Chương 4: Những xúc cảm còn vương màu thời gian
1
Tôi rất ngỡ ngàng không biết vì sao còn trong giờ học mà Linaria lại ngồi đây, ra là cô nàng cúp tiết. Cô chống cằm, than:
“Tớ ở học viện giờ không tham gia tiệc tùng thì cũng phải nghe một đống lời giới thiệu của giáo sư cho mục đích cá nhân của họ, nhức hết cả đầu.”
“Tham gia cộng đồng của người trưởng thành đúng là khó khăn quá ha.”
“Học sinh nghe tin tớ đậu liền lũ lượt tới bắt chuyện. Thậm chí số người tự xưng là “bạn” ngày một tăng, dù trước đấy hai bên chưa từng gặp mặt bao giờ.”
Nghe tình cảnh của cô cứ như một người trúng số làm tôi không khỏi cười khan.
“Ê, không phải chuyện đáng cười đâu. Tại nó mà tớ chẳng có phút giây thoải mái nào nè.”
“Xin lỗi, tớ không cố ý.”
Tôi đổ cà phê ra ly, thêm sữa đun ấm cùng vài muỗng đường và khuấy đều.
“Đây, một tách Cafe au lait như mọi khi.”
“Cảm ơn cậu nhé. Ở học viện không bán thứ này, lâu lâu mà không uống cảm giác cơ thể cứ thấy rạo rực.”
“Chao ôi! Cuối cùng cái ngày Linaria hiểu được sức quyến rũ của cà phê đã đến rồi ư?!”
“Còn lâu. Tớ chỉ thích Cafe au lait thôi, chứ cà phê thường thì hết cứu.”
Cô nhấp một ngụm rồi vui vẻ khen ngon.
Tôi nhớ lại cái ngày tôi cho Linaria thử tách Cafe au lait đầu tiên. Đến cuối cùng, chỉ có nó là được Linaria công nhận. Tuy nhiên, được ngắm biểu cảm thỏa mãn của cô nàng, thôi thì cũng đáng đi.
“Linaria nè, cậu rảnh ngày nào không?”
“Có, chi vậy?”
Tự dưng cô nhìn tôi bằng biểu cảm quan ngại.
“Aina đề xuất tổ chức một bữa tiệc mừng cậu thi đỗ ở đây.”
Nghe được câu trả lời, cô nhắm mắt thở phào.
“Sao thế?”
“Không, không có gì.” Cô lắc đầu. “Ngày mốt tớ rảnh…Không cần phải làm hoành tráng đâu. Nói miệng là được rồi mà.”
“Ngày mốt hử? Tớ phải cố nấu gì đó thật ngon mới được.”
“...Vậy thì tớ xin phép được mong chờ nó nhé.”
Tôi muốn làm một bữa thật linh đình, song bản thân lại không giỏi mấy món ăn tiệc cho lắm.
Bỗng, tôi sực nhớ một thứ, liền lấy tờ giấy cất trong tạp dề ra.
“Ngày Vô Dạ thì sao? Hôm đấy cũng có tiệc luôn.”
“...Bộ cậu thích quẩy tới mức ấy à?”
Quả là Linaria, vẫn sắc bén như ngày nào. Cổ biết tôi đang né tránh yêu cầu của cổ luôn ạ.
“Cái này thì tớ mời khách quen tới. Họ đã quan tâm tới tớ suốt cả năm qua mà.”
Cô lướt qua thử tờ giấy, thốt lên bất ngờ.
“Oya? Nhiều phết ha?”
“Ừ. Ai nấy cũng đều hăng hái muốn tham gia hết.”
“Trái ngược hoàn toàn với hồi lần đầu tớ tới luôn.”
“Nhỉ? Lúc ấy vắng tanh như chùa Bà Đanh.”
“Làm tớ cứ ngỡ cậu đóng cửa rồi cơ.”
Tôi bồi hồi nhớ về hôm đầu tiên Linaria ghé sang để tìm một nơi học bài và dần dà trở thành một trong những khách quen.
“Nhờ có cậu mà tớ mới có thể tụ họp lại nhiều gương mặt như vậy. Cho nên cậu mà đi được thì tớ vui khôn xiết.”
“Cậu nói thế thì tớ chịu rồi.”
Cô chìa tay ra. Tôi nắm lấy tay cô.
“...Làm cái gì đấy?”
“Tớ tưởng cậu muốn nắm tay?”
“Tại sao chứ?”
“Để chúc mừng tớ vì lượng khách quen đã tăng lên đáng kể?”
“Xàm vừa thôi ông cố. Ý tớ là đưa tớ cây bút.”
Dứt lời, cô nhanh chóng gạt tay tôi đi.
“Đùa tí làm gì căng.”
“Có ai đùa bằng việc nắm tay bao giờ không?”
“Tức là nếu tớ không đùa thì được phép nắm nhỉ?” [note85983]
“Hả?!”
Cô nghẹn lời, miệng nhấp đóng mở liên hồi nhưng chẳng phát được từ nào ra hồn. Rồi cổ lườm tôi.
“...Cậu trêu tớ nữa ư?”
Tôi lặng lẽ đưa cây bút. Cô nàng giật lấy, viết thật mạnh bạo như đang trút giận.
“Vầy là hài lòng rồi ha?”
Cô đẩy tờ giấy với cây bút sang tôi với đôi má ửng đỏ làm tôi không khỏi mỉm cười.
“...Cái nụ cười kia đúng là tức chết đi được.”
“Nào, cậu nhìn nhầm đấy, tớ làm gì có cười.”
Không được đâu tôi ơi, cố nhịn đi!
“Cái thằng này…”
“Kêu tớ bằng ‘thằng’ là hơi bị xấu đó nha?”
“Cậu thích ‘tên’ hơn à?”
“Hơi xa cách quá.”
“‘Gã’?”
“Tớ có làm hại ai bao giờ đâu.”
“‘Hắn’?”
“Khác gì cái trước?”
“‘Người’?”
“Chung chung nhỉ?”
“‘Chàng’?”
“Ồ thôi mà, tớ ngại chết mất.”
“Đừng có tự mãn.”
“Cậu đầu têu còn gì?”
Cô gật đầu thỏa mãn và đứng dậy. Cà phê trong ly đã hết từ lúc nào.
“Tớ hồi phục rồi nên phải đi đây. Còn nhiều thứ để chuẩn bị lắm.”
“Cố lên nha. Buổi chiều hai ngày nữa, được chứ?”
“Ừm.”
Tôi chưa đối chiếu với Aina nhưng tôi đã nghe tiếng cổ tuyên bố “Chẳng có gì quan trọng hơn Linaria của tớ cả! Hố hố hố!” luôn rồi.
Tôi tiễn cô ra khỏi quán. Mặt trời hiện tại đã lên cao, người đi đường đã đông đúc, dù rằng so với những người đang dày công xúc tuyết thì còn ít chán.
Linaria đứng trước cửa và nhìn người tuyết tôi làm ban nãy.
“Sao thế?”
“Nhìn nó có chút cô đơn nhỉ?”
“Ừ, đúng là có một chút thật.”
Khách quan mà nói, nó dẫu gì cũng chỉ là hai cục tuyết chồng lên nhau thôi.
Linaria ngẫm một hồi rồi tháo dây vải buộc tóc của mình làm mái tóc đỏ rực rũ xuống vai cô.
“Cậu tính làm gì?”
“Tớ có ý này hay lắm.”
Cô quỳ xuống để quấn sợi vải quanh cổ người tuyết và thắt nơ. Xong, cô điểm xuyến lên khuôn mặt của nó mắt, mũi với miệng.
“Ổn áp phết. Thấy như nào?”
Cô đứng dậy cùng một nụ cười. Một nụ cười giống cậu người tuyết bên cạnh.
“Ừm, giống ghê.”
“Giống cái gì cơ? Thôi, tớ đi đây. Ngày mốt tớ sẽ ghé tiếp.”
Dứt lời, cô quay lưng rời đi, mái tóc tựa ánh dương đung đưa theo từng nhịp chân. Dù ngày một xa dần, tôi vẫn thấy rõ và chăm chú dõi theo bóng hình nhỏ bé ấy cất từng bước giữa khung nền trắng xóa tới khi khuất khỏi con hẻm. Tôi cũng xoay người vào quán, vô tình va ánh mắt vào chú người tuyết mang nụ cười y hệt Linaria.
“...Trời đổ thêm tuyết nữa thì tốt biết mấy.”
Vì tuyết tan sẽ lãng phí biết bao.
2
Chiều cùng ngày.
“Chẳng có gì quan trọng hơn Linaria của tớ cả! Hố hố hố!”
Aina tuyên bố. Tôi rất khâm phục tình yêu nồng cháy của cô dành cho Linaria, dẫu đôi lúc có hơi đáng sợ.
“Cậu không có lịch hẹn nào à?”
“Mấy thứ vặt vãnh kia sao cản được chị đây? Phải nói, phần nguyên liệu ổn chứ?”
“Tớ sẽ đi mua ngày mai.”
Dù gì chẳng có mấy người, lên thực đơn cũng tương đối dễ.
“Còn mảng quà?”
“Mười điểm không nhưng. Chất lượng tốt, độ bền dài, lại còn không khiến cậu ấy bận tâm quá nhiều. Tổng kết, quá hoàn hảo.”
Chắc là sẽ ổn thôi, song nhìn điệu cười ngây thơ vô số tội của cô nàng làm tôi bồn chồn không yên.
“...Chắc chắn không phải cái gì kì lạ đâu ha?”
“Bất lịch sự nghen. Ý cậu kì lạ là thế nào?”
“Chẳng hạn như một món đồ in mặt của Aina lên ấy.”
“...Hở?”
“Đừng có làm cái bản mặt ‘Ờ nhỉ, có kiểu đó nữa mà!’ dùm.”
“Suy nghĩ của Yuu quả là độc đáo. Chẳng lẽ cậu…”
“Không hề nhé!”
Cổ lườm tôi nhưng quyết định không đào sâu thêm nữa.
“Hầy, sao cũng được. Phải chuẩn bị thật kĩ cho ngày mốt. Tớ phải đi mời một ban nhạc nào đó nữa.”
“Khoan, nó có hơi…”
“Đùa thôi.”
“Có thể làm ơn đừng đùa quá lố được không?”
Điều đáng sợ hơn cả là cô nàng làm được thật.
“Tớ biết rõ Linaria không thích tiệc tùng quá hoành tráng mà.”
Đoạn, cô lấy bản thảo, bút cùng kính ra đọc.
Tôi không làm phiền cô ấy nữa nên đành giữ im lặng. Lát sau, tiếng sột soạt của bút kêu lên.
“Nhân tiện…”
Bỗng, cô dừng viết, ngẩng đầu và cất tiếng.
“Cậu và Linaria đang hẹn hò à?”
“HẢ?!”
Nó đột ngột quá làm tôi bất giác lớn tiếng.
“Đừng ngạc nhiên chứ. Nó rõ rành rành thế còn gì.”
“Khoan, dừng khoảng chừng là hai giây. Làm sao có chuyện tớ với Linaria hẹn hò được.”
“Cậu dám ý kiến với Linaria của tớ ư?”
“Cổ có phải của cậu đâu.”
“Tức cậu ám chỉ Linaria là của cậu ư?! Thật báng bổ!”
“Mẹ trẻ bớt tự suy dùm!”
Aina vỗ ngực, dùng hết sức bình sinh điều chỉnh lại nhịp thở.
“Thứ lỗi cho tớ. Nhắc tới bạn Linaria là đôi lúc tớ có hơi mất bình tĩnh.”
“Chứ không phải lí trí cũng mọc cánh bay theo hả?”
“Hửm?”
“À không, không có gì.”
C-con gái đáng sợ quá đi mất!
“Tóm lại, trước khi cậu ấy đi Fortuna, cậu phải hành động, dù kết cục có bị từ chối thê thảm đi chăng nữa.”
“Mẹ trẻ phán định kết quả dùm người ta luôn à…”
“Nó mà được như thế thì tốt phải biết…Hầy, hiển nhiên thôi. À và tớ không muốn nói cái này đâu, nhưng cả cậu lẫn Linaria đều là loại người nếu không bị thúc lưng một cú thật mạnh thì sẽ chẳng có tiến triển gì sất.”
“Tiến triển gì chứ…”
Khoảnh khắc đó, Aina đập bàn, nhào người lên trước.
“Vậy mà dám nhận mình là đấng nam nhi á? Quyết đoán lên xem nào! Linaria đang đợi cậu đấy chứ không ai khác cả. Và cậu chắc chắn cũng có tình cảm với Linaria. Hai bên đều rõ mười mươi luôn ấy.”
Tôi chẳng thể phản bác lời phê bình của cô nàng, và cái nụ cười khả ố của già Gol hiện ra trong tâm trí tôi:
Đấy là tình yêu đấy.
“Cậu không níu giữ một cô gái tuyệt vời như này thì cả cái cuộc đời vô vị của cậu sẽ chẳng có cơ hội cho lần sau đâu.”
“Khoan, nói đời tớ vô vị có hơi…”
“Tên đàn ông nào chẳng dám thổ lộ với người mình thích thì cuộc sống của hắn về sau vô vị là điều chắc chắn.”
“Ặc…”
Lời của Aina cứa thẳng vào tim tôi.
“Ừ thì, tớ công nhận Linaria là một cô gái tuyệt vời.”
“Tuyệt vời? Chỉnh lại cho tớ mau, là ‘tuyệt nhất’.”
“Vâng, Linaria là cô gái tuyệt nhất.”
“Thế còn chần chừ gì nữa hả cái tên thỏ đế này?”
“Đừng có gọi tớ là thỏ đế.”
Thổ lộ là chuyện bất khả thi. Tôi sắp biến mất khỏi thế giới này, sẽ chẳng gặp lại nhau được nữa. Nếu một kẻ như tôi tỏ tình, Linaria sẽ cảm thấy khó xử lắm.
Tôi mở miệng, song không tìm được lời. Tôi cần phải tìm cách giải quyết chuyện này cho ra lẽ.
“Cậu…” - Tuy nhiên, Aina cất lời trước. “Tớ không biết hoàn cảnh của cậu, nhưng thậm chí cả cậu còn không thể giải quyết được thì chứng tỏ nó rất hệ trọng.”
Cô chủ động rút lui, tuy nhiên đôi mắt vẫn dán chặt vào tôi.
“Có điều, có ổn không nếu cứ để yên cho nó tiếp diễn như thế? Không bộc lộ tiếng lòng của mình, chỉ biết trân mắt nhìn Linaria bước ngày một xa? Chẳng lẽ cậu không thấy tiếc ư? Không thấy thấy hối hận ư?”
“Nó…”
Có lẽ, à không, chắc chắn tôi sẽ thấy tiếc nuối tột cùng, sẽ thấy hối hận tột cùng. Lòng tôi sẽ đau đáu mãi không thôi hàng vạn câu hỏi “Vì sao?”. “Vì sao tôi không hành động?”, “Vì sao tôi không cất tiếng?”, “Vì sao…?”, “Vì sao…?”, và “Vì sao?”…
“Hãy nghĩ tới cảm xúc của bản thân cẩn thận hơn đi.”
Dứt lời, cô hướng mắt về tác phẩm của mình, không ngẩng thêm lần nào nữa.
3
Hiện đã gần tới giờ đóng cửa, và chỉ còn mỗi chị Levi.
Ông Falluaba đã đi đâu đó từ hồi chiều. Ổng nói không có mấy dịp nên sẵn đi thăm thú thành phố. Tôi tự hỏi, đó là vì ông là kiểu người không dễ nản lòng, hay là kiểu người tận dụng mọi thứ có thể, kể cả thời gian bị đuổi khỏi nhà? Nhìn đồng hồ, cũng sắp tới giờ ông về dọn quán như đã hứa rồi.
Kể từ lúc biệt hiệu tôi dành cho chị đổi từ “Chị gái elf tĩnh lặng” sang “Chị gái elf theo dõi tôi”, tôi cứ bồn chồn thấp thỏm mỗi khi quán chỉ còn hai người. Giờ mà chị bắt chuyện chắc tôi sẽ vô thức cảnh giác cao độ mất.
“...Xin lỗi, tôi làm phiền cậu à?”
“Dạ không, không có đâu ạ. Em mới là người phải xin lỗi.”
Hẳn khuôn mặt đã biểu lộ hết vẻ u ám của tôi nên chị mới hỏi. Khiến người ta hiểu nhầm như thế không tốt chút nào. Chị không làm gì sai cả, tôi mới là đứa có vấn đề.
Tôi đổi tông giọng vui vẻ, lên tiếng:
“Thế, có gì không ạ?”
Đáp lại, khóe mắt của chị có chút rũ xuống.
“Cậu cảm nhận được dấu hiệu của Chuyển dịch Mê cung vào hôm qua đúng không?”
“Vâng ạ.”
Thú thật thì tôi chẳng muốn nhớ nó tí nào.
“Ờm, nó sẽ còn xảy ra nữa ạ?”
Chị Levi gật đầu. Đúng như dự đoán, có điều chẳng thể vui nổi.
“Mê cung ngày càng bất ổn thì mối liên kết giữa cậu và thế giới sẽ ngày càng phai nhạt. Chẳng ai biết được điều gì sẽ xảy ra hết, nên…”
“Khoan đã.” - Tôi cắt ngang. “Chị nói ‘Chẳng ai biết’ là có ý gì? Những người trước em thì sao?”
“Nghĩa trên mặt chữ. Đáng tiếc thay, lúc Chuyển dịch Mê cung cận kề, mọi ghi chép đều dừng lại hoặc biến mất, do đó chẳng có thông tin chính xác nào cả.”
“Tại sao?”
Chị mở miệng định trả lời, song do dự đảo mắt đi. Một lúc sau, chị mới lên tiếng:
“Cậu sẽ hiểu sớm thôi. Trước thời khắc ấy, tôi không thể tiết lộ cho cậu được.”
Rất ẩn ý, chứng tỏ nó không tốt đẹp gì.
“Vậy thì, em xin phép được mong chờ nó.”
Tôi cười. Thâm tâm tôi rất sợ, nhưng nếu để nó lộ ra ngoài, nỗi sợ ấy sẽ xâm chiếm tôi suốt những ngày còn lại mất. Tôi ghét điều đó, nên dù chân có run lẩy bẩy, tôi vẫn sẽ cố tỏ ra là mình ổn.
“...Cậu không tức giận ư?”
“Vì sao em phải tức giận ạ?”
“Vì cậu có quyền.”
Một điều chẳng lành sắp ập đến. Nó là thứ không nên nhắc đến, mà có thì cũng làm mọi chuyện tệ hơn. Nhưng thử đặt một góc độ khác, mặc cho việc có lẽ sẽ phải hứng chịu cơn phẫn nộ của tôi, chị vẫn tới cảnh báo.
Có thể không nắm được chi tiết, song biết trước hay không biết trước về nguy hiểm cận kề sẽ cho ta cách chấp nhận khác nhau. Ví dụ, nếu hay tin ta sắp bị đánh, ta sẽ nghiến răng chịu đựng được lâu hơn.
“Ngược lại, em phải cảm ơn chị mới đúng. Cho em bày tỏ lòng biết ơn vì chị đã cho em biết để em củng cố tinh thần sẵn sàng đối mặt với mọi thứ.”
Tới đây, nét mặt chị Levi nhẹ nhõm hơn, hẳn là nãy giờ chị căng thẳng lắm.
“Cậu đúng là một người kì lạ.”
“Đó là lời khen ạ?”
“Tất nhiên.”
Tôi chẳng phản bác được gì khi thấy chị gật đầu quả quyết xác nhận, bèn ngoảnh mặt đi thu dọn đồ đạc.
Tiếng cười của chị vang lên sau lưng.
4
Tôi đóng cửa vào buổi sáng để đi mua đồ cho bữa tiệc của Linaria. Thực ra tôi có thể nhờ ông Falluaba trông quán hộ trong lúc tôi đi vắng, song tôi quyết định không nên dựa dẫm quá nhiều. Vấn đề là ông còn không về để tôi đi nhờ nữa cơ. Rốt cuộc ông ấy đi đâu được chứ?
Hôm nay tuyết cũng rơi dày, nhưng phần vỉa hè đã được dọn dẹp, và giữa lòng đường là sự pha trộn giữa màu trắng tinh với đen nâu của mặt đất trông vô cùng sống động.
Càng tới gần khu chợ, lượng người càng tăng. Người ta gọi nơi đây là ‘tâm’ thành phố, và ta có thể tìm thấy mọi thứ ở chỗ này.
Nổi bật nhất là các quầy hàng với đủ màu sắc, kiểu dáng, kích thước vì chủ của chúng tới từ các chủng tộc có nền văn hóa khác nhau. Có chỗ chen vào giữa hai gian hàng, chỉ trải tấm bạt ra bày hàng. Ít đồ thì còn không quá e ngại mưa tuyết, nhưng có người chất đầy cả đống hàng hóa làm tôi không khỏi lo lắng cho những khó khăn họ gặp phải.
Đám đông mỗi lúc một dày, giờ tôi phải chen chúc mới qua được, chẳng có thời gian để quan tâm tới người khác được nữa.
Trước mặt ,một tấm bạt chống bằng ván và tre phủ cả quảng trường. Tông màu gốc của nó là nâu, nhưng do đã sửa vá nhiều lần nên nó mang thêm những mảng màu khác nữa, nhìn rất sặc sỡ.
Điểm trừ là, nó phủ quá rộng, thành ra bên dưới tối vô cùng, vì ánh sáng không thể chiếu vào.
Sau khi mắt tự điều tiết, tôi mới phát hiện trong này cũng không hẳn là đen như mực vì thấp thoáng vẫn có nguồn sáng từ đá mana và các bếp lò.
Vừa đặt chân vào chợ, tôi bị chặn bởi một đám đông đang vây quanh một sinh vật bốn chân lớn hơn bò và có đuôi ngắn cỡ thằn lằn đang được nướng trên lửa hồng. Đứng ở hai đầu là hai người đàn ông vạm vỡ mặc áo cộc tay vừa quay xiên vừa đổ mồ hôi nhễ nhại.
“Bà con cô bác, mau vào xem, vào xem! Một con Tipo quay nguyên con! Độc nhất vô nhị chỉ ở riêng cửa hàng này! Một món ăn hoàn hảo để đón chào năm mới! Hiện chúng tôi đang có ưu đãi cực hời: chỉ một xu bạc cho một dĩa! Nhắc lại, chỉ một xu bạc cho một dĩa!”
“Có khác gì giá bình thường đâu!”
“Đúng đó!”
Người đàn ông nhỏ con trông có vẻ là chủ chào hàng, ngay lập tức bị đám đông chê bai. Thấy thế, vẻ mặt của lão trông khó xử.
“Dù mọi người có nói vậy, một xu bạc là đã thấp hết cỡ rồi đấy.”
“Còn đỡ hơn là lão không bán được miếng nào!”
“Cái giá ấy chúng tôi cũng đâu có kham nổi! Phải không mọi người?”
Một giọng khác hướng tới những người xung quanh, ngay lập tức được họ hưởng ứng bằng lời đáp “Chính xác!”.
“Rồi rồi. Vậy mọi người có đề xuất gì?”
“Một xu bạc hai dĩa!”
“Muốn tôi lỗ nặng hay gì?!”
“Nhưng đổi lại bọn tôi sẽ được ăn thỏa thích và no nê.”
Tiếng cười vang lên. Chủ tiệm nhìn quanh một lượt rồi đưa tay lên, thét:
“Một xu bạc cho một dĩa lớn! Khuyến mãi tốt nhất có thể rồi đấy!”
“Không còn cách nào khác, tha cho ông lần này đó! Cho tôi một dĩa, tất nhiên là phần lớn nhé.”
Các khách hàng khác lần lượt đặt món, và một người phụ nữ tiến tới dùng dao xẻo thịt bỏ lên dĩa.
“Tôi thấy Pisker đi làm diễn viên có khi kiếm được bộn tiền hơn ấy chứ. Lão thậm chí còn thuê hẳn người giật dây trà trộn vào đám đông cơ.”
“Tôi khá nể phục vì cứ có vở kịch cũ rít lão dùng đi dùng lại hoài mà không chán, dù rằng tôi sẽ không bao giờ bị mắc câu đâu.”
“Ấy là còn chưa nói tới cái thứ kia ngay từ đầu có phải là thịt Tipo thật hay không nữa là.”
Tôi nghe từ đằng sau rằng có lẽ nãy giờ chỉ là một màn kịch hút khách.
Tôi ngó nghiêng tìm thử chủ tiệm, và phát hiện ông ta đang nhìn khách với nụ cười toe toét.
Hừm, chắc là sự thật rồi. Nguy hiểm ghê.
Tôi giữ thật chặt chiếc ví trong tay và hòa vào dòng người.
Đây không phải nơi tôi hay ghé nên đâu đâu cũng mới mẻ cả. Vì có mái che, người ta có thể thoải mái bày biện vô số hàng hóa cùng đủ loại kiểu mẫu mà không lo về thời tiết.
Tôi đảo mắt nhìn, tứ phương tám hướng đều là các sạp bán đồ ăn. Từ tiệm chuyên về đồ chiên, tới sạp xếp nồi súp thành hàng cùng các dĩa rau củ và trái cây. Suy cho cùng, ăn uống chính là thú vui lớn nhất ở thế giới này. Tôi quên mất mục đích mua nguyên liệu ban đầu mà lỡ đắm mình vào tinh hoa ẩm thực đường phố.
“Bớ người ta! Cướp!”
Tiếng kêu ở đâu đó vang lên. Tôi ngay lập tức kiểm tra rồi thở phào nhẹ nhõm vì biết nó vẫn còn trong túi áo ngực. Hôm nay tôi mang nhiều tiền hơn mọi khi để đi mua sắm, đã vậy còn đông người nữa, phải cẩn thận hơn thôi.”
“A! Xin lỗi!”
Vì mải suy nghĩ, tôi lỡ va phải một người phụ nữ. Nhưng cô ta không nói gì, chỉ nhanh chóng rời đi. Cảm thấy ngờ ngợ, tôi chạm vào túi áo.
“Chết tiệt! Mình mắc bẫy rồi!”
Cái ví đã biến mất. Tôi nhanh chóng quay đầu, chỉ để phát hiện bóng lưng của cô ta ngày một xa. Tôi muốn đuổi theo, có điều dòng người tấp nập đã cản bước tôi, thành ra đành phải cắn môi bất lực.
Bỗng, tôi bắt gặp một gương mặt quen thuộc. Người ấy vỗ vai người phụ nữ một cái rồi thản nhiên tiến đến chỗ tôi như thể chẳng hề có ai trước mặt cả.
“Tắp sang một bên đi.”
“À, dạ vâng.”
Bà ra hiệu rồi nhanh chóng len qua đám đông. Quả là tay móc ví hạng nhất có khác, trong chớp mắt bóng lưng của bà đã xa tắp. Lúc tôi sắp mất dấu bà thì bà dừng lại trong một con hẻm vắng người chất đầu thùng gỗ nằm sau các sạp hàng.
Bà quay sang ném thứ gì đó cho tôi. Tôi chụp lấy, nhận ra nó là ví của mình.
“Tiếng hét hồi nãy làm nhóc kiểm tra ví phải không? Cách đám móc túi xác định con mồi đấy.”
“Bà lấy lại giúp cháu ư? Cảm ơn bà.”
Bà ấy thực sự đã cứu tôi một bàn thua trông thấy. Nghe lời cảm ơn của tôi, bà cười nhăn răng, chẳng hợp với bộ trang phục thanh lịch bà hay mặc.
“Vì tính chất công việc cả thôi.”
“Công việc…?”
“Trong cái biển người như hôm nay, kiểu gì cũng có vài kẻ đi móc túi người khác. Và ta sẽ ‘nhặt được của rơi, trả cho người mất’.”
“Ơ? Cháu tưởng bà là kẻ không đứng đắn?”
Thật luôn, tôi chưa bao giờ nghĩ bà lại đi giúp người khác.
“Chà, nếu không biết chủ là ai thì ta sẽ thay mặt họ sử dụng số tiền đấy.”
Ôi, một cách sống không đứng đắn tí nào. Vậy mới đúng là bà Bonnie mà tôi biết, nhẹ nhõm ghê.
“Bình thường ta sẽ lấy phí 30%, nhưng vì cả hai đều là kẻ không đứng đắn nên ta sẽ bỏ qua, không cần lo lắng. Thay vào đó, đãi ta một bữa đi.”
“Câu trước đá câu sau vậy bà?”
“Bao ta để coi như huề vốn, hay nợ ta một món ân tình. Nào, chọn đi.”
“Làm ơn hãy để cháu được khao bà một bữa. Bà cứ tự nhiên chọn món đi ạ.”
“Ôi chao, quý hóa quá. Lên đường thôi.”
Dứt lời, bà bước đi. Hẳn là bà có quyết định trong đầu rồi.
Bà trả cho tôi ví nên đòi phí 30% thì cũng hợp lí đi, tuy nhiên chẳng may bà muốn ăn một nhà hàng cao cấp thì tôi phải chuẩn bị tinh thần số tiền sẽ còn lớn hơn nữa.
Bà Bonnie di chuyển rất thoăn thoắt, song cũng không quên ngoái đầu kiểm tra tôi. Càng rẽ, lượng người càng giảm đi. Khi chúng tôi bước vào một ngách hẹp và ẩm ướt, không gian đã tối đi rõ rệt, và trông cũng không an toàn là bao.
Tôi đuổi theo bà, hỏi:
“Bà Bonnie à, nơi này là?”
“Hẻm tối. Nhóc muốn thứ gì, nơi này có đủ. Nhưng tuyệt đối đừng đi một mình.”
“...Nguy hiểm tới mức ấy ư?”
Bỗng, bà cười lớn.
“Hahaha! Đùa tí làm gì căng. Hồi xưa thì mỗi từ “nguy hiểm” thôi còn chẳng lột tả được hết nữa là. Cỡ nhóc ấy hả, chưa cần năm phút.”
“Hồi xưa?”
“Ừ, là hồi xưa. Giờ thì an toàn rồi. Bên ngoài trông dơ với tối vậy thôi chứ sâu bên trong sạch sẽ với trật tự lắm. Người dân cũng tốt bụng nữa. Chỗ đó đúng là thiên đường cho những kẻ sa cơ lỡ vận.”
“Ra là vậy. Địa bàn của những kẻ không đứng đắn nhỉ?”
Dẫu thế, tôi vẫn không thể thư giãn ngay được, vô thức liếc mắt nhìn quanh.
“Từ khi Corlone lên nắm quyền kiểm soát, nơi này thậm chí còn cho bọn trẻ nô đùa thỏa thích được nữa. Dù với riêng ta thì nó đã bớt thú vị đi phần nào.”
“Ồ, là ông Corlone hử?”
Tôi nhận ra một lần nữa, rằng ông thỏ trắng vận đồ đen trông ôn hòa thế kia thực ra là kẻ rất có quyền thế.
“Rồi, tới nơi rồi.”
“Là nó á hả?”
Thật lòng thì tôi muốn bà bảo là cả hai tới nhầm chỗ cơ. Trước mắt tôi là một quầy ăn dạng xe kéo với hai bánh bên hông cùng tay cầm phía trước. Có điều, nếu bị kéo thì nó có mà sập tại chỗ.
“Sạp mở từ rất lâu rồi nên nhìn cũ rích cũng là điều khó tránh. Cơ mà hương vị là thứ thiệt đó nghen.”
Bà lão thản nhiên bước tới, còn tôi thì chần chừ theo sau. Càng tiến gần, độ tồi tàn càng hiện ra rõ rệt. Những ván gỗ đã mục ruỗng, cái bánh xe từ tròn bị biến dạng thành bầu dục làm cả quầy nghiêng hẳn sang một bên. Nó nát tới mức có lẽ một cái chạm là đủ để cả tiệm bị phá banh.
“Ông đâu rồi? Có khách nè!”
Bà Bonnie lớn tiếng gọi nhưng không có ai trả lời. Trên mái treo các dụng cụ như muôi, thìa,... kèm thêm các loại thảo dược, gia vị, và thứ gì đó giống kỳ nhông sấy khô. Ừm, thêm cái nồi hình vạc nữa thì chủ tiệm là phù thủy là chuẩn bài rồi đấy.
Ở trong cái không gian nơi khái niệm vệ sinh an toàn thực phẩm không tồn tại làm tôi muốn về ngay lập tức, có điều chưa kịp cất bước thì đã có tiếng đáp.
“...Kính chào quý khách.”
Một giọng nói khàn khàn phát ra, theo sau là một bóng dáng khổng lồ trong bóng tối lù đù xuất hiện. Bỗng, một khuôn mặt lộ ra làm tôi giật bắn mình lùi về sau.
“Ai ghé thăm lần đầu cũng có phản ứng y hệt hết trơn! Há há há!”
Bà Bonnie cười ha hả. Cả người chủ cũng mỉm cười khi nhìn chúng tôi.
“Chàng trai dễ thương đó. Làm tôi muốn ăn cậu ta ghê.” - Theo sau là tiếng thì thầm “Đùa thôi.”
Ông có vẻ đang cười, còn tôi cũng chỉ cười trừ theo vì chẳng biết phản ứng thế nào.
Người chủ quầy có cái miệng rộng, trái ngược với đô mắt bé tí, giống con cóc ấy. Cơ thể béo tròn của ông vận một cái tạp dề bẩn đến mức chẳng thể đoán được nó vốn có màu gì nữa.
“Cho hai phần nha. Tôi đã cất công đem khách tới cho ông rồi thì nhớ làm cho ngon vào!”
“Lâu lắm không có khách là con người nên tất nhiên tôi sẽ cố hết sức chứ không cần bà nhắc.”
Ông cười khẩy, đặt một miếng thịt đỏ tươi trông như phần chân lên thớt và uyển chuyển chặt thành từng miếng lớn bằng con dao phay nặng nề. Mỗi cú vung xuống làm cái xe lắc lư cùng tiếng cọt kẹt.
“Bất an quá…”
“Tới nước này mà còn lo được nữa hả? Cứ cho vào miệng đi là biết à.”
Không đâu bà ạ. À, đúng là cháu có lo về hương vị thật nhưng quan trọng là cái sạp kìa.
Chủ quầy ôm miếng thịt bằng hai tay cho vào chảo. Âm thanh xèo xèo vang lên, báo hiệu rằng dầu vẫn còn mới làm lòng tôi nhẹ đi phần nào.
Ông bất động nhìn chảo dầu. Bà Bonnie im lặng nhìn chảo dầu. Thế là tôi cũng bắt chước nhìn chảo dầu.
Bên trong lớp dầu sẫm màu và đục ngầu, những miếng thịt đang lắc lư. Trừ phần gần xương còn hơi đỏ, còn lại bề mặt đã cho màu chín đều vô cùng kích thích cơn thèm ăn.
Chủ quầy dùng thìa đảo thịt từ từ. Tiếng xèo xèo lại kêu lên. Được một lúc, ông cúi người lấy hai cái dĩa gỗ còn ướt sũng vì chưa lau và nhanh chóng để thịt lên. Xong, ông múc nước sốt tỏa mùi thơm mằn mặn xen chút ngòn ngọt từ cái nồi bên cạnh rưới lên thịt.
“Xong rồi đây.”
Ông đưa ra, đồng thời bà Bonnie nhanh nhảu chộp lấy.
Miếng thịt được chiên vàng đều từ trên xuống dưới rất đẹp mắt. Nước sốt đặc phủ lên nó lại mang sắc đỏ, xen lẫn là màu của các loại nguyên liệu khác được thái hạt lựu. Tổng thể chung, vẻ ngoài của nó khoác một vẻ mời gọi hết sức khó cưỡng.
Tôi thử cắm cái nĩa nhận từ bà Bonnie làm nước thịt ứa ra như nước tràn bờ đê. Tôi xắn một miếng nhỏ, nhúng phần sốt nhưng chưa ăn vội mà nhìn chủ quầy. Với đôi mắt không phải con người kia, tôi khó lòng nắm bắt suy nghĩ của ông.
“Ờm, cháu xin phép.”
Ông gật đầu.
Tôi gồng hết can đảm của mình ra để từ từ đưa miếng thịt vào miệng. Dẫu sao tôi cũng đang ở trong không gian thế này, dè chừng là phải.
Song, hương thơm nó tỏa ra quá đỗi hấp dẫn. Thế là tôi hạ quyết tâm cắn một miếng nhỏ để tránh bị bỏng. Và bất ngờ làm sao, nó ngon đến khó tin! Càng nhai, nước thịt càng cuộn trào trong khoang miệng. Kết cấu bên ngoài giòn tan, còn lớp bên trong lại mềm mại một cách vừa phải. Đó là chưa nói đến vị giác của tôi càng lúc càng được thăng hoa chứ không hề phai nhạt.
Nước sốt cũng có sàn diễn cho riêng mình. Có lẽ nó được làm từ nhiều loại rau củ, để lại một dư vị sâu sắc với điểm nhấn xoay quanh cái ngọt đậm đà. Khi lưỡi tôi tê dại vì thịt, nó ngay lập tức được chữa lành bằng nước sốt. Một vòng lặp giữa bùng nổ và sâu lắng xoay chuyển liên hồi làm tôi không thể ngừng nhai được.
“...Nó ngon quá.”
“Bảo rồi mà.” - Bà Bonnie cười toe toét. “Thành phố mỗi lúc một hiện đại, kéo theo mấy nhà hàng cao cấp mọc tua tủa như nấm. Bọn chúng lúc nào cũng khua môi múa mép về đồ ăn của chúng nhưng chẳng có tên nào vượt qua được hương vị này đâu.”
“Hừm…Bà nói đúng.”
Trong quá khứ, ông Corlone đã dẫn tôi đi kha khá nhà hàng cao cấp. Đồ ăn của họ rất ngon, tuy nhiên chẳng có món nào mang lại ấn tượng bằng hương vị đơn giản như này cả. Nó loại bỏ hết mọi yếu tố dư thừa không cần thiết mà chỉ tập trung tôn vinh vào một điểm duy nhất.
Thắc mắc, tôi hỏi chủ quầy:
“Dạ, đây là thịt gì ạ?”
“Thịt ếch đó.”
“Hả…?”
“Đùa thôi.”
Gì vậy nè, truyện cười Dì Mai à?
“Một loài chim tên Beltoh từ mê cung. Ở các con hẻm thì rất phổ biến, nhưng bên ngoài thì khá hiếm.”
Tôi chưa nghe bao giờ luôn.
Thôi kệ đi, tập trung vào miếng thịt trước mặt đã. Tôi ăn thêm một miếng nữa, rồi một miếng nữa. Công nhận đây chính là món sạp hàng ngon nhất tôi ăn từ khi sang đây.
“Cái tên này đã bán cả hàng thập kỉ rồi. Cái hương vị phức tạp của nước sốt với cách pha chế loại dầu chiên đặc biệt đều là hàng gia truyền cả. Một món đơn giản, nhưng không ai sao chép được.”
Bà Bonnie giải thích cho tôi. Chủ quầy bổ sung:
“Đầu tiên là nguyên liệu, thứ hai là kiểm soát nhiệt độ chiên, thứ ba là ướp với nêm nếm, vậy thôi. Mà đúng là phần sốt với dầu có hơi đặc biệt thật.”
“Ông chẳng thay đổi gì kể từ lần đầu gặp mặt nhỉ. Ta tự hỏi ông sẽ sống thêm bao lâu đây?”
“AI biết, nhưng chắc chắn là hơn cái bà già mặt đầy nếp nhăn rồi.”
“Hah! Ta chết thì ông tính sao? Ông vốn đâu có mấy mống khách?”
“Cậu trai trước mặt đây thay. Thế là đủ.”
“Vâng. Có lẽ cháu sẽ ghé nơi này thường xuyên trong tương lai ạ.”
Dĩa của tôi đã sạch bong trong chớp mắt. Bụng tôi đã căng, tiếc là cơn thèm vẫn chưa nguôi. Tôi phải cố lắm mới kiềm chế bản thân không gọi thêm một phần nữa.
Nhìn sang cạnh, bà Bonnie cũng đã xong. Tôi trả dĩa, rút ví.
“Cho cháu thanh toán cả hai người ạ.”
“Một xu vàng.”
“Ể???”
Tôi không khỏi bật thốt. Chủ quầy liền cười.
“Đùa thôi. Hai phần một xu bạc.”
Xét về chất lẫn lượng, ấy là cái giá quá hời.
“Đã thanh toán đủ. Lần sau lại ghé nữa nhé.”
“...Quả là một quầy ăn đáng kinh ngạc.”
Về người chủ, cái quầy, lẫn hương vị.
“Thú vị phải không?”
Bà Bonnie bắt đầu rảo bước. Tôi theo sau, không quên ngó lại một lần trước khi nó khuất mất. Tôi tự nhủ trong lòng sẽ ghé tiếp.
Chúng tôi ra ngoài bằng đường khác. Xung quanh dần trở nên sáng sủa, tiếng ồn từ khu chợ dần trở nên rõ rệt. Như thể tôi vừa trở về thế giới thực sau khi lạc vào cõi mộng vậy.
Rẽ thêm một đoạn nữa, đường chính với người người đi qua đã ở trước mắt. Bà Bonnie dừng chân, quay người.
“Từ đây nhóc tự đi được mà nhỉ? Cảm ơn vì bữa ăn nhá, giờ ta quay về làm việc đây.”
“Cháu là người cảm ơn mới phải. Cảm ơn bà vì đã lấy lại ví giúp cháu.”
“Với sự náo nhiệt ngày Vô Dạ mang tới, bọn móc túi đang mặc sức lộng hành. Nhớ cẩn thận.”
Bỗng, tôi bắt gặp một gương mặt quen thuộc.
“Chị Arbel!”
Tôi lớn tiếng chào chị, người có lẽ từ chuyến cắm trại trong mê cung trở về. Chị quay sang nhìn tôi, song chân vẫn bước tiếp.
“Hả…?”
“Sao vậy?”
“Không có gì ạ. Cháu chào khách quen, nhưng chị ấy không đáp mà bỏ đi luôn.”
Tôi chỉ có thể lặng nhìn bóng dáng chị biến mất trong đám đông.
“Chắc người đó không chú ý chăng?”
“Nhưng hình như mắt hai chúng cháu có chạm nhau.”
“Vậy thì là bên kia ghét nhóc rồi.”
“Nó không vui đâu ạ, mong bà đừng nói thế thêm lần nào nữa.”
Nó là thật thì tôi đột quỵ tại chỗ luôn quá. Tôi định mời chị ấy tới bữa tiệc vào ngày Vô Dạ mà…Haizz.
“Bà Bonnie ơi, cái bữa tiệc hôm ngày Vô Dạ ý, bà tới được không?”
Bà nhìn tôi, không giấu nổi vẻ bất ngờ.
“Quyết đoán lắm nhóc! Dù rằng có những người nhóc nên mời trước khi ngỏ lời với một bà lão như ta đấy.”
“Không sao đâu ạ, cháu có mời những người còn già hơn bà nhiều.”
“Nhóc bảo ai già cơ?! Ta còn trẻ chán nha!”
“Chẳng phải mới nãy bà còn tự nhận à!”
Đùa đủ rồi. Tôi lấy tờ giấy đưa cho bà. Tôi luôn đem theo bên người để có gì bắt gặp khách quen thì tới hỏi luôn.
“Bà ký vào chỗ này được không ạ?”
“Ký tên hả? Lần đầu tiên của ta đó.”
Bà cười khổ, nhanh chóng ký.
“Cảm ơn bà nhiều ạ. Bà hãy mong chờ nó nhé.”
Bà vẫy tay đáp, nhanh chóng hòa vào dòng người.
Hiện tại tôi cảm thấy rất phấn chấn.
Để ý tới ví tiền của mình, tôi bước vào đám đông để mua nguyên liệu cho bữa tiệc của Linaria.
Dù đang đi, tâm trí tôi lại nghĩ tới chị Arbel lúc ấy. Ánh mắt của chị nhìn tôi hệt như đang nhìn một người xa lạ. Chị thực sự không để ý thấy tôi ư?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)