Uống cà phê sau giờ học, trong quán cà phê ở thế giới khác/Chapter 41: Những bước chân khập khiễng (2)Chapter 41: Những bước chân khập khiễng (2)
20px

4

 

“Tại sao…mọi người…lại tới trường…vào trời tuyết chứ?”

Tuyết bám đầy mũ len của cô bé Nortri đang sụt sùi bước vào. Mũi và má em đỏ ửng hết cả lên.

“Chào mừng em. Chắc lạnh lắm em ha.”

“Vâng…”

Đáp xong là cô bé tiến thẳng tới lò sưởi nằm ườn trên tấm đệm tôi chuẩn bị riêng cho em ở góc. Từ trước cả mùa đông, đây đã là vị trí đặc biệt em yêu thích.

Lửa trong lò bừng cháy dữ dội. Tôi lo nó có hơi nóng quá, nhưng xem chừng Nortri vẫn thoải mái lắm. Tôi kiểm tra đồng hồ, thấy lúc này đã là chiều. Cô bé hay cúp học vì lạnh, song hôm nay em đã cố hết sức tham gia đầy đủ.

Những tiếng cười phá và trò chuyện rôm rả phát ra trước cửa quán. Có lẽ là của mấy gã say rượu.

“Đông tới thì thành phố này càng ngày càng ồn ào.”

Bà Bonnie càu nhàu. Mái tóc bà được chải chuốt gọn gàng, chiếc khăn choàng sáng màu buông thõng trên vai.

“Chắc là do ngày với đêm khác nhau thôi ạ. Nói chứ, gặp bà vào giờ này quả là hiếm có.”

“Hừ. Do cái quán nào đó không mở buổi tối nữa thôi.”

Bà Bonnie là khách quen hồi tôi còn làm ca tối. Sau khi trở lại khung giờ thường lệ, tôi chẳng có dịp gặp bà nữa. Cơ mà lâu lâu bà với những kẻ không đứng đắn khác lại lặng lẽ ghé như hôm nay, làm tôi nhớ tới khoảng thời gian Tize còn qua chơi ghê.

Bà lão nhìn Nortri cuộn mình trước lò rồi quay sang cười với tôi.

“Với cả, vì ta còn được gặp một đứa trẻ tiềm năng chỉ khi mặt trời còn cao như này.”

“Tiềm năng gì ạ?”

“Trở thành kẻ không đứng đắn.”

“...Đúng quá không cãi được.”

Còn nhỏ tuổi mà cô bé đã có biểu hiện thế kia rồi, tương lai sẽ sáng lạn lắm đây.

“Dù gì thì, nằm ườn trước lò sưởi vào mùa đông chính là cách tận dụng thời gian hợp lí đó.”

“Vậy á?”

“Bây giờ con người ta cứ cắm đầu vào công việc mãi thôi. Làm lụng từ xuân tới thu rồi thư giãn ở nhà đón năm mới hợp với ta hơn nhiều.”

“Sống chậm rãi hử?”

“Nói gì đấy?”

Tôi lắc đầu. Hầy, ra là cách sống ấy cũng biến mất dần ở bên đây

“Người của thành phố này cũng hay ra ngoài bất chấp mùa đông ha.”

“Tên nào cũng ngốc hết trơn, chẳng ai biết tận hưởng thời gian rảnh của mình đâu. Công việc đồng áng bị tạm ngưng nên dân cư ở mấy cái làng xung quanh mới bắt đầu đổ về. Trên hết là đám mạo hiểm giả cũng phải nghỉ vì Chuyển dịch Mê cung. Quán sắp có thêm khách nữa rồi đó.”

Đoạn, bà Bonnie cong khóe môi. Nhìn cái bản mặt gợi đòn của bả cũng đủ hiểu bả tính nói gì.

“...Cho nên là, sao không mở quán vào buổi đêm đi?”

“Bà không thấy mệt à?”

“Chỉnh giờ sinh học của ta mệt hơn nhiều.”

Khi ta bắt đầu thức đêm, không chỉ thể chất mà tinh thần cũng phải điều chỉnh để thích nghi. Chính bản thân tôi đã được trải nghiệm và rút ra bài học rằng trừ trường hợp bất khả kháng, còn không đừng đổi giờ hoạt động.

“Nhóc tính cứ như vầy tới ngày Vô Dạ luôn à?”

“Ý bà là lễ hội trước năm mới hả?”

Ngày Vô Dạ chính là ngày giao thừa của thế giới này. Vào hôm ấy, đèn đuốc sẽ được thắp sáng chói rực khắp nơi, còn dòng người sẽ nô đùa vui vẻ.

“Ngày đó là để tạ ơn một năm đã qua và cầu nguyện hi vọng cho năm tới mà. Không tận hưởng nó thì phí lắm.”

“Còn khoảng nhiêu ngày nữa ạ?”

“Tầm hai tuần. Cộng thêm đợt Chuyển dịch Mê cung, ta sẽ có thêm vô số con mồi và sẽ bội thu. Mấy cái lễ hội đám nhà giàu hay lơ là ví của mình lắm.”

“À, ra ý bà là kiểu đó.”

Tôi sực nhớ lại rằng bà Bonnie là tay móc túi chuyên nghiệp. Ặc, không nên nhúng mũi quá sâu.

Bỗng, tôi nghĩ ngợi.

Một năm sắp kết thúc. Không nhanh, nhưng lại trôi qua trong chớp mắt. Có lẽ tôi không đón năm mới đợt kế được rồi.

…Càng nghĩ, tôi càng thấy nó quá hư ảo. Cơ thể tôi xảy ra làm sao là một chuyện, ấy nhưng tôi hiện tại vẫn tràn trề sức sống.

“Người ta sẽ thoải mái vụ hầu bao của mình và ngày Vô Dạ nên nhân cơ hội mà kiếm lời đi nhóc. Quán nhóc cũng ổn áp, gọi đám khách quen tới mở tiệc thử xem?”

“Đừng động vào khách quen của cháu ạ.” - Tôi cảnh báo.

“Vì nhóc nên ta sẽ làm khách bình thường thôi. Tuy nhiên, mấy tay tham lam ta cho vào tầm ngắm hết. Còn những kẻ không đứng đắn thì bỏ đi, lấy tiền từ họ chẳng có ích gì.”

“Bà nói làm như khách của cháu toàn những kẻ không đứng đắn không ý. Có cả khách bình thường nhá.”

“Rồi rồi, khổ lắm, nói mãi. Thế, tính tổ chức không?”

“Bà năng nổ giống vầy cũng hiếm thấy không kém nha.”

Bình thường bà thuộc kiểu đứng bên ngoài quan sát cơ. Bà cười khổ.

“Đón năm mới một mình trong phòng chán lắm. Tới cái tuổi của ta nhóc tự dưng thấy cô đơn liền à.”

Tôi gật đầu. Trong khi thành phố tưng bừng lễ hội, ta lại lủi thủi một mình không ai cạnh bên là quá cô đơn đi. Đúng là có những người không thích tiệc tùng ồn ào, nhưng nó khác với thích sự cô độc.

“Mở đầu năm mới cùng mọi người nghe thú vị phết. Để cháu suy nghĩ thêm.”

Dẫu sao cửa hàng vẫn sẽ mở như thường lệ, chi bằng càng đông thì càng vui.

“Có mấy vị khách thích sau một lần tới liền yêu thích quán mà không có dịp ghé lại, nhóc mới đám đấy kiểu gì chúng cũng đi cho xem.”

“Ý bà là những người thích tọc mạch ấy ấy hả?”

Bà nhún vai không đáp, xong uống ly cà phê của mình rồi đưa cho tôi.”

 

5

 

“Tiệc vào ngày Vô Dạ á? OK con dê.”

Aina, vị khách kế sau bà Bonnie, nhanh chóng nhận lời.

“Tớ rất vui, nhưng không vậy Aina? Hình như quý tộc cũng phải tiệc tùng mà.”

“Nhờ cậu đấy Yuu. Vì tôn trọng kết quả của trận đấu, cha đã cho tớ tự do. Tớ vẫn sẽ hoàn thành trọng trách của quý tộc, nhưng giờ tớ còn được tham gia tiệc với bạn bè nữa.

Biểu cảm vui tươi của cô giờ dịu dàng hơn hẳn. Kí ức về việc bị hiểu lầm rồi cuốn vào rận đấu cờ vua với cha của Aina quyết định chuyện hôn sự của cô tới giờ vẫn rất sống động, như thể mới hôm qua vậy.

“Cậu với cha cậu có hòa hợp với nhau không?”

“Ừm, cũng cũng. Ông không quá ủng hộ, nhưng vẫn tôn trọng quyết định của tớ.”

Aina lấy ra cuộn giấy chứa đựng giấc mơ của mình. Cô nàng vẫn tới đây mỗi ngày cùng với số tờ mỗi lúc tăng lên một ít.

“À nè, nó sắp xong rồi đúng không?”

“Ừ.”

Tôi hỏi, còn Aina đảo mắt trả lời.

“Cậu viết nhiều phết.”

“Nó lâu hơn tớ tưởng…Mấy phần chưa ưng phải viết lại hết, thành ra tiến độ chậm đi rất nhiều.”

Nghe khó ghê.

Nhìn cô có vẻ hơi ủ rũ, tôi thì không có ý thúc giục nên liền chuyển chủ đề.

“Cậu cho tôi một tờ giấy được không?”

“Được chứ. Nè. Cơ mà để làm gì?”

Chất lượng giấy vô cùng tốt, tới mức đủ để một đứa mới bập bẹ tập viết như tôi có thể viết thoải mái. Tôi lấy bút trong tạp dề ra chậm rãi ghi. Không được đẹp, nhưng đọc được là được rồi.

““Danh sách tham gia”?”

Aina nhướn người xem. Tôi viết xong liền đưa qua cho cậu ta.

“Xác nhận số người tham gia để chuẩn bị cho dễ. Cảm phiền tiểu thư viết tên của người vào giúp tôi nhé?”

Tôi trịnh trọng hỏi. Cô nàng nghe thế thì nhướn mày, song ngay giây sau đã thẳng lưng, duyên dáng cầm bút.

“Được nhận lời mời của ngài chính là vinh hạnh của tôi.”

Nét chữ của cô vô cùng diễm lệ và hoa mỹ, không hổ là tiểu thư quý tộc.

Tôi nhận lại giấy và bút rồi đến chỗ của Nortri đang nằm ườn trên đệm.

“Nortri ơi Notri. Anh tính tổ chức tiệc vào ngày Vô Dạ ấy. Em muốn tham gia không nè?”

“...Mmm.”

Em phát ra tiếng kêu lơ đãng.

“Tuyệt. Em ghi tên của mình ở đây nhé?”

“...Mo.”

“Đừng nói thế chứ. Mấy nét nguệch ngoạc thôi cũng được.”

“...Ni.”

“Ok, chỗ này.”

Tôi đặ cây bút vào bàn tay hơi đưa lên và đặt tờ giấy trước mặt cô bé. Em vẽ vài đường lượn sóng.

“Được rồi đó. Cảm ơn em nhiều.”

“...Su.”

Tôi quay lại với Aina, chìa tờ giấy cho cô xem cái tên mới vừa rủ được.

“Ẻm nói ẻm tham gia.”

“Trời ơi là trời, đấy là cuộc nói chuyện á?”

“Em ấy còn bảo sẽ đi cùng với mẹ, tại tối ẻm buồn ngủ không mở nổi mắt luôn. Đúng là Nortri mà.”

“Vừa nãy cô bé thực sự nói nhiều tới mức ấy hả bây?”

“Vậy là không được đâu nha Aina. Phải nghe người ta nói đàng hoàng chứ.”

“Ê nha! Vô lý vừa phải thôi chớ! Không tin được có ngày mình bị khiển trách luôn ạ…”

Aina thều thào, không chấp nhận nổi sự thật.

“À phải, tớ có nhận được thư của Linaria. Muốn đọc không?”

“Tại sao cậu có…còn tớ không…?”

Cô quay phắt sang tôi với đôi mắt bơ phờ khiến tôi lạnh sống lưng. Chỉ khi ấy tôi mới biết mình vừa dẫm mìn, tiếc là quá muộn để quay đầu rồi.

Tôi lấy lá thư cất trong ngăn kéo đằng sau. Thư cũng ngắn nên Aina rất nhanh đã đọc xong.

“Đúng là Linaria có khác. Cậu ấy quả nhiên là niềm tự hào của tớ.”

“Cậu ấy đậu có liên quan gì tới cậu đâu.”

“Có chứ sao không?! Linaria vui thì tớ cũng vui. Giờ đã có quyết định cậu ấy sẽ chuyển tới học viện Fortuna rồi, hay là chúng ta ăn mừng đi?”

“Tớ đồng quan điểm, nhưng ăn mừng kiểu gì giờ?”

“Bình thường thì bạn bè người thân sẽ cùng tụ tập nâng ly. Quý tộc có người còn mở hội luôn kìa.”

Tôi e ngại khái niệm “ăn mừng” của hai phía sẽ khác biệt, may là không.

“Tổ chức tiệc nghe ổn chứ?”

“Chốt.”

Tôi và Aina nhìn nhau gật đầu. Có Linaria vào hai đứa đồng điệu đến lạ.

“Làm ở đây luôn. Tớ lo đồ ăn cho.”

“Vậy tớ sẽ chuẩn bị quà. Tặng văn phòng phẩm chất lượng cao cho những buổi kỷ niệm liên quan đến việc học thuật là chuẩn bài.”

“Chia tiền thì sao?”

“Tính cả phí địa điểm và phí nguyên liệu vào nữa. Tớ trả 80.”

“Tớ 4 Aina 6. Dồn hết tâm huyết chọn đồ đi. Nhớ lựa món nào bền bền ý.”

“Được. Linaria sau khi về sẽ bận lắm nên quyết định ngày giờ sau nhé.”

Chúng tôi đồng thời gật đầu. Cả hai đã đạt được những thống nhất vô cùng nhanh chóng và hiệu quả. Sau đấy, tôi tiếp tục lau chùi, còn Aina tiếp tục bản thảo.

“...Sẽ cô đơn lắm đây.”

Suy nghĩ của tôi lỡ trôi ra khỏi miệng.

“Dù rõ ràng một tháng Linaria đi vắng vừa rồi thì không nhỉ.”

Tôi không đáp, cầm cái dĩa thứ hai lên lau.

Trong thâm tâm, tôi hoàn toàn đồng ý. Hình bóng tôi cứ ngỡ là sẽ mãi bên cạnh tôi bỗng chốc biến mất làm lòng tôi khuyết mất một lỗ hổng vô hình.

Lần trước, tôi biết cô ấy sẽ trở lại trong một tháng nữa. Tuy nhiên, đợt này thì sao? Ai biết khi nào cô mới về? Tôi thấy vui vì Linaria đã tiến gần tới giấc mơ của mình hơn, nhưng sự cô đơn này là thứ không thể chối cãi.

Aina và tôi đều im lặng. Hẳn là hai đứa có cùng cảm xúc. Đột nhiên, chuông cửa vang lên.

“Kính chào-”

Tôi ngẩng mặt, và bắt gặp gương mặt quen thuộc. Đồng phục Aureola, mái tóc đỏ rực buộc gọn sau đầu. Đã một tháng không gặp, trông cô có chút trưởng thành hơn trước.

“Cái bản mặt ngờ nghệch gì kia?”

Giọng nói rất đỗi hoài niệm ấy làm tôi mỉm cười. Tôi cất cái dĩa sang bên để đôi mắt chỉ tập trung duy nhất vào cô.

“Mừng trở về nhà, Linaria.”

Linaria hơi ngạc nhiên, rồi bẽn lẽn đáp.

“Ừ. Tớ về rồi đây.”

Tự dưng tôi thấy xấu hổ quá. Khóe miệng giãn ra hết rồi này.

Bỗng, có âm thanh răng rắc. Ngay giây sau, Aina bay về phía Linaria. 

Quán trở nên huyên náo lạ thường.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...