Uống cà phê sau giờ học, trong quán cà phê ở thế giới khác/Chapter 44: Giao đoạn: Ngày tuyết rơiChapter 44: Giao đoạn: Ngày tuyết rơi
20px

[note83867]

1

 

Tuyết trong kí ức thời thơ ấu của tôi rất mỏng, không đủ để chơi ném bóng, do đó ngày xưa tôi cũng không hay nghịch tuyết.

Khi tôi đang lăn cầu tuyết, ông Falluaba bước ra và ngơ ngác nhìn tôi.

“Sáng nay trông cậu vui nhỉ, Yuu.”

“Vâng ạ. Nhắc mới nhớ, cháu chưa từng làm người tuyết bao giờ, coi bộ đây là dịp tốt để thử.”

Bầu trời dần bừng sáng, kéo theo tiếng huyên náo của người dân. Cả con đường bên ngoài lẫn con hẻm bên trong ngập trong tuyết trắng, và tôi cùng quả cầu bên cạnh chính là những người để lại dấu vết đầu tiên sau trận bão đêm qua.

“...Cậu không ngủ được à?”

“Dạ đâu có. Cháu chỉ dậy hơi sớm hơn mọi khi thôi. Thấy khung cảnh trắng xóa ngoài cửa sổ làm cháu muốn đi nghịch ấy mà.”

Rõ là nói dối, và hẳn ông Falluaba cũng nhận ra, nhưng ông không vạch trần, chỉ gật đầu.

“Trong cái lạnh này đừng để đổ mồ hôi nhé. Ta đi làm súp ấm cho bữa sáng đây. Chơi cho đã đi rồi vào ăn.”

Xong, ông trở vào quán. Tôi rất biết ơn vì ông đã quan tâm tới tôi đồng thời tiếp tục lăn quả cầu tuyết cho to hơn nữa.

Chính xác, đêm qua tôi không ngủ được. Tôi nằm trên giường trằn trọc mãi, cố để suy nghĩ  loanh quanh mỗi mấy việc cần làm sắp tới. Vì một khắc lơ là thôi, tôi sẽ lại nghĩ về nó, và cảm thấy chán nản, ngăn tôi tìm được niềm vui của cuộc sống. Dẫu cơ thể đã mệt lả, đầu óc tôi vẫn tỉnh như sáo. Có thử nhắm tịt mắt thì kết quả trả về chỉ là tiếng thở dài não nề. 

Cứ thế nó tạo thành vòng tuần hoàn luẩn quẩn, đến khi để ý thì mặt trời bắt đầu lên. Cố thêm cũng vô ích, tôi bèn dậy ra ngoài chơi tuyết.

Lăn được một quả bóng có kích cỡ một vòng tay, tôi ôm nó đặt lên phần dùng làm thân đã được hoàn thành từ trước. Thành quả của cả buổi sáng chính là cậu tuyết cao ngang ngực tôi trước mặt đây. Nhìn cũng ổn áp phết chứ không đùa.

Trong lúc tôi còn đang tận hưởng dư vị thỏa mãn thì có gì đó đập vào lưng tôi.

“Mới sáng banh con mắt ra mà cậu đã làm cái gì trông trẻ con thế kia?”

Tôi quay người lại và thấy Linaria trong bộ đồng phục trường kèm độc một chiếc áo khoác phủ bên ngoài đang đứng đấy. Bộ cô nàng không thấy lạnh à?

“Tớ vừa bị dính một quả cầu tuyết nhỉ.”

“Ôi chao, cậu nói gì vậy ta?”

“Nào, giả ngu cũng vô ích thôi.”

“Cứ cho là cậu đúng đi, thì chẳng phải lỗi nằm ở cậu vì quá sơ hở sao?”

“Bộ đây là chiến trường hả?”

“Ara, không biết à? Những lúc tuyết dày như này chính là thời khắc ta phải cảnh giác tột độ đấy.”

Nụ cười của cô là nụ cười của kẻ đã chinh chiến và sống sót qua hàng ngàn trận mạc…Và nó còn rất thật nữa.

“...Cậu đã chiến thắng bao nhiêu người rồi?”

“Ai biết đâu. Tớ chẳng bao giờ nhớ kẻ bại trận dưới tay mình.”

“Bằng cách đánh lén như vừa nãy á? Hẳn là cậu không có gan đối đầu trực diện nhỉ?”

Nghe xong, cậu ta chống hông, lắc đầu ngạo nghễ.

“Bởi mới nói cậu chỉ là mấy con gà. Muốn ra trận còn hẵng sớm mười năm lận đấy.”

“...Muốn thử xem sớm hay chưa không?”

“...Oya oya?”

Ngay lập tức, tôi cúi xuống bóc một núm tuyết, bàn tay thăn thoát tạo thành hình cầu rồi ngẩng đầu lên…

“Cái-?!”

Trong chớp mắt, cô nàng đã biến đâu mất. Chưa kịp định hình thì có thứ gì đập vào tay trái tôi.

“Rời mắt khỏi kẻ thù, đúng là ngốc hết thuốc chữa.”

Linaria đã ở cạnh bên tôi từ lúc nào!

“Nhân tiện, tớ cố tình ném hụt đấy. Chơi với ma mới mà phát đầu tiên đã “headshot” thì có hơi đáng thương quá.”

“Gừừừ…Cậu dám hạ cảnh giác với tớ thì đó là dấu chấm hết cho cậu rồi!”

Tôi ném quả bóng tuyết trong tay về phía Linaria. 

“Hạ cảnh giác ư? Không hề, tớ chỉ nói sự thật thôi.”

“Hở…?”

Tôi không thể tin vào mắt mình. Cô nàng đã lấy tay chặn, à không, chụp lấy đòn tấn công của tôi.

“Hầy, quả nhiên ma mới vẫn là ma mới…Có trời mới cứu được sự ngây thơ này…Nặn bóng mạnh tay quá nên bị chặn là đúng rồi.”

“C-chết tiệt!”

Không ổn, tôi phải rút-

 

2

 

“Thứ quái vật.”

“Nói gì đó? Thèm tuyết nữa hả?”

“Dạ không ạ, em xin lỗi chị.”

Linaria thực sự là một con quái vật. Tôi chẳng ném trúng cô trái nào, còn tôi thì thành bia tập bắn cho cổ.

“Cậu thành thục mấy cái khả năng ấy ở đâu vậy? Chẳng lẽ học viện có dạy ư?”

“Làm gì có. Tớ học hồi còn ở cô nhi viện kìa. Mấy ngày tuyết như này, ai nấy đều ùa ra chơi ném bóng cả. Đám trẻ lúc nào cũng nhắm tớ nên tớ học được là lẽ dĩ nhiên thôi.”

“Một chiến binh bóng tuyết lớn lên trong bản địa…!”

“Ai là chiến binh bóng tuyết cơ?”

Tôi vừa tám chuyện với Linaria vừa phủi tuyết dính trên áo. Vận động nãy giờ làm người tôi ấm lên trông thấy, song tôi không thể cứ để yên bước vào quán được, tuyết rơi vãi ra mất.

Có lẽ không nhịn được nữa, cô tiến lại phụ tôi.

“Uwah, lạnh!”

“Đừng có càm ràm, tớ đang giúp cậu đây.”

“Chạm vào gáy tớ với cái tay lạnh băng kia là giúp dữ rồi đó!”

“Nào nào, vô ý thôi mà.”

“Cố tình thì có!”

“Này, đợi đã!”

Tôi không chịu được nữa liền chạy đi, tuy nhiên Linaria lập tức tóm tôi lại.

“Lạnh! Tớ nói là lạnh!”

“Hình phạt cho trẻ hư không tới đúng giờ để tiễn tớ.”

“Cậu còn giữ trong lòng hả?!”

“Không, đâu có đâu.”

“Ưưư, chờ chút, á! Tuyết! Tuyết chui vào người tớ rồi!”

Tuyết trượt từ cổ xuống lưng. Tôi cố giũ áo để nó đi ra, tiếc là bất thành.

Cái rét thấu xương khiến tôi nhảy cẫng mấy vòng.

Thấy cảnh ấy, Linaria ôm bụng cười. Tiếng cười vui tươi và ấm áp tựa ánh ban mai ngày xuân. Tôi muốn được nghe thêm nữa nên vừa cường điệu hành động của mình vừa liên tục kêu cứu.

Sau một hồi, cô lau khóe mắt vì cười quá nhiều rồi dịu dàng nhìn tôi. 

Ôi, tôi ước khoảnh khắc này có thể dừng lại mãi mãi…Hoặc không. Làm ơn đừng dừng. Lưng tôi buốt lắm rồi đấy.

Tuy nhiên, tôi sẽ không thể quên được khoảng thời gian ấy. Cái lạnh của tuyết, nụ cười của Linaria và âm giọng trong trẻo ngân vang trong ánh bình minh. Tôi sẽ không bao giờ quên, chắc chắn là vậy.

 

3

 

“Ta nhớ mình có dặn phải trở vào trước khi đổ mồ hôi mà.”

“Xin lỗi ông, cháu ham chơi quên mất giờ giấc.”

Tôi chỉ có thể cúi đầu xin lỗi trước một ông Falluaba đang bực bội. Cơ thể tôi rét đến tận xương, và hiện tại đang ngồi trước lò sưởi cạnh Linaria.

“Mình già rồi, mình nên nghỉ hưu thôi…”

“Mặt nghiêm túc mà phát ngôn gì vậy trời?”

Cô nàng đang hơ tay trước ngọn lửa bập bùng. Bốc tuyết bằng tay trần mà không bị cóng mới lạ.

Sau một lúc, ông Falluaba bước tới với hai cái ly trong tay.

“Làm ấm người mấy đứa bằng cái này đi.”

“Dạ, cháu cảm ơn ạ.”

Xong, ông bước về quầy. Linaria ghé sát người tôi, thì thầm:

“Hình như ông ấy là khách đúng không?”

“Ừ. Là khách quen.”

“Sao ổng đưa súp cho chúng ta tự nhiên thế? Bộ cậu thuê người trong lúc đi vắng hả?”

“Nhiều chuyện xảy ra, và hiện tại ông ấy bị vợ đuổi khỏi nhà.”

“Khổ.”

Tôi nhìn vào ly. Bên trong là món súp màu hổ phách trong vắt đi kèm phô mai và vụn bánh mì. Một dạng biến thể của súp kem rau củ. Tôi hít một hơi đầy, hương thơm ngọt ngào kích thích dạ dày của tôi.

“Nhìn ngon ghê…Mời cả nhà dùng bữa.”

Một giọng nói cất bên tai, theo sau là tiếng rên “Nóng!”. Tôi dùng muỗng khuấy đều. Vụ bánh mì chìm xuống, nhường bề mặt cho nấm và hành thái lựu nổi lên.

“Mời cả nhà dùng bữa.”

Tôi múc một muỗng đầy cho vào miệng. Đập vào vị giác mà mùi của hành với nấm điểm thêm chút gừng. Chỉ một miếng duy nhất, hơi ấm đã lan tỏa khắp từng tế bào của tôi.

“Ngon tuyệt.”

Nhìn sang bên, tôi thấy Linaria đang vui vẻ ăn những miếng bánh mì nhúng bên trong. Phát hiện tôi đang nhìn, cô cau mày ra hiệu đừng có chằm chằm vào cổ.

“Rồi rồi.”

Hai gò má đã nóng hổi cũng không cản tôi tiếp tục thưởng thức. Ăn súp nấm kèm phô mai với bánh mì vụn, ngồi trước lò sưởi bập bùng giữa tiết trời giá rét, có cô gái xinh đẹp ngồi cạnh bên. Hoàn hảo. Vua chúa cũng chỉ đến thế là cùng.

Lúc này, cái lạnh đã bị đánh bay khỏi người tôi hoàn toàn. Uống cạn toàn bộ, tôi thở một hơi thỏa mãn. 

Cùng lúc ấy, Linaria cũng vừa xong phần mình. Cô đặt cái ly đã rỗng sang một bên, tay ôm đầu gối, mắt hướng về ngọn lửa trong lò.

“Trường mới thế nào.”

“Nó đẹp lắm. Thành phố xung quanh lộng lẫy không kém, và con người nơi ấy cũng hòa đồng nữa.”

“Thế thì tuyệt quá. Hình như tớ vẫn chưa nói nhỉ. Chúc mừng cậu thi đỗ.”

Linaria quay sang với nụ cười dịu dàng.

“Ừ, cảm ơn cậu. Được nghe lời chúc mừng của cậu làm lòng tớ nhẹ nhõm hẳn ra.”

“Vậy à? Cậu vốn đã cố gắng hết sức cho kì thi mà, giờ cứ nghỉ ngơi thoải mái đi.”

“Nhưng khi qua bển thì mỗi ngày lại phải cắm đầu học. Nghe thôi đã mệt rồi.

“Cậu chọn con đường này mà, ráng hết sức đi nhé.”

“Vâng~”

Cô gục đầu lên đùi, khuôn mặt trông có vẻ rệu rã. Mỗi khi ngọn lửa nhảy múa, đôi mắt cô như thể được tiếp thêm nguồn sống và động lực.

“Quả nhiên, chẳng đâu thư giãn như ở đây cả.”

Linaria cất tiếng, âm tiết như đang thủ thỉ. 

“Sáng ra vận động mạnh nên mệt hả?”

“Ừm…Chắc do đi đường dài thì đúng hơn. Nó xa tít tắp luôn, mà tớ lại chẳng ngủ được nhiều.”

Hẳn rồi. Cô đã phải một mình lặn lội tới nơi xa xôi để làm một bài thi có tính quyết định cả cuộc đời mình, không nghỉ ngơi được mấy là phải. Tuy nhiên, nhờ đấy, Linaria đã đạt được mục tiêu đề ra, từ đó tiến gần hơi với ước mơ của cô. Một điều tuyệt vời làm sao, một điều tôi sẽ chẳng bao giờ làm được.

“Linaria ơi, tớ với Aina định tổ chức tiệc mừng cho cậu. Khi nào cậu rảnh?”

Quay sang thì phát hiện hàng mi của cô đã cụp xuống. Tiếng thở cô đều. Ừm, cổ ngủ rồi. Mặt cô thể hiện một sự bình yên giống một đứa trẻ đã mệt lả sau khi nô đùa thỏa thích.

“...Cậu vất vả rồi.”

Giá như tôi có thể ngắm khuôn mặt ngủ say của Linaria mãi.

Chúng tôi nghịch tuyết, sau đấy dùng món súp ngon tuyệt, cuối cùng là vai kề vai ngồi trước lò. Sẽ thật tốt biết mấy nếu hai đứa có thể cùng nhau đón ngày mới như hôm nay, và cùng nhau tận hưởng từng mùa trong năm.

Tuy nhiên, cô phải rời khỏi nơi này. Để đạt được ước mơ của mình, cô đã đơn thương độc mã bước đi trên con đường lắm chông gai, và sẽ không ngừng phấn đấu tiến lên phía trước. Còn tôi, tôi sẽ ở lại dõi theo bóng lưng của cô. Tôi không thể đi bên cạnh cô được.

Thật sự đấy, Linaria quá đỗi phi thường đi.

Ôi, mong sao thời gian ấm áp này hãy dừng lại, để tôi được tiếp tục ngắm Linaria đang say giấc nồng.

Đây là ước muốn thật lòng của tôi, và tôi sẽ không bao giờ chối bỏ nó.

Trong tương lai, khi hồi tưởng về quá khứ, khoảnh khắc này nhất định sẽ tỏa sáng rực rỡ như ánh ban mai. Nó tươi đẹp tới mức tôi buộc phải ngoảnh mặt không dám nhìn trực tiếp. Song, hơi ấm nó đem đến, tim tôi sẽ ôm lấy nó thật chặt.

Thời gian chầm chậm trôi, nhưng vẫn tịnh tiến về phía trước.

Đường tới! Đường tới!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...