Uống cà phê sau giờ học, trong quán cà phê ở thế giới khác/Chapter 46: Gieo nhân nào, gặt quả nấyChapter 46: Gieo nhân nào, gặt quả nấy
20px

Chương 5: Gieo nhân nào, gặt quả nấy

1

 

Sau khi mua đồ về, tôi phát hiện ông Falluaba và cặp đôi đang ngồi trong quán. Hai bên ngồi đối diện nhau không nói câu nào. Nhìn thấy tôi, khuôn mặt mọi người đều nhẹ nhõm.

“Ờm…Chào mừng cả hai. Mọi người đang bàn bạc ạ?”

“Không. Bọn ta đang chờ cậu. Nếu ta nghe một mình thì hai người kia sẽ phải kể lại vào dịp khác mất.”

“Xin lỗi vì bắt cả ba phải chờ. Cháu xong liền.”

Tôi nhanh chóng cất nguyên liệu vào tủ lạnh, sẵn tay bật đồ đun cho máy pha cà phê. Tôi phục vụ ông rồng và Sophia cà phê, còn Aluff là cacao vì anh ta không thích đồ đắng. Xong xuôi, tôi ngồi cạnh ông Falluaba. Đợt trước, vì tôi thấy không khỏe do dấu hiệu của Chuyển dịch Mê cung mà cuộc nói chuyện bị cắt ngang nên lần này tôi sẽ mào đầu.

“Ừm thì, hai người muốn gặp long tộc đúng không?”

Aluff liền nhướn người tới.

“Phải. Làm ơn hãy chuyển lời giúp chúng tôi.”

“Lí do là vì Sophia là Long Thê?”

Tính ra, gốc rễ của mớ hỗn độn này lại là cơn đau đầu của ông Falluaba những ngày vừa qua. 

Sophia cầm cốc bằng hai tay nhấp một ngụm. Cô có mái tóc bạc, đường nét gương mặt vô cùng thanh tú cùng minh chứng của Long Thê là cặp đồng tử màu tím long lanh.

“Phải. Như đôi mắt tôi đã biểu lộ, tôi là vu nữ phục vụ đền rồng ở Kalajiya và tới đây vì được lựa chọn làm Long Thê.”

“Ra là nó vẫn còn hử.”

Tôi liếc mắt sang tiếng thì thầm, ông Falluaba liền dùng tay bụm miệng.

“Nên là, ờm, cô tới đây để thực hiện nghĩa vụ của Long Thê?”

Sophia lắc đầu.

“Việc cô dâu đến làng của Long tộc đã là chuyện xưa cũ chứ hiện tại đã không còn liên quan gì tới các ngài nữa. Ngay cả Long Thê cũng chỉ là cái danh. Chỉ có tín ngưỡng thờ rồng và các lễ hội là còn giữ.”

“Là thế hệ Long Thê kế tiếp, cô ấy sẽ buộc phải tiến vào đền.” Aluff bổ sung. “Sophia đã đính hôn với tôi. Tuy nhiên, vào khoảnh khắc bị chọn làm Long Thê, cho tới khi hoàn thành xong nghĩa vụ sau hai mươi năm, chúng tôi sẽ thậm chí chẳng được nói chuyện với nhau huống hồ là gặp mặt.”

Long Thê phải ở trong đền tận hai mươi năm ư? Khác với những gì tôi nghe từ ông Falluaba nhỉ?

Mãi tới bây giờ, đương sự mới lên tiếng:

“Thế, hai người tới thành phố này để làm gì?”

“Bởi vì có tin đồn.”

“Tin đồn?”

“Vâng. Có người bảo đã từng nhìn thấy một long tộc xuống núi, và ngài ấy vẫn chưa rời xa khỏi nhân tộc. Nếu điều đó là đúng, chúng tôi muốn được gặp ngài.”

Tôi đánh mắt qua ông Falluaba lần nữa, và ông tiếp tục bịt miệng cùng vẻ mặt khó xử. Phải công nhận quyết tâm của hai người đáng nể thật. Dám vượt biển chỉ với một tin đồn chẳng biết thực hư thì ý chí không thể nửa vời được đâu.

“Chà, giả sử gặp được rồi thì cả hai tính làm gì?”

“Chúng tôi muốn bảo với ngài rằng không cần tục lệ Long Thê nữa.”

Quào, cái này có hơi bất ngờ nha.

“Long tộc đã rời đi từ hàng thế kỉ trước, chỉ còn những những tục lệ cổ xưa như trấn giữ vùng núi hay quản lý đền rồng là tồn tại cùng chúng tôi. Có nhiều cái khá tốt đẹp, có nhiều cái quá lỗi thời , và Long Thê, nghi thức chọn ra một vu nữ cai quản đền thờ mỗi hai thập kỉ, nằm ở cái sau. Họ không được phép ra ngoài đền, và chỉ có thể nói chuyện với gia đình vào các dịp lễ hàng năm.”

“Hở…nó…”

Tôi dừng giữa chừng. Cái phong tục cổ hủ với cực đoan gì kia?! Thật không thể tin được cái thứ ấy còn được lưu truyền tới giờ.

“Ở làng của chúng tôi, nó được xem là điều hiển nhiên. Họ cứ bô bô cái miệng rằng vì truyền thống thế này hay vì phước lành của long tộc thế kia mà đinh ninh rằng Sophia phải trở thành Long Thê, đồng thời từ bỏ cuộc đời của mình là chuyện thường tình. Nhưng tôi thì không! Tôi nào có thể chịu được cái cảnh đánh mất người phụ nữ mình yêu cơ chứ!”

Giọng của Aluff sắc bén và chắc nịch, ánh mắt anh ta nhìn ông Falluaba.

“Tôi đã thuyết phục Sophia đi tìm thử vị hắc long ở đây để nhận hỗ trợ của ngài ấy và thay đổi truyền thống của làng. Nếu người thực sự tồn tại, và ngài là tư tế của người, làm ơn, có thể cho chúng tôi diện kiến được không?”

Xong, Aluff và Sophia lặng lẽ chờ đợi câu trả lời. Ánh mắt của họ nghiêm túc tới nỗi tôi chẳng dám bảo “Thực ra hai người nhầm rồi”. Nói chứ tôi thì từ chối cũng được thôi, nhưng ‘hàng thật giá thật’ sẽ đáp thế nào đây?

Tôi liếc sang ông rồng. Ông khoanh tay, cắn môi chìm trong suy nghĩ. Dù đang mang hình dạng con người và nói chuyện với tôi vô cùng tự nhiên, đôi khi tôi quên mất rằng ông là một thực thể tối cao được mọi người thờ phụng, nếu có câu trả lời trái ngược với lẽ thường âu cũng không phải chuyện lạ.

Một khoảng thời gian trôi qua, ông mới ngước lên.

“Ta hiểu rồi. Ta xác nhận lại lần nữa, hai người có tình cảm với nhau đúng không?”

Aluff và Sophia nhìn nhau. Trong đôi mắt cả hai trao cho đối phương đều chan chứa một tình yêu mãnh liệt, và cái gật đầu chính là lời khẳng định rõ ràng nhất.

“Sau khi hoàn thành mục đích ở chỗ này rồi, hai người sẽ làm gì?”

“Chúng tôi dự định sẽ đi ngao du, tìm kiếm một nơi không ai biết tới chúng tôi và định cư tại đấy.”

Aluff trả lời không chút do dự. Có lẽ ấy chính là thành quả của những buổi bàn bạc của cả hai với tâm thế sẵn sàng hi sinh bản thân vì người kia, tới mức sẵn sàng rời bỏ quê hương. 

Ra vậy, ông Falluaba nói, và tiếp tục lặng im.

Bầu không khí căng như dây đàn. Khoảnh khắc nó sắp đứt, ông rồng mới lên tiếng tiếp:

“Ta sẽ thử chuyển lời.”

“Thật ạ?!”

“Ừ. Tuy nhiên, sẽ không có hồi âm sớm đâu.”

“Vâng, đó là điều hiển nhiên ạ.”

“Ta sẽ mang tin trước ngày Vô Dạ.”

Cuộc nói chuyện kết thúc. Hai người rối rít cảm ơn tôi và ông Falluaba rồi đi về dưới bầu trời đã chập chờn tối.

“Ông có kế hoạch gì chưa?”

Khoảng lặng bao trùm quán. Ông khoanh tay trầm ngâm không đáp.

Tôi cũng không quá ép câu trả lời, chỉ đưa mắt nhìn cửa sổ. Trời đổ tuyết từ chiều vẫn chưa có dấu hiệu dứt. Những hạt trắng tinh nhẹ nhàng rơi xuống nền đất, lặng lẽ không chút gió gợn. Tôi kéo rèm, đảo mắt đi thì đồng thời ông Falluaba cất lời:

“Đây là món nợ của bọn ta.”

“Vâng?”

“Long tộc bọn ta không có bất kì mối liên kết nào với các chủng tộc khác vì nghĩ chúng không cần thiết. Bỗng một ngày, một người mang danh anh hùng đến, và cha ta, thủ lĩnh bấy giờ, đã đồng ý giúp đỡ. Ta tự hỏi quyết định khi ấy là đúng hay sai.”

Giọng ông như thể vừa kể cho tôi nghe, vừa lẩm bẩm với chính mình, lại vừa như đang hồi tưởng về một quá khứ xa xăm.

“Trước khi nhận ra, nhân tộc đã sùng bái bọn ta, cầu bọn ta phước lành, thậm chí dâng cả lễ vật dưới cái mác ‘Long Thê’. Đó là một mối quan hệ hết sức độc hại. Do đó cha ta đã dời làng đi vì tin rằng nếu long tộc họ tôn thờ không còn nữa thì tình hình sẽ khá khẩm hơn.”

Song, ông Falluaba nhận định lựa chọn lần này của cha mình là sai lầm.

“Thậm chí nhiều thế kỉ trôi qua, những nghi lễ hiến tế vẫn nhan nhản dù loài rồng đã biệt tăm. Những tế phẩm, những tục lệ như cách ly người ta trong cái đền nơi lòng tôn thờ nảy sinh từ ảo tưởng, chúng chẳng thay đổi gì cả. Dẫu vậy, mọi thứ rồi sẽ đổi thay, chỉ có bọn ta là những kẻ bị quá khứ giam cầm mà quay mặt với thực tại. Có lẽ đã đến lúc thôi vờ như chưa có gì được rồi.”

Mắt ông mất đi tiêu cự, miệng cũng không thốt thêm chữ nào.

Tôi không biết nên đáp ra sao, đành giữ im lặng. Khi cần thì ông sẽ bắt chuyện với tôi thôi.

Cho củi vào lò xong là lúc phải đứng bếp. Tôi lo cho ông Falluaba nhưng chẳng thể bỏ qua bữa tiệc ngày mai của Linaria được. Tôi lấy nguyên liệu ra, cầm dao lên chuẩn bị một số thứ.

Còn ông rồng vẫn lặng lẽ ngồi đấy đến tận đêm muộn.

 

2

 

Dĩ nhiên hôm nay tôi không mở cửa. Hôm qua tôi chỉ tính nghỉ nửa ngày thôi, đâu ngờ được bà Bonnie dắt đi tới quầy ăn ngon tới vậy, thêm cuộc nói chuyện của cặp đôi kia nữa, thành thử tôi nghỉ nguyên ngày luôn.

Lâu lâu tôi mới có dịp nghỉ hai ngày liên tiếp đấy, công nhận sướng phết.

Công đoạn tốn thời gian nhất trong nấu nướng là sơ chế đã hoàn thành vào hôm qua. Tuy nhiên sáng sớm tôi vẫn đứng bếp, chủ yếu là do thói quen.

Giờ đã là gần trưa. Ông Falluaba nói bản thân đi mua sắm mà giờ vẫn chưa về. Hẳn là ông thấy đau đầu chuyện hôm qua lắm. Tôi muốn giúp, tiếc là chẳng nghĩ ra được việc gì.

Tạm gác vấn đề này sang một bên, hiện tại tôi phải tập trung cho bữa tiệc của Linaria.

Lượng đồ ăn không nhiều vì chỉ có tôi, Aina, Totto và cô nàng nhân vật chính tham dự. Ừ, nguyên cái tổ đội phụ quán hồi hè luôn. Do đó tôi không cần làm quá nhiều và cũng không nhất thiết phải quá cầu kì như ở nhà hàng.

Dẫu vậy, việc chuẩn bị vẫn cần rất nhiều thời gian vì muốn mình bận rộn để khỏi phải nghĩ về chuyện sắp trở về của bản thân.

Tôi biết mình phải đối mặt nghiêm túc với nó.

Chuyển dịch Mê cung càng gần thì ngày tôi quay lại càng cận kề. Tôi phải đưa ra quyết định rằng nên giữ im lặng hay tiết lộ việc này.

Có điều, tôi không muốn nhớ tới nó tí nào. Tôi biết thời gian đã gấp rút lắm rồi, song với tôi nó quá là phi thực tế đi.

Tôi phân tán suy nghĩ tiêu cực sắp trỗi dậy bằng cách gọt táo. Đây là món hàng tôi tìm được trên chợ. Một loại trái cây trĩu quả vào mùa đông, thời tiết càng lạnh thì càng ngon. Theo lời chủ sạp thì năm nay chúng được mùa. Tôi được ăn thử, và rất bất ngờ với hương vị hệt như táo nhưng vị ngọt của nó đậm và béo hơn hẳn. Đồng thời nó dính nữa.

Mấy quả táo sẽ được nướng thành bánh táo cho tráng miệng. Tôi chợt nhớ tới mấy cái bánh táo của mẹ tôi. Mỗi khi gặp phải điều mình thấy khó chịu thì bà toàn làm bánh táo, đã vậy còn là cái siêu to khổng lồ mới ác đạn chứ.

Bà bảo nướng xong thì tâm trạng khá hơn hẳn nên cũng chẳng ăn. Cái bà tận hưởng là quá trình và cảm giác hoàn thành nó trọn vẹn. Khổ nỗi tôi, bố và ông phải là người thanh lí cái đống ấy. Ngon thì ngon thật nhưng cái gì cũng phải vừa vừa thôi. Một thứ tôi nhớ rõ nhất về thời thơ ấu của mình là phần bánh táo không thể ăn hết.

Môi tôi bất giác mỉm cười hoài niệm. Cơ thể bắt đầu đắm chìm trong cảm giác lâng lâng dao động ấy. Không được! Tôi nhắm mắt, nghiến chặt răng, từ từ điều chỉnh nhịp thở của mình.

Tôi sắp được về.

Về lại quê hương của tôi, căn nhà của tôi, gia đình của tôi.

Sau khi bị đột ngột đưa tới thế giới này, đây là điều tôi ao ước bấy lâu, là thứ tôi cầu mong  mỗi ngày. 

Ấy nhưng, cớ sao bây giờ tôi không thể chấp nhận nó? Cớ sao tôi không thể thấy vui nổi?

Tôi bỏ cuộc, lấy tay ôm mặt. Tôi muốn để yên một lúc, có điều tay vẫn còn dính nước táo quá, chẳng tĩnh tâm được. Tôi bật cười. Vẫn dư sức để bận tâm mấy cái tào lao, có lẽ tôi không quá đau lòng như tưởng tượng. À, trước hết phải rửa tay đã. 

Cái se lạnh của làn nước mùa đông trượt qua đôi tay tôi vô cùng dễ chịu. Tôi rửa thật kĩ, rửa trôi cả lớp bùn bám trong lòng. Mãi đến khi đầu ngón tay bắt đầu tê dại, chuông cửa bỗng reo.

Người bước vào là Linaria. 

“Tớ có tới sớm quá không?”

Cô vừa vui vẻ cất tiếng vừa phủi lớp tuyết bám trên áo.

“Tớ xong hết việc ở học viện rồi nên rảnh lắm. Cần giúp gì không nè?”

“Tớ đâu thể để khách mời chính làm việc được.”

Tôi ngừng rửa và lau đôi tay đã đỏ chót và ê buốt. Bỗng, Linaria nhìn chằm chằm vào tôi.

“...Có chuyện gì à?”

Sắc bén thật. À không, giờ có giấu cũng đã muộn. Tôi lập tức mỉm cười. Một nụ cười theo phản xạ tự nhiên. Ngay cả những lời chuẩn bị thốt ra tôi còn chẳng biết có thật sự từ miệng mình không nữa là.

“Không có gì, chỉ thiếu ngủ thôi.”

“Này, dừng ngay đi.”

“Ý cậu là gì?”

“Biểu cảm ấy. Cả cái nụ cười nữa. Đừng có trưng chúng ra trước mặt tớ.”

Tôi chạm vào mặt mình. Trước khi nhận ra, biểu cảm này đã trở thành thói quen của tôi. Đồng thời, đây là lần đầu tiên có người nhìn thấu chúng.

“...Không có tác dụng à?”

“Hoàn toàn không. Tởm chết đi được.”

“Nói quá rồi.”

Cô nàng thẳng thắn tới mức làm tôi muốn đổ lệ luôn nè.

“Nước mắt cá sấu cũng vô dụng thôi.”

“Ấn tượng thật.”

Cô bước tới chỗ ngồi quen thuộc cạnh quầy, cất giọng dịu dàng như đang bảo ban một đứa trẻ.

“Cậu không cần phải gồng mình trước mặt tớ đâu. Chúng ta hứa rồi mà, phải chứ? Nếu có chuyện gì làm cậu lo lắng, cứ nói ra đi. Ờm, dù rằng có lẽ tớ sẽ không nghĩ ra giải pháp nào đâu. Song, tớ ghét cậu làm cái vẻ mặt đấy vì một chuyện mà tớ không biết. Tớ muốn được biết, và nếu có thể, được giúp cậu.”

Tôi và cô khóa ánh mắt, mãi tới lúc mặt đỏ lựng cô mới quay đi.

“Cậu đúng là tốt bụng đó Linaria.”

Tôi thở dài não nề. Tôi ghét vốn từ vựng ít ỏi của mình vì chỉ có thể bảo cô ‘tốt bụng’, ghét cả cái cách không thể bày tỏ cảm xúc tốt hơn nữa.

Cô chống cằm, môi khẽ chuyển động.

“...”

“Xin lỗi, tớ nghe không rõ. Cậu nói lại được không?”

Đột nhiên cô trừng mắt nhìn tôi đầy sắc bén.

“Tớ nói là không phải ai tớ cũng tốt như vậy đâu.”

Ặc! Nét mặt ửng hồng với cái điệu bộ tsundere như một mũi tên bắn thẳng vào tim tôi.

Tôi không có ngốc tới mức không hiểu được ẩn ý của cô. Linaria thích tôi. Hồi trước tôi từng bảo sẽ rất tuyệt nếu đó là sự thật. Và giờ? Cô nàng thể hiện rõ mười mươi kìa.

Cảm xúc của tôi thì lại kì lạ vô cùng. Mỗi lần nghĩ tới, tôi như thể hồn lìa khỏi xác, trở thành một khán giả đứng ngoài xem kịch. Đây là chuyện của tôi nhưng lại có cảm giác giống chuyện của người khác làm tôi chẳng thể hiểu rõ tâm tư của bản thân.

Tôi chắc chắn phải thấy hạnh phúc chứ, vì có lẽ tôi cũng thích cô ấy mà?

Tôi, với cô ấy…

Hở, liệu có thật sự là như thế không?

Tôi nhìn lại bản thân.

Mình…đang cười ư?

Tôi vội bụm miệng lại, đáng tiếc đã quá muộn. Nó đã thành hình, và đã bị Linaria bắt gặp.

“...Xin lỗi nhé, cứ coi như tớ chưa nói gì hết đi.”

Cô cười. Một nụ cười hoàn hảo không gợn chút u buồn. Nhìn thấy nó, tôi liền hiểu những gì sắp tới.

“Khoan, vừa nãy…!”

“Đủ rồi. Tớ hiểu mà.”

Cô đứng dậy, vừa tiến về phía cửa vừa cất lời với nụ cười kia:

“Xin lỗi nhé, chúng ta dời bữa tiệc sang ngày khác được không?”

“Từ từ đã! Tớ có chuyện muốn nói với cậu!” - Tôi bất giác lớn giọng.

“Chuyện gì?” - Cô quay người.

“Thực ra có chuyện làm tớ phiền lòng suốt bấy lâu nay…”

“Ừ, là tớ nhỉ. Xin lỗi nhé.”

Cô ấy đang hiểu lầm, nhưng giọng của tôi không tài nào vươn tới cô được. Vì trước mặt tôi là một bức tường, một bức tường dày đến mức lố bịch ngăn cách tôi và cô.

Bản năng tôi gào thét không được để cô bước thêm nữa. Nếu không cứu vãn kịp thời, trong khoảnh khắc tiếp theo thôi, những thứ cả hai đã gầy dựng sẽ sụp đổ hoàn toàn, và chúng sẽ thành ngõ cụt cho mối quan hệ này.

Bởi thế, tôi hét lớn:

“Tớ! Thực ra tớ đến từ thế giới khác!”

Tôi đã tiết lộ bí mật sâu kín nhất trong tim cho người tôi muốn bộc bạch nhất.

“Tớ không phải người của thế giới này, và tớ sắp biến mất, nên là…”

“...Tớ hiểu rồi. Đành chịu thôi ha.” - Linaria cắt ngang. “Cậu không đến từ bên đây, và có những người cậu yêu thương đang đợi bên đó, nên là đành chịu thôi ha. Ôi Yuu ơi, tớ yêu cách cậu nói dối lắm. Vì nó, rất nhiều người đã được cứu giúp.”

Cô quay lưng về phía tôi. Hình ảnh cuối cùng tôi thấy trên gương mặt cô là nụ cười còn trên môi song nước mắt đã lăn dài trên má. 

“Nhưng tớ không muốn nghe những lời dối trá ấy. Tớ đã hi vọng rằng, ít nhất cậu sẽ nói cho tớ biết sự thật kìa.”

Cửa mở ra làm tuyết bay vào. Bóng hình Linaria nhanh chóng biến mất dưới làn gió mạnh trắng xóa. Chỉ có tiếng chuông còn sót lại, rồi chốc lát mọi thứ cũng im bặt.

Tôi không đuổi theo cô. Cái góc nhìn thứ ba kì lạ ấy vẫn tiếp tục. Và hình như nó mang theo cả cảm xúc của tôi đi luôn rồi, vì nếu không, tại sao tôi lại thấy trống rỗng đến thế?

Tôi biết mình phải đuổi theo cô. Có điều, tôi không nhúc nhích nổi một li. Đuổi theo cô, gọi cô lại, níu giữ cô,...sau đó, làm gì nữa nhỉ? Tôi còn chẳng biết phải nói gì nữa là.

“Dối trá, à…”

Dĩ nhiên rồi, tôi lẩm bẩm. Nếu có người bảo mình đến từ thế giới khác thì hắn chỉ có hoặc đang xạo sự hoặc đang bị điên thôi.

Do đó, nghe những lời của Linaria, tôi vỏn vẹn nghĩ: đành chịu thôi ha.

Chẳng ai ở đây thèm tin khi tôi bảo mình là người của thế giới khác hết.

Tôi nhận ra một chân lý rằng, tôi vốn không có nơi nào để thuộc về cả, và tôi cũng chẳng có bất kì sợi dây liên kết nào cả. Đồng thời, việc tôi biến mất đã là một kết cục được định sẵn từ trước.

Nói chứ ngay từ đầu nội chuyện tôi đứng đây thôi đã là kì lạ sẵn rồi. Tôi là một ‘Kẻ Đi Lạc’ mà, vậy thì phải quay lại là điều tất yếu rồi. Tôi có ra đi thì sẽ chẳng có ai thấy phiền lòng hết, vì mọi thứ đơn giản là trở về với dáng vẻ ban đầu của nó, thế thôi. 

Lòng tôi tĩnh lặng không chút sóng gợn.

Kết thúc rồi…

Hơi ấm ấp ủ trong tim tôi giờ đã nguội lạnh. Và tôi chẳng thể làm gì hơn được cả.

Đột nhiên, mặt đất rung chuyển. Đèn treo bắt đầu lắc lư dữ dội, chén dĩa cùng lúc kêu canh cách.

Ô, là dấu hiệu của Chuyển dịch Mê cung. Cơ thể tôi chợt thấy ớn lạnh, đầu quay như chong chóng. Cảm tưởng như bản thân đang rơi xuống vực sâu thăm thẳm. À, hình như lúc bị đưa tới đây, tôi cũng trải qua điều tương tự, bảo sao cứ cảm giác nó quen thuộc.

Đôi chân không thể trụ vững nữa thành ra tôi bị ngã ngửa ra sau. Đồ trên tủ rơi xuống, va vào đầu, vai và lưng tôi. Lạ là chúng chẳng đau tí nào. Tôi nhắm mắt buông xuôi, lòng thầm nghĩ “Ổn thôi mà”.

Bao lâu trôi qua rồi? Cơ thể tôi dần lấy lại cảm giác. 

Tôi từ từ mở mắt, và cảnh tượng đầu tiên đập vào là đống chén dĩa rơi vãi tứ tung.

Hầy…Mình vẫn ở thế giới này à? Nhưng, để làm chi cơ chứ?

 

3

 

Có biến bản thân thành nhân vật trong một câu chuyện bi kịch thì cũng chẳng ai quan tâm, chi bằng nướng một cái bánh táo sẽ mang ý nghĩa hơn, dù người sẽ thưởng thức nó đã không còn.

Tôi dọn những mảnh chén dĩa bị vỡ rồi đứng trong bếp. Khoảnh khắc ấy, tâm trí tôi hoàn toàn trống rỗng. Miễn là tôi vẫn có thể di chuyển cơ thể để dọn dẹp, xúc tuyết, thậm chí chạy vài vòng,...thì đầu óc có thế nào cũng được.

Tôi bắc bếp, cho bơ cùng một lượng lớn đường với táo cắt lát vào nồi và khuấy đều. Một cảm giác ngọt ngào hữu hình xuất hiện, tiếc là tôi không có hứng để ăn. Tôi chỉ nhìn chằm chằm phần nước bắt đầu sủi bọt.

Dòng suy nghĩ của tôi bây giờ là một màu trắng xóa. Tôi không còn bận tâm mình phải làm gì nữa, cũng không hối hận về hành động của mình nữa. Tâm lặng như nước, chỉ có đôi mắt đang dõi theo nước táo trong nồi. 

Tôi thêm mật ong kèm nước chanh, xong đậy nắp, chỉnh lửa liu riu cho táo mềm ra.

Dẫu có khan tiếng biện minh, dẫu có ai thực sự thấu hiểu, tôi vẫn sẽ biến mất. Thế thì mọi điều tôi làm có nghĩa lý gì chứ? Hồi kết đã cận kề rồi, dù có nỗ lực cách mấy hay tiến xa tới đâu, đến cuối cùng, đều hóa vô nghĩa. 

Tôi lâu lâu lắc đều nồi để tránh bị cháy. Khi hương táo đã ngào ngạt vị ngọt, tôi mở nắp, tắt bếp. 

Trong lúc chờ nó nguội, tôi trải đều bột bánh lấy từ tủ lạnh bằng cán, dùng nĩa chọc những hành lỗ ngay ngắn. Kế đến, tôi đặt những miếng táo đã phủ lớp màu vàng óng ánh bên trên.

Phần bột thừa được cắt mỏng để xếp chéo lên táo. Xong, tôi gấp phần mép tạo hình tròn cho bánh. Công đoạn cuối cùng là phủ lớp trứng đã đánh đều rồi cho vào lò nướng đợi chín là hoàn thành.

Đáng tiếc, đấy cũng là lúc cơn chán nản trào dâng. Phải có việc gì đó tôi làm để giết thời gian nhằm đánh lạc hướng bản thân.

Tôi tựa người vào cửa sổ. Bên ngoài tuyết trắng xóa. Ấy nhưng người đi đường ai nấy đều có nụ cười trên môi. Một nhóm mạo hiểm giả đi ngang qua cười lớn, hẳn có ai vừa pha trò.

Một đứa trẻ lao ra từ con hẻm. Thêm một đứa, rồi một đứa nữa, cứ thế chúng chơi rượt bắt trên đường.

Ngoài kia vẫn vậy, vẫn không thay đổi tí nào. Dù tâm trạng của tôi có tệ đến cùng cực, thế giới cũng đâu có sụp đổ. Hiển nhiên quá mà, tôi là cái thá gì chứ? Không có tôi ở đây, người ta vẫn sẽ nói cười, trẻ em vẫn sẽ nô đùa, mọi thứ vẫn sẽ vẹn nguyên.

Tôi đứng thẫn thờ một lúc.

Chỉ khi tiếng chuông cửa reo, tôi mới hoàn hồn.

“Ô, hôm nay cậu nghỉ hả?”

Thuyền trưởng phủi tuyết trên nón xuống.

“À vâng, hôm nay quán đóng cửa.” Tới đây, tôi mới sực nhớ là cái lí do đóng cửa ấy đã mất rồi. “Mà, cháu đoán cháu cũng nên mở cửa thôi. Ông muốn uống gì không?”

“Không cần, ta đến bảo cháu một số thứ thôi.”

Ông lắc đầu. Nhìn vẻ mặt của ông, hẳn là nó chẳng tốt lành gì đâu.

“Để cháu đoán nhé. Chuyện vận chuyển cà phê không thuận lợi nhỉ?”

Toàn bộ hạt cà phê của tôi đều do ông nhập từ phía bên kia biển mang về. Dù thành phố này có thể mua đủ thứ hàng hóa, duy nhất hạt cà phê là không.

“Ta thăm hỏi đủ nơi, tiếc là không được hồi đáp như mong muốn. Dẫu sao nơi này là chỗ duy nhất bán chúng, và có người còn chẳng biết khái niệm ‘cà phê’ kia kìa.”

“...Ông nói đúng.”

Đầu kia đại dương - xuất thân của Sophia, là nơi cà phê được ưa chuộng, trái ngược với bên đây. Tôi là người duy nhất mua chúng, và chúng đồng thời chẳng đem tới lợi nhuận cao, chẳng trách các nhà nhập khẩu đều từ chối.

“Cháu đến được đây là nhờ có ông giúp cả, Thuyền trưởng ạ. Vì vậy ông không cần phải bận tâm đâu.”

“Nhưng quán của cậu sẽ gặp rắc rối, phải chứ?”

Tôi hiểu suy nghĩ của ông.

Còn cách nào khác ư? Làm gì có. Tôi còn chẳng thể đích thân đi mua vì cà phê không có trên thị trường. Chưa kể thời đại này không phải tùy ý muốn gì là có ngay được. Mà, điều đó đã không còn quan trọng nữa rồi.

“Cháu tính dẹp quán.”

“Hả?”

“À không, không phải do Thuyền trưởng đâu ạ. Có đậu đi chăng nữa thì cháu đã quyết định rồi ạ.”

“Đột ngột quá, có chuyện gì à? Lần trước tới thăm cậu còn vui phơi phới mà.”

“Có đủ thứ ập đến, và cháu có hoàn cảnh riêng.” - Tôi mỉm cười. “Ừm, cứ coi như là lí do cá nhân đi.”

Tủ vỡ, đồ đạc rơi. Liệu đây là nghiệp chướng tôi phải trả vì đã mặc kệ mọi việc suốt thời gian qua? Khi Chuyển dịch Mê cung xảy ra, tôi không thể ở đây được nữa. Quán coi như xong đời. Chấm hết.

Thuyền trưởng lặng lẽ nhìn tôi, gãi má nói “Ta hiểu rồi” với giọng nhẹ nhàng và đội mũ vào.

“Chà, cuộc sống mà. Đủ thứ trời ơi đất hỡi có thể kéo tới, biết đường nào mà lần.”

Đoạn, ông dừng, rồi tiếp tục:

“Vội vã đặt dấu chấm hết trước thời điểm cần thiết, cậu không thấy hối tiếc gì ư? Đối với cậu quán chỉ có bấy nhiêu?”

Ừm thì, nó đã từng rất quan trọng với tôi. Nhưng hiện tại, tôi không hiểu nổi cảm xúc của mình nữa. Đây là nơi chứa đựng mọi thứ cũng như kí ức của tôi ở thế giới này. Cơ sự đã rẽ sang hướng buộc tôi phải làm thế chứ thực lòng tôi không hề muốn.

Dù gì đi nữa, tôi không thể làm gì hơn được.

“Đành chịu thôi ạ.”

“Đành chịu hả?”

Thuyền trưởng nhìn quanh, tặc lưỡi.

“Ý chí của quán đã biến mất, bầu không khí thì ảm đạm đến ngột ngạt. Chàng trai trẻ, sống tàu của cậu đã bị gãy rồi ư?”

Tôi nghiêng đầu khó hiểu.

“Đối với một con tàu, phần sống tàu chạy từ đầu đến cuối là bộ phận quan trọng nhất. Buồm có thể rách, cột có thể gãy, thân có thể bị thủng hàng ngàn lỗ, dù bị hư hại thì tất cả đều có thể sửa được. Nhưng riêng sống tàu thì không. Nó hỏng thì tàu coi như đi đời.”

Ông nhìn tôi bằng đôi mắt nghiêm túc tôi chưa từng thấy bao giờ.

“Cậu và ta, cả hai đều bị gãy sống tàu. Ta định sẽ để tàu mình chìm, song cậu không thì không được phép. Đừng làm cái vẻ mặt vờ mình không bận tâm ấy, và đừng thản nhiên bảo là ‘không còn cách nào khác’ một cách buông xuôi như thế.”

Xong, ông dứt khoát rời đi. Liệu ông đang cảm thấy thất vọng hay đang muốn khích lệ tinh thần tôi đây? Tôi chẳng biết, cũng chẳng cần biết.

Tôi ngồi xuống ghế cạnh quầy, mắt ngước lên trần nhà.

Những điều quan trọng. Sống tàu. Bỏ cuộc. Từng lời của Thuyền trưởng vang vọng trong tâm trí tôi.

Tôi sực nhớ một điều, lật đật chạy vào bếp. Tôi quên béng mất cái bánh táo. Tôi ngâm nó trong lửa bao lâu rồi?

Rốt cuộc, nỗ lực cứu chữa của tôi đã bất thành. Nó cháy đen hoàn toàn. Hương ngọt chồng chéo mùi khét xộc vào mũi, báo hiệu thất bại của tôi.

Tôi đặt cái bánh và vứt găng tay lấy nó sang một bên. Chà, không có gì phải hoảng hết, dù gì cũng có ai ăn nó đâu mà sợ.

Trong quán giờ ngập mùi đắng cay ngọt ngào đan xen làm tôi không ngửi nổi nữa, bèn lấy áo khoác bước ra ngoài. Cái lạnh khiến tôi rụt cổ lại, tuyết phả thẳng vào mặt.

Tôi kéo cổ áo lên cao hết mức có thể. Đích đến ư? Đâu cũng được. Về thẳng nhà luôn thì càng tốt. Thật đấy, nếu được, bây giờ tôi chỉ muốn trở về ngay lập tức thôi.

 

4

 

Đây là lần thứ hai tôi va phải người khác. Có thể do tôi đi đứng không đàng hoàng, hoặc do bọn móc túi. Tôi không lo lắm vì trên người không mang đồng nào.

Tôi cứ cắm đầu tiến lên, và khi hoàn hồn, bản thân đã ở khu chợ hôm qua. 

Tôi cố chen vào giữa đám đông, tuy nhiên vẫn rất khó đi. Vai bị đẩy, lưng bị va, người đằng trước đột ngột dừng bước. Giữa chừng, tôi phát hiện một con hẻm, thế là liền chui vào đó và thở phào nhẹ nhõm.

Con đường trước mắt tối mịt, bản thân lại không rõ nó sẽ dẫn tới đâu. Song, tôi không muốn kẹt giữa cái biển người kia nữa, bèn nhấc chân đi tiếp.

Xung quanh không có lấy sự hiện diện nào. Hai bên của tôi là các dãy nhà nối san sát nhau, còn trên đầu là các dây treo đầy đồ dù hôm nay có tuyết.

Đáng lí nơi đây có người sinh sống, song tôi lại chẳng nghe được bất kì tiếng chân hay giọng nói nào, chỉ có sự ồn ào của lễ hội sắp cận kề vọng tới. Tuy nhiên, tôi vẫn tiến sâu vào trong, tin rằng mọi con đường đều có đích đến.

Đáng tiếc, sau khi rẽ vài ngã, tôi phát hiện không gian tứ phía đều y hệt nhau, và biết mình đã bị lạc.

Một lúc nào đấy, tôi bắt gặp một không gian rộng lớn trông như trung tâm thương mại với bảng hiệu cùng cánh cửa to và cũ kĩ. Tôi tự hỏi liệu khách khứa sẽ thực sự đến đây, nhưng trông có vẻ nó vẫn đang hoạt động buôn bán bình thường.

Bước xuống bậc thang đổ nát là một con hẻm dốc nữa. Chân tôi cứ thế rảo bước, rảo bước, lòng tự hỏi đã đi được bao xa. Cơ thể tôi nóng dần do vận động, hơi thở phà ra làn khói trắng. Đi thêm một hồi, tầm nhìn của tôi cuối cùng được trải rộng.

Đảo mắt nhìn quanh, tôi phát hiện quầy hàng tôi đi ăn với bà Bonnie hôm qua. Chà, tôi không ngờ sẽ gặp nó ở đây đâu. Tôi đến gần hơn và không thấy chủ nhân của nó đâu cả.

“Ừm, xin thứ lỗi.”

Tôi cất tiếng chào. Đột nhiên, âm thanh xào xạc kêu lên, và ông cóc xuất hiện.

“Ừm, chào mừng quý khách.”

“À vâng, xin chào. Hôm qua chúng ta có gặp nhau đấy ạ. Ra là ông vẫn làm việc ở chỗ này.”

Nhân tiện, tôi vẫn không tài nào đọc được cảm xúc ẩn chứa sau đôi mắt của ông.

“Hửm? Chúng ta gặp nhau ở đâu nhỉ? Ta không nhớ.”

“Cháu có tới cùng bà Bonnie ạ.”

“Người quen của bà già kì lạ ấy hả?”

“...Ông...không nhớ cháu sao?”

“Bonnie đúng là có tới hôm qua, nhưng cậu thì là lần đầu gặp mặt.”

Tôi đứng ngây ra đó, có điều dường như ông chủ không có vẻ gì là đùa.

“Vậy, có mua không?”

“À, dạ, có.”

Tôi vội lục túi và sực nhớ.

“...Cháu quên đem ví mất rồi.”

“Đáng tiếc quá. Lần sau ghé nhé.”

Ông chậm rãi ẩn vào bóng tối.

Tôi cứng đờ tại chỗ, tự hỏi cái gì vừa diễn ra. Chẳng lẽ tôi nhầm sang một ai đó giống hệt ông? Hay lại là cái trò đùa nhạt chẳng thể cười nổi? Hay ông thực sự đã quên tôi…Hở? Quên?

Những mảnh kí ức vụt qua tâm trí tôi.

Ánh mắt như nhìn một người lạ hoắc của chị Arbel. Những lời ẩn ý của chị Levi. Những liên kết tan biến. Không có ghi chép cụ thể nào về các dị giới giả.

Khoan đã, có lẽ nào…Không, không thể như thế được…

Miệng tôi khô khốc, thái dương nhói đau. Cơ thể đang nóng bừng vì vận động nhiều lập tức mất nhiệt.

Tôi vội vã bỏ đi, vô thức tăng tốc.

Tôi lặp đi lặp lại những lời ‘Không thể nào. Điều đó không thể nào xảy ra được. Chắc chắn có nhầm lẫn ở đây. Phải, là mấy suy đoán viển vông thôi.’ để tự huyễn hoặc bản thân, chân từ đi đã thành chạy tự bao giờ.

Không gian tối mờ xung quanh bỗng trở nên đáng sợ đến lạ thường.

Tôi muốn gặp ai đó, ai cũng được, và muốn họ gọi tên tôi.

Tuyết bám trên cầu thang quá trơn làm tôi trượt chân rơi từ trên cao xuống. Cú va chạm khiến đầu óc tôi đứt mạch tạm thời, còn tầm nhìn quay mòng mòng như chong chóng.

Bầu trời xám xịt trước mắt. 

Từng bông tuyết lặng lẽ rơi.

À, hóa ra mình vừa bị ngã, tôi nghĩ. Rồi, cơn đau ập đến. Cả cơ thể nhói lên từng cơn làm tôi gập người nghiến răng.

Một khoảng thời gian trôi qua, nó dịu bớt, lúc này tôi mới ngẩng đầu quan sát xung quanh và thấy một cầu thang tương đối dài. May thật, nhờ có tuyết đỡ bớt lực nên tôi mới không bị gãy xương. À đâu, nếu ngay từ đầu không có tuyết thì sao tôi ngã được chứ?

Tôi bỏ chạy trong hoảng loạn, để rồi bị té cầu thang. Trời ạ, tôi vừa làm cái trò hề gì vậy nè? Tôi cười. Tôi chỉ có thể biết cười thôi.

Bỗng tôi nghe một giọng nói quen thuộc cất lên:

“Nhóc ổn chứ?”

Tôi quay sang, và một dáng người nhỏ nhắn vận bộ đồ com lê đen tuyền đứng đấy.

“Ông Corlone?”

“Xem chừng cậu không bị đập đầu ha.”

Tôi đỡ thân mình đứng dậy, cố nén tiếng rên vì đau.

“Ông vẫn còn nhớ cháu chứ?”

“Ủa vậy là đầu có bị đập hả…? Cậu là Yuu, chủ quán cà phê. Còn nơi này phía Tây Nam của khu vực con hẻm. Cậu nhớ lại chưa?”

“May quá…Ra là do cháu nhầm lẫn thôi.”

Biết ông vẫn còn nhớ mình làm tôi thở phào. 

“Mừng là ta giúp được cậu cảm thấy an tâm, cơ mà cậu ở đây làm gì thế? Gặp cậu ở bên ngoài đúng là chuyện hiếm.”

“Cháu có chút chuyện lặt vặt cần giải quyết thôi ạ.”

Tôi chỉ có thể trả lời qua loa. Muốn giải thích cặn kẽ thì tốn nhiều thời gian lắm.

Tôi cẩn thận đứng dậy vì cơn đau vẫn còn, và phát hiện vệ sĩ Mota của ông đang lườm tôi đầy cảnh giác.

“Ông thường xuyên đi qua chỗ này hả ông Corlone?”

“Ta đi dạo sẵn tiện tuần tra ấy mà. Càng tới ngày Vô Dạ thì phiền phức càng kéo tới.”

“Nghe bận rộn quá ông nhỉ?”

“Cũng là một trong những thú vui của ta. Nhắc mới nhớ, quán cậu có định tổ chức cái gì vào hôm đó không?”

Giọng ông xen lẫn sự mong đợi. Dù gì ông cũng thích quán tôi và mấy món tôi nấu.

“Ừm, cháu tính mời các khách quen và tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ…”

Tôi do dự không biết có nên thông báo hủy hay không. Suy cho cùng, tôi không biết mình sẽ về bên kia khi nào, mà nếu có ở lại, tôi cũng không có hứng làm tiệc. 

Ông Corlone tiếp tục dán mắt vào tôi như ngụ ý điều gì.

“Ờ…”

“...”

Ông vẫn không mở miệng.

“...Nếu được, ông có thể tham gia không ông Corlone? Hôm đó ông trống lịch thì tốt biết mấy.”

“Tất nhiên là ta sẽ đi rồi.”

Ông ngay lập tức đáp làm tôi bật cười.

Rắc rối thật. Tôi tính hủy cơ, ai dè lại mời thêm một người nữa.

Song tôi thấy hạnh phúc vô cùng. Chắc chắn ông Corlone cũng nhận rất nhiều thư mời, nhưng ông đã chọn tôi. 

“Ông kí tên được không ạ?”

“Kí tên?”

“Để xác nhận số lượng ạ. Người nào tham dự cháu đều nhờ họ kí.”

Hồi nãy tôi không cởi tạp dề mà ra ngoài luôn nên vô tình có mang theo tờ giấy trong túi. Tôi đưa cùng cây bút, có điều ông chỉ lấy tờ giấy thôi.

“Cây bút to tổ bố kia sao vừa cái tay chút éc của ta được.”

Đoạn, ông lấy cây bút bé tí trong túi, nhanh chóng ghi vào và trả cho tôi.

“Cậu mới đi mời à?”

“Dạ?”

“Nè, bao la là chỗ trống luôn.”

Tôi nghĩ “Đâu có vụ đó được”, vì rõ ràng là tôi đã mời được kha khá mà, dĩ nhiên tờ giấy phải chứa nhiều chữ kí chứ. Ấy nhưng…

“...Trống trơn.”

Chỉ sót lại vài cái tên, còn nhiêu đều đã biến mất.

“Có chuyện gì hả?”

“À, dạ không. Ông nói đúng ạ, cháu mới đi mời thôi.”

Tôi nở nụ cười công nghiệp đã rèn luyện hàng trăm lần của mình, cốt để che giấu cảm xúc của bản thân sắp trực trào.

“Ông hãy mong đợi bữa tiệc nhé.”

Nói xong, tôi vội vàng bỏ đi, mặc kệ lời đáp của ông Corlone, đồng thời vờ như chưa nghe thấy câu “Sếp, sếp quen thằng nhóc đó hả?” của Mota ở sau lưng.

Tôi lại chạy đi. Tôi phải nhanh chóng rời khỏi chỗ này. Tờ giấy trên tay, tôi vô thức nhàu nát.

Sâu trong thâm tâm, tôi biết mình đã đúng.

Tôi đang bị lãng quên.

Kí ức của họ về tôi đang dần tan biến.

Vào thời điểm hồi kết cận kề, tôi đã thấu được số phận của mình.

 

5

 

Nhận ra có bỏ trốn cũng vô ích, tôi thấy mình thật đần độn vì đã chạy như một thằng điên đến mệt lả cả người. Tôi vừa tựa vào tường vừa khập khiễng lần theo tiếng ồn, sau một lúc đã ra ngoài khu chợ. Dù đường về khác so với lúc đi song từ đây trở lại quán là chuyện đơn giản.

Bây giờ tôi chỉ muốn chìm vào cõi mộng ngay lập tức, muốn chùm chăn kín mít, ở yên trong căn phòng tĩnh mịch mà ấm áp, không cần phải nghĩ ngợi thêm điều gì nữa.

Tuyết rơi càng ngày càng dày, tới mức đè nặng cả vai tôi. Bây giờ mỗi áo khoác thôi cũng không thể chống chịu nổi cái lạnh đang xâm lấn rồi. Song, chân tôi cứ tiến lên không ngừng.

Cuối cùng, tôi đã đứng trước cửa quán, có điều trong lòng lại chẳng mang niềm vui khi được về nhà như mọi lần. Thứ duy nhất kéo tôi quay lại chính là cơn buồn ngủ rạo rực. 

Một con người tuyết đứng cạnh tôi. Nó là tác phẩm tôi làm mấy ngày trước, và do dạo này hôm nào cũng đổ tuyết nên nó mới tồn tại được tới giờ. 

Con người tuyết cười với tôi. Một nụ cười ấm áp giống hệt Linaria. Sợi vải quấn cổ nó đã chuyển trắng tinh.

Tôi vẫn còn nhớ như in ngày hôm ấy. Một buổi sáng hoàn hảo và đặc biệt. Chúng tôi đã cùng nhau nghịch tuyết, cùng nhau cười đùa, cùng nhau ngắm nhìn lò sưởi và thưởng thức món súp ngon tuyệt. Chẳng lẽ, cô ấy sẽ quên ư? Rằng tôi từng tạo nên những kỉ niệm đó với cô, rằng tôi từng chào đón cô trong quán cà phê này, rằng tôi từng tồn tại?

Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để nuốt ngược cảm xúc đang trào dâng. Giờ không phải lúc. Nếu lỡ buông lỏng, trái tim tôi sẽ rơi xuống vực thẳm liền mất

Tôi đi vào. Làn hơi ấm từ lò sưởi nhanh chóng ôm lấy tôi. Và đập vào mắt mình là cảnh tượng không ngờ tới. 

“...Chị đang làm gì vậy ạ?”

“...Tôi không được phép à?”

“...Dạ không phải. Dù gì em cũng tính vứt đi nên nó có mệnh hệ gì cũng được.”

“Tôi hiểu rồi, thế thì tuyệt.”

Chị Levi dùng nĩa xắn miếng bánh táo đưa vào miệng. Bất ngờ hơn cả là trong lúc tôi đi vắng, chị đã xử gọn hẳn nửa cái.

“...Chị không thấy đắng sao ạ? Nó bị cháy mà.”

 “Bấy nhiêu vẫn bình thường. Tôi còn cảm nhận được vị ngọt của nó nè.”

Tôi nghĩ đấy là điều bất khả thi, song điệu bộ thản nhiên nhai bánh của chị lại thể hiện sự trái ngược. Thôi thì trước hết cứ ngồi xuống đã.

“Tại sao hôm nay chị tới ạ? Em khá chắc là mình có thông báo nghỉ.”

“Vì có dấu hiệu của Chuyển dịch Mê cung nên tôi ghé qua xem cậu có ổn không.”

“Tức chị tới để kiểm tra tôi hử? Để chiêm ngưỡng cơn tuyệt vọng của tôi ư? Hay để ghi chép vào báo cáo nghiên cứu?”

Cái nhíu mày của chị làm tôi sực tỉnh.

“...Xin lỗi vì đã trút giận lên chị.”

“Không có gì. Rõ ràng cậu còn đau khổ hơn.”

Tôi hít một hơi thật sâu mặc cho nó chẳng có tác dụng gì, lấy tờ giấy đã bị nhàu nát cho chị xem.

“Chữ kí của khách quen đã biến mất. Thậm chí có người còn không nhớ tới em.”

Chị Levi lặng lẽ cầm tờ giấy quan sát, xong chị gấp lại đặt lên bàn với biểu cảm không mảy may ngạc nhiên.

“...Có nghĩa là cậu đã biết.”

“...Các chị không có nhiều ghi chép về dị giới giả, và dù có cũng chưa chắc đã chính xác. Lí do là vì họ bị lãng quên đúng không?”

“Chính xác.” Chị gật đầu. “Chuyển dịch Mê cung càng đến gần, liên kết giữa cậu và thế giới càng yếu đi. Chúng tôi có mana là cầu nối rất chặt chẽ, song cậu lại không có, kết cục là điểm neo của cậu từ ban đầu đã không ổn định. Nó cũng giải thích cho việc tại sao cậu có thể trở về bên kia.”

“...Em không biết mình có nên thấy hạnh phúc không nữa.” - Tôi đành cười bất lực.

“Mối liên kết duy nhất giữa cậu và thế giới này là kí ức của những người cậu đã gặp gỡ…Do đó, mỗi khoảnh khắc đếm ngược trôi qua, hình bóng của cậu trong trí nhớ của họ sẽ dần phai nhạt đi.”

“Cả chị cũng vậy ư?”

Tôi bất giác hỏi, và chị nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm túc.

“Tôi không biết khi nào, nhưng đấy cũng sẽ là kết cục của tôi. Trên thực tế, ghi chép về cậu của tôi đã bắt đầu có những khoảng trống.”

“Khoảng trống?”

“Mọi thứ diễn ra trong cái quán, có gì là tôi viết hết. Từ những người cậu đã gặp đến những lời cậu đã nói. Hiện tại có trang đã hoàn toàn trắng trơn.”

Đoạn, chị mở cuốn sách dày cộp mình luôn mang theo ra.

“Cái này là ghi chép về em hả?”

“Để chuẩn bị cho cái ngày định mệnh ấy, tôi đã đọc hàng trăm lần và khắc sâu vào trí nhớ từng chữ một. Dẫu cho mực in có biến mất thì những kí ức sâu đậm vẫn sẽ đọng lại.”

“...Chị nói đây là điều không thể tránh khỏi. Vậy hà cớ gì…hà cớ gì chị phải làm tới mức này? Để giám sát em càng lâu càng tốt ư?”

“Để tôi trở thành nhân chứng cho sự tồn tại của cậu tới tận khoảnh khắc cuối cùng.” Chị lắc đầu. “Một người bị tất cả quên lãng trong khi dần biến mất khỏi thế giới là quá đỗi đáng thương.”

Giọng chị càng về cuối càng bé tí. Có điều tôi hiểu ý của chị. Quả thật như thế sẽ cô đơn lắm.

“Cảm ơn chị ạ.”

“Ừm.”

Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua, và tôi phá vỡ nó:

“...Có cách nào để em ở lại không?”

“Cậu muốn ở lại à?”

“Không, à có…Nói sao nhỉ, em cũng không hiểu nổi bản thân nữa.”

Tôi muốn đi, hay muốn ở? Lằn ranh giữa hai xúc cảm đối lập đã biến mất từ lúc nào khiến hai bên hòa trộn vào nhau. 

Chị Levi trầm ngâm, nói:

“Tôi không nghĩ nó khả thi vì ta sẽ phải cần một điểm neo mạnh hơn cả lực hút của Chuyển dịch Mê cung. Đáng tiếc là hiện tại chúng tôi vẫn chưa tìm ra giải pháp cho nó.”

“Vậy…à.”

Chà, cũng dễ hiểu. Suy cho cùng tôi đâu có rõ mấy thứ liên kết hay neo nên không biết bản thân nên làm gì.

Song, bây giờ tôi đã chắc chắn một điều. Tôi phải quay về thế giới tôi sinh được ra. Và nó là chuyện tất yếu, ý chí của tôi có ra sao cũng vô dụng.

Bỗng có tiếng leng keng. Tôi nhìn sang, thấy chị Levi đã cầm dao nĩa.

“...Xin lỗi, tôi hơi đói.”

Diễn gì dở dữ. Đến giọng điệu còn cứng nhắc nữa là. Nhưng mà tôi rất biết ơn vì chị đã quan tâm tới một kẻ đang u sầu tuyệt vọng như tôi.

“Cứ ăn thoải mái đi ạ. Nhờ có chị nên em không phải vứt nó đi một cách lãng phí. À, để em làm đồ uống nào ấm ấm nhé.”

Có người sẵn sàng đưa tay nhặt lên thứ tôi không thể cứu vãn làm tôi cảm giác chính bản thân mình mới là người được giúp đỡ.

Phải ha, mẹ tôi thường hay xem cảnh ba người bọn tôi cố ăn lấy ăn để cái bánh siêu to khổng lồ bà làm. Dù bọn tôi có trưng cái vẻ mặt tuyệt vọng thì bà tuyệt nhiên không phụ mà chỉ đứng mỉm cười. Giờ thì tôi hiểu ý nghĩa của nụ cười ấy rồi.

Thời gian chẳng còn bao nhiêu. Thay vì cứ lo lắng vô ích cho một cái kết đã được định sẵn, chi bằng tôi nên làm những việc bản thân có thể. Ngay cả khi tôi có bị chìm vào quên lãng, ít nhất tôi sẽ để lại một thứ gì đó. Một bằng chứng chứng minh rằng tôi đã từng ở đây và đã ngẩng cao đầu đón nhận khoảnh khắc cuối cùng của mình. 

Ừm, cứ thế đi. Để xem, còn gì nữa không ta?

Việc chỉ có mình tôi làm được ấy.

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...