không đáng tin cậy cho lắm.

Phải ha, tôi nên đi ngủ thôi.

Ngày mai có lẽ tôi sẽ nghỉ quán để tiếp tục trầm tư về nó. Dù biết có vắt bao nhiêu óc cũng chẳng giải quyết vấn đề, nhưng đấy lại là việc duy nhất tôi có thể làm.

Cơ thể tôi nặng trịch như ngấm nước. Các khớp cơ tê rần vì ngồi một chỗ quá lâu. Khó khăn lắm mới đứng dậy được thì chuông cửa vang lên. Tuyết bay vào xối xả cùng gió buốt. Một bóng hình cao lớn đứng trước tôi.

“Lâu rồi không gặp, ông Falluba.”

Một trong những khách quen của tôi, một con rồng nghiện cà phê. Dạo này ông không ghé qua làm tôi có chút lo.

Ông lẳng lặng đi lại gần tôi, gương mặt vô cùng nghiêm trọng.

“Yuu, giúp ta với.”

Giọng ông đang vô cùng khẩn khiết, chứng tỏ không phải chuyện để đùa.

“Sao thế? Ông gặp rắc rối gì à?”

Tôi hỏi thử thì ông lắc đầu.

“Ta…”

Ông ngưng một khoảng, rồi tiếp tục:

“Có lẽ ta sắp bị đá ra khỏi nhà rồi.”

“...Hả?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...