VÂN CHI/Chapter 9: Tháp đá của sự vĩnh hằng I. (Partth Thakur, Gió biển, 2112)Chapter 9: Tháp đá của sự vĩnh hằng I. (Partth Thakur, Gió biển, 2112)
20px

Trong một khu rừng già với những cái cây cong veo bị sương máu bao chùm, có một gã thợ săn cầm nỏ cố gắng rượt theo một con ngựa nâu. Khi thấy một người dân đang đi ngang chỗ con ngựa, gã đàn ông liền hét lên cảnh báo.

- Chạy ngay đi!! Nó là quái vật!!.

Trước khi người dân đó kịp hiểu vấn đề thì con ngựa đã tách đầu ra, nuốt chửng đầu con người xấu số đó. Nó ăn xong liền quay mặt lại nhìn gã thợ săn như nhìn thấy một con mồi béo bở. Gã đàn ông giơ nỏ lên, ngắm thật kỹ và bóp cò. Mũi tên liền gim vào mắt con ngựa nhưng nó chẳng có phản ứng gì.

- Khốn kiếp.

Gã đàn ông bực tức đá vào thân cây rồi lấy trong túi ra một ổ bánh mì trắng và dồn chúng vào miệng.

- Trước khi chết phải ăn thật no.

Nó lao đến người đàn ông, người đàn ông liền nạp tên và bắn, nó hất gã thợ săn bay xa. Nhưng cũng nhờ đó giúp ông ta có thêm thời gian để nạp mũi tên và phản kháng.

- Con quái vật khốn kiếp! tao sẽ giết mày! Dù có chết đi nữa!.

Con ngựa lao đến người đàn ông nhưng bỗng nhiên một cái áo choàng bay đến, từ bên trong xuất hiện một gã quý tộc người French ăn mặc loè loẹt và một cô bé tóc trắng có bốn cánh dơi trên lưng. Gã người French cầm rìu bửa vào đầu con ngựa. Cô bé xoay bàn tay, một luồng gió xuất hiện từ lòng bàn tay cô bé thổi sương máu ra xa, khiến con ngựa không thể đến gần họ.

- Hmm, chúng không phải sinh vật siêu nhiên như bán quỷ. Ngay cả một kẻ thông thái như Charles cũng không thể hiểu nổi nó. Nó là những thực thể điên loạn.

Con ngựa nở một nụ cười toe toét rồi nó ẩn vào làn sương máu và biến mất. Gã người French bước đến đỡ gã thợ săn đứng dậy và nói.

- Tôi là Benazir.

- !!

Thấy gã thợ săn kinh hãi khi nghe đến cái tên đó, Benazir bật cười lớn.

- Hahaha, ai nghe đến cái tên đó cũng giống cậu. Trùng tên thôi, tôi không phải thợ săn phù thủy.

Gã thợ săn cười trừ.

- Ahaha, tôi tên là Nathan. Cảm ơn đã cứu tôi.

- Không có gì! Chỉ là tôi đang đi nghiên cứu thứ sương mù đỏ này, tôi phục vụ cho hoàng gia.

Khi nghe cái tên, Benazir bĩu môi toả vẻ hụt hẫn vì đó là tên của người do thái. Hắn cho cô bé ngồi trên vai và dẫn Nathan đến một chiếc xe ngựa đậu gần đó. Chủ xe ngựa cũng bước xuống ngựa chào hỏi xã giao.

- Tôi là Émilie Domna, chủ của 2 con ngựa này. Chúng tên là Pegasus và Chrysaor.

- Tôi là Nathan, cảm ơn vì có ý tốt. Tôi sẽ rời đi ngay, không cần đi xe ngựa ké làm phiền ba người đâu!.

Benazir ngăn lại, ném cho Nathan một ổ bánh mì trắng và nói.

- Anh bạn tính đi về phía tây nam à, anh bạn đang hướng đến Orléans phải không? Tiện đường chúng tôi cho quá giang này. Dù gì trời cũng sắp tối rồi, lũ quái vật đó xuất hiện khắp nơi.

- Nếu ngài Benazir đã nói vậy thì tôi cảm ơn.

Nathan lên xe, hắn vừa ăn bánh mì vội vã và lau chùi cây nỏ của mình.

- Nè Nathan, con ngựa đó là của anh đúng không?.

- Không, nó giống con ngựa bố tôi nuôi lúc bé. Hồi đó nó là con ngựa khỏe mạnh mà gia đình tôi trân quý, cho đến một ngày nó bị gãy chân, tôi chỉ có thể nhìn nó bị giết hại, cũng từ đó tôi nhận ra thế giới tàn nhẫn này sự sống thật mỏng manh.

- Vậy còn những đồng xu?.

- Đồng xu?

Nathan thể hiện gương khó hiểu, Benazir cười đắc ý, hắn lấy trong túi ra một cái đồng xu có hoa văn con mắt, Nathan thấy nó liền giật lấy.

- Nó là của tôi!.

- À xin lỗi, tôi thấy anh bạn làm rơi thôi.

Nathan thở rấp tỏ vẻ hoảng loạn, Benazir cũng chẳng làm gì sau đó. Khi đi ngang qua một cánh đồng lúa mì, lúa mì chín vàng, làn gió chiều chạng vạng đầy ấp bình yên, Benazir liền nói.

- Nơi này thật yên bình so với những gì đang diễn ra khắp lục địa này.

- Ý anh là chiến tranh hay hiện tượng sương máu này?

- Chúng như nhau cả, cái chết luôn ở quanh ta.

Benazir định lấy thứ gì trong túi áo thì xe ngựa dừng lại, họ đã đến nơi. Trước khi Nathan rời đi thì bị Benazir kéo lại nói.

- Này Nathan, anh bạn nghĩ một kẻ "PHẢN CHÚA" và một "PHÙ THỦY", nếu rơi xuống đất ai sẽ rơi nhanh hơn?

- Ý ngài Benazir là sao? Tôi không biết.

Benazir kề sát mặt Nathan, hắn cảm thấy gã Benazir là một kẻ lập dị. Trên xe hắn có khá nhiều vết máu khô, có thể là vết máu của những phù thủy hắn đã tra tấn, hắn chắc chắn là thợ săn phù thủy.

- Đáp án là bằng nhau, vì dây thừng sẽ giữ cổ cho chúng mãi không chạm đất. Haha!!

Nathan cười trừ rồi rời đi ngay, hắn biết đó là một lời đe doạ. Benazir thì nhìn Nathan đi mà cười, thấy thế cô gái đi cùng Benazir liền nói.

- Huh, là hắn ư?

Kẻ đó bước đến Benazir và cởi mũ chùm đầu, dưới ánh trăng là một hình nhân đang biến thành một quý cô xinh đẹp.

- Ai cũng có lời nguyền và sự ràng buộc của riêng mình nhỉ!.

Cô ta cầm 1 cái gương và nhìn gương mặt xinh đẹp của mình, tháo găng tay và ném nó đi.

- Ta ngửi thấy mùi phù thủy, nó nồng hơn mùi quỷ của ngươi nhiều, Émilie Domna.

- Ta nghĩ con ả Ennyr Nivlac vẫn còn sống.

- Hmm, đã moi ruột ả cơ mà? Dai như đỉa ấy nhỉ.

Nhìn bản thân trong gương, gương mặt của cô ta dần biến mất, cô ta đã biến mất chỉ còn lại áo choàng. Nathan lúc này đã vào trong thị trấn, hắn ghé vào một quán rượu tồi tàn ảm đạm, bước đến bàn của một lão già đang ngồi thưởng thức ly bia Ale.

- Sao rồi Sergei, ngươi đã tìm ra phu nhân Charlotte chưa?.

Lão già húp một ngụm rượu và nói.

- Rất khó! Nhưng vẫn có thể. Tôi đã tìm được Ennyr Nivlac, nhưng cô ta chỉ còn là một cái vỏ rỗng. Nội tạng, xương, não điều bị lấy mất.

- Cho tôi một ly rượu vang.

Nathan móc trong túi áo ra đồng xu vàng có biểu tượng con mắt và nói.

- Tôi tìm được 1 xu Judas tại Akeldama.

Bỗng Benazir bước vào quán rượu cùng một bé gái. Nhờ linh cảm chẳng lành, tất cả người bên trong tự động bỏ tiền lên bàn và lặng lẽ rời đi, hắn bước đến bàn Nathan và Sergei. Vừa nhìn thấy mặt hắn thì Nathan liền toả ra hoảng hốt.

- Là ngài Bena…!!

Benazir dùng cử chỉ, để ngón trỏ lên miệng mình. Nathan nhìn thấy liền yên lặng, Benazir liền nói.

- Tôi là Petrus còn con bé này là Roselyn, hai vị có thể cho tôi ngồi cạnh không?

Nathan câm lặng từ khi thấy Benazir vào quán rượu, Benazir cười và vờ như gặp lại Nathan. Vì hắn đi chung với một cô bé nên Sergei không hề để ý Benazir đang cầm một con dao găm.

Cô bé ngồi lên đùi ông lão, Benazir không nói gì và nhấc ghế ngồi cạnh Nathan, Benazir kề con dao găm cạnh hán Nathan. Chủ quán bưng ly rượu vang đỏ để lên bàn, Benazir liền nói.

- Cho tôi một Ly bia Ale nhỏ. À, thêm một cốc sữa nữa nhé!.

Nathan uống một ngụm rượu vang và giật mình khi nhìn thấy bên trong ly rượu có một ngón tay.

!!

- Có gì sao Nathan? Mà thôi, nói chuyện nghiêm túc nào Nathan.

- Ngay cả khi ta nói, ngươi vẫn sẽ giết ta thôi!!

Benazir lấy trong túi ra hai ngón tay, nhìn Nathan đang lo lắng.

- Đâu là ngón tay của vợ ngươi? Đâu là ngón tay của con gái ngươi?.

Sergei không để ý đến chuyện gì đang xảy ra mà ngồi uống rượu, Nathan chỉ có thể tự tìm cách thoát thân.

- Mẹ kiếp! Tên khốn, ngươi không phải một con người!

- Con người? Ý của ngươi rằng con người là một sinh vật thượng đẳng ư? Con người là tạo vật của chúa? Thế nên con người được quyền giết, ăn thịt mọi loài, thương hại chúng và không được giết đồng loại? Suy nghĩ ngu ngốc đó làm các ngươi giống những sinh vật thảm hại. Đạo đức, luật lệ, toàn những thứ nhảm nhí đến bật cười. Mục đích của sự sống chỉ có giết chóc và duy trì nồi giống của bản thân mà thôi.

- Đừng nhiều lời, ngươi muốn gì thì nói đi, tên khốn.

- Ngươi thuộc tổ chức nào.

- Giáo phái phù thủy Wahrheit.

Nghe hắn thuộc giáo phái Wahrheit thì Benazit liền thở dài ngán ngẫm, lão già Sergei nói.

- Ta cứ nghĩ ngươi thuộc hắc hội, thất vọng thật đấy Nathan. Xem như ta sẽ bao ly rượu này.

Lão già đặt ly bia lên bàn rồi khéo rách khuôn mặt mình, lộ ra gương mặt của một chàng trai trẻ có mái tóc vàng chanh. Nathan chưa kịp phản ứng thì Benazir đã nắm đầu hắn, để con dao găm lên bàn và đập đầu Nathan vào nó, Nathan chết ngay lập tức.

Chủ quán bưng ly rượu và cốc sữa bỏ bàn bên cạnh. Benazir đứng lên cầm ly rượu uống nó và nói.

- Chúc mừng Nathan, ngươi đã bị chơi khăm. Ngay từ đầu, đồng đội của ngươi đã bị giết tất rồi. Đúng chứ Giông tố kỵ sĩ Petrus.

- Ta không hứng giết chóc như ngươi.

- Vậy sao Petrus~

- Còn nhiệm vụ chứ? Nếu không thì ta muốn nhận tiền thưởng ngay.

- Đừng vội~ giáo hội còn một nhiệm vụ cho ngươi đây~

- Là gì?

- Bắt Lichtgott! Cô ta là một con quái vật có tiềm năng cực kỳ mạnh mẽ, cô ta đang ở phía nam, với tốc độ của ngươi thì sẽ đến đó nhanh thôi.

- Lại đến Vương quốc đó sao!.

- Giáo hội giao nhiệm vụ này cho ngươi đấy, lũ Hắc hội cũng đang bắt đầu săn lùng cô ta rồi, nhanh lên đi nhé! Petrus~

- Tôi không thích giết chóc, ngay cả đó là phù thủy. Chiến tranh của những kẻ cầm quyền đều là những thứ vô nghĩa đối với dân chúng, họ phải cống hiến mọi thứ cho chúng và đổi lại họ được chết một cách vô nghĩa.

Petrus tặc lưỡi rồi bước khỏi quán, chủ quán giờ mới mở miệng nói.

- Sao rồi Benazir, ngươi đã điều tra được gì về sự kiện này chưa?

Chủ quán đó chính là Baron Crimson lãnh chúa vùng Risa, Benazir ngồi xuống ghế, hắn đặt ly rượu lên bàn, Baron bước đến ghế và ngồi xuống.

- Ôi chà, tiếc rằng tôi chưa có thông tin gì hữu ích cả anh Baron à. Nhưng nếu nói về phù thủy thì tôi nghĩ có một phù thủy anh rõ hơn tôi đấy

- Lichtgott?

- Có lẽ lần này mọi thứ lại liên quan đến Scorpio. Tôi không ngờ thành phố Risa lại sụp đổ dễ dàng như vậy.

- Tôi có vài phù thủy và Sekhem giữ vai trò bảo vệ Risa trong lúc tôi không ở đó. Trong số đó có một người thuộc hội đồng Kim Thập Tự Quân, nhưng họ chẳng làm gì cả.

- Họ đã phản bội?

Benazir lấy trong túi ra một cái la bàn màu vàng có ánh kim cùng rất nhiều ngón tay được ướp khô được quấn bởi những lá cần sa. Hắn nhét những ngón tay vào lại túi, nhai vài lá cần sa.

- Baron, ngươi có thông tin gì về Scorpio không?

- Chẳng biết hắn đang âm mưu gì! Nhưng ta chắc có rất nhiều thuộc hạ của hắn đang ẩn nấp trong tất cả tổ chức trên thế giới này, kể cả vùng đất thánh bên kia tháp đá.

Benazir nhìn bao quát quán rượu và bật cười.

- À tôi vẫn nhớ nơi này, 10 năm trước tôi đã mổ bụng một ả phù thủy tại đây và lấy đứa trẻ phù thủy này. Kronos giết con mình rồi bị chúng giết lại, ta giết phù thủy và chúng sẽ giết ta? Haha, tất nhiên là không rồi vì ta đây không phải là thần linh, ta là thợ săn phù thủy.

- Ta còn nhớ rõ 5 người bảo vệ Risa, có lẽ họ còn sống, cũng có thể đã phản bội hoặc chết trước khi Sương máu tấn công. Còn gương mặt của người dân Risa, chỉ có nhà Heriot, còn lại thì hầu như không nhớ gì cả. Có lẽ là do Sương máu, ta không nghĩ Scorpio lại làm liều như vậy! Hắn đã tính chuyện này từ lúc nào? Giết toàn bộ những kẻ biết bí mật và quá khứ của hắn.

❝Tò mò, tò mò hơn. Tiến gần đến sự thật vĩnh hằng.❞

Trên một con đường mòn từ trong rừng dẫn ra một vùng thảo nguyên và sau thảo nguyên là một thị trấn nhỏ, có một cổ xe ngựa đang phi như bay, nó ngừng lại ở ngọn đồi gần thị trấn. Người chủ leo xuống ngựa, bước đến cổ xe và mở cửa, Petrus ăn mặc như một thương nhân bước xuống.

- Ngươi là bán quỷ? Ta ngửi thấy mùi của một con quỷ từ ngươi.

- Huh, Émilie Domna. Cái tên có làm ngươi nhớ gì không?.

- Tại sao cô lại phục vụ cho những kẻ giết đồng loại mình?

- Không, ta không phục vụ, chỉ là trao đổi. Ta là một con quỷ tham lam! Hihi~

Cô ta cởi áo choàng ra, cơ thể hình nhân dần biến thành một cô bé gái ngây thơ nắm tay Petrus như hai bố con.

- Ta cảm nhận thấy mùi rất rõ của đồng xu Judas.

- Gọi là xu Judas nhưng thực chất nó lại màu vàng. Chẳng liên quan tí nào nhưng giáo hội ấy vẫn bẽ cong được ý nghĩa của tên đồng xu lạ đó, thật hài hước.

Chiếc xe ngựa biến mất, con ngựa biến thành một chim sẻ bay đến đậu lên đầu Émilie và cả hai đi vào thị trấn. Ở ngọn đồi bên cạnh nơi đó, có một kẻ đã thầm lặng quan sát hai người. Ở trong một căn phòng ở tầng 3 của một toà dinh thự, Thakur ngồi lau chùi cây ranseur mới của mình. Davi Heriot thì đang nhìn qua cửa sổ, chàng đang quan sát những kẻ lạ mặt đó.

Trong phòng tối chỉ có Davi và Thakur, cả hai yên lặng làm việc riêng của mình, sau một lúc yên tĩnh thì Thakur là người bắt đầu cuộc trò chuyện.

- Vì sao ngươi lại đeo mặt nạ ngay cả khi ở trong nhà?.

Davi bước đến trước mặt hắn, tháo mặt nạ ra, chẳng có gì bất bình thường.

- Chẳng có lí do gì cả! Chỉ là một món quà của người quen, với lại tôi nghĩ mình không hợp với gương mặt này lắm!.

- Ừm quả thật, cậu trông giống một thiếu niên đầy nhiệt huyết hơn tính cách của mình.

Davi cất mặt nạ vào túi áo, cả hai bước ra khỏi phòng, chàng khoác một cái áo choàng mantle màu đen.

- Theo trong ghi chép cổ xưa, bán quỷ là những sinh vật siêu việt gần như bất tử, điểm yếu của chúng là ánh mặt trời. Nó đúng được bao nhiêu? Bởi vì tôi vẫn có thể đứng dưới ánh mặt trời.

Davi bước đến cửa sổ và đẩy màn che ra, Semele đang ngồi trên cành cây, ánh sáng chói chang chiếu vào chàng nhưng chẳng có gì xảy ra.

- Tôi là Quỷ dữ hay là con người? Nó không quan trọng! Nó càng không phải là vấn đề.

- Vậy vấn đề là gì?

Davi mỉm cười, chàng lấy chiếc la bàn vàng trong túi áo ra cho Semele xem, kim la bàn xoay điên cuồng.

- Tháp đá! Nó ở rất gần đây.

- Chị gái ấy là ai thế anh Davi?

- Chỉ là những người khách đi nhờ thôi, Erina.

Một cô gái nhỏ tuổi bước đến, cô bé đó là Evanthe D'Barcelino, còn có tên là Erina Heriot. Cô bé có mái tóc vàng giống Lira nhưng lại có đôi mắt màu ngọc lục bảo, cô bé ra vẻ trưởng thành hơn Lira nhiều.

- Chào tiểu thư, tôi là Semele, một vũ công không có tên tuổi.

- Ta tên là Evanthe di Barcelino.

- Để tiện xưng hô, tôi có thể gọi tên tiểu thư được không?

- Nếu được thì hãy gọi tôi là Erina

Thakur bước đến và choàng tay qua cổ Davi.

- Davi ơi, có bia không?

Evanthe liền đáp.

- Ông em có khá nhiều bia rượu để tiếp khác, nếu muốn thì em sẽ dẫn anh đi nếm thử chúng.

- Em cũng biết tiếng người Frank sao! Anh là Partth Thakur.

- Em là Evanthe di Barcelino, gọi là Erina là được rồi ạ.

Davi lấy trong túi ra một sợi dây chuyền màu bạc, sợi dây chuyền đính một viên ngọc lục bảo. Chàng đeo cho Evanthe rồi rời đi.

- Anh bận rồi, khi khác ta nói chuyện tiếp nhé Erina, dẫn Partth và Semele dạo quanh đây chơi đi. Anh cần gặp một người… Doudo di Barcelino!!.

Davi dừng trước một căn phòng, một cảm giác rùng rợn thoát ra từ nó, cửa tự động mở mời gọi Davi vào trong. Sau khi chàng bước vào trong, cánh cửa liền đóng lại. Trước mặt chàng là một người phụ nữ có gương mặt giống Carmen đang ngồi đọc sách giữa căn phòng, quanh cô ta toàn là sách.

- Cô chính là Doudo?

- Đúng vậy, còn ngươi là thứ quái gì?

- Carmen là ai?.

Cô ta dùng sách che miệng lại và đáp.

- Thật ngạo mạn, đừng bao giờ trả lời bằng câu hỏi.

- Tôi là Dariush di Barcelino! Con trai của Scorpio Heriot.

- Cái đó thì ta biết.

Cô ta đặt quyển sách lên bàn, tất cả sách xung quanh bỗng tự động mở, Doudo đứng lên, cánh tay cô ta mọc lên những lớp vảy sần sùi như vảy rồng, cô ta bóp viên đá nằm giữa ngực chàng, đôi mắt cô ta ngã dần sang màu đỏ thẫm. Con ngươi trở thành hình thất tinh.

- Ngươi đã uống máu phù thủy và ngươi vẫn chưa nhận được phước lành? Không sao cả!

Nhìn vào đôi mắt đó Davi cảm thấy chóng mặt, cơ thể chàng chẳng còn tý sức lực, con ngươi của chàng cũng dần biến thành hình dạng tương tự, nó là một vết cắt sâu vào trong con ngươi.

Những hình ảnh kỳ ảo hiện ra thoáng trong suy nghĩ của chàng. Một cô gái bị thương đầy người, bị 7 cây giáo đâm xuyên người cố bò lết về phía trước, cô ta có mái tóc trắng, con mắt có con ngươi hình trăng lưỡi liềm cùng với một giọng nói yếu ớt.

“…chúa đang ở đây!.”

- Ngươi có nhìn thấy chứ? Đó chính là nữ thần giá trị Zoe. Cô ta ban cho những kẻ tham lam sức mạnh, đổi lại là chúng phải đưa một thứ có giá trị tương đồng. Giá trị đối với cô ta là vật chất không phải giá trị tinh thần, sức mạnh đó chính là ma thuật.

- Nữ thần Zoe đó là một cô gái hấp hối?

Davi vừa định hỏi gì đó nhưng khi để ý kĩ lưỡng thì Doudo đã trở thành người mù.

- Ngoài ra những cá thể được cô ta chọn sẽ được nhận một dấu ấn. Dấu ấn đó có thể kế thừa, chỉ có những kẻ xứng đáng mới được nhận dấu ấn đó.

- Tại sao phải làm thế? Cô đã cho tôi thứ gì?.

- Dấu ấn đó sẽ giúp ngươi kiểm soát và ngăn Sương máu rỉ ra. Dù ta ghét Scorpio! Nhưng ta không muốn con của chị gái mình chết.

Doudo buông viên đá giữa ngực Davi, da thịt chàng liền lành lại. Cô ta cầm một quyển sách và cho Davi xem bức tranh bên trong đó.

- Đây là?

- Nó là bức tranh yêu thích nhất của ta.

Bức tranh vẽ 4 con rồng, chúng tượng trưng cho nước, lửa, gió và đất. Và bức tranh thể hiện những con rồng đang xây dựng thế giới.

- Sureiman, ngươi nghe cụm từ đó bao giờ chưa? Sureiman là một đế chế cổ xưa được thành lập bởi những bán thần cổ đại, còn được gọi là Đế chế thần thánh Sureiman. Họ là các bán thần vì vậy con cháu họ điều được thừa hưởng những sức mạnh đặc biệt liên kết với linh hồn thế giới, cụ thể ở đây là nữ thần Zoe. Họ sẽ bị gọi là phù thủy và bị đào thải bởi xã hội vì sở hữu những thứ vượt tầm hiểu biết của con người. Nhưng không phải ai cũng thừa hưởng sức mạnh, vì vậy đế chế đã để lại những di sản, tiêu biểu là nhẫn trơn vàng để ban cho những kẻ yếu kém sức mạnh mà không nhận quá nhiều tác dụng phụ như cách thông thường là hấp thụ nó.

- Vậy còn việc uống máu phù thủy?.

- Những kẻ uống máu phù thủy sẽ trở nên gần như bất tử nếu thắng được nộc độc của máu người Suriman và được ban phước lành có sức mạnh thần thánh nhưng đổi lại là tâm trí kẻ dùng dần sẽ điên loạn. Davi, sớm thôi ngươi sẽ chẳng còn nhớ bản thân là ai! Chẳng biết lý do mình tồn tại.

- Vậy tôi có khả năng gì? Kể từ khi trở thành bán quỷ thì khả năng từ hấp thụ nhẫn trơn của tôi đã biến mất.

- Cậu từng sở hữu khả năng gì khi hấp thụ nhẫn trơn?

- Tạo ra khí ăn mòn bao quanh một vùng gần.

- Hmm…, thánh khí Elohim đã đủ để làm đuối cậu rồi. Không cần đến thứ đó đâu.

- Ban đầu… tôi đã định giết cô, nhưng khi nói chuyện tôi biết cô khác Carmen, cô thật sự là dì tôi.

- Carmen là ai? Carmen là Carmen, Carmen cũng là Doudo, nhưng Doudo không phải là Carmen. Doudo là một cô gái dễ thương nhé~

- Haha… cô đúng một người phụ nữ kỳ lạ đấy.

- Có kỳ lạ bằng ngươi không, cười đùa với một người trông giống người mà mình đã kéo đứt đầu.

- Sao cô biết được điều đó.

- Ta biết mọi thứ Carmen làm, bọn ta từng là một bản thể.

Trong phút chốc Davi nhìn thấy hình bóng của một cô gái trẻ giống với Carmen và Doudo.

Ký ức đó là của ai?.

Gió cuốn đi không chỉ là chiếc lá, mà còn là những hồi ức mong manh, để lại khoảng trống cho những kỷ niệm mới nảy mầm, chúc may mắn! Davi.

Kẻ nào chìm trong mộng mị vĩnh hằng sẽ chẳng bao giờ thấy vầng sáng danh vọng chiếu rọi, khát vọng và cuộc đời sẽ nhạt nhoà như sương tan, mảnh ký ức về hắn sẽ tan biến như làn khói mỏng manh, như gợn sóng lăn tăn rồi chìm vào hư vô.

Ở một quán rượu tăm tối, có hai kẻ trong màn đêm trò chuyện.

- Khoảng 829 năm trước, một gã thuộc dòng tộc Clauwin vì hồi sinh người con gái quá cố mà dùng cấm thuật của người Suriman, thông qua cánh cổng giả kim thuật Sương máu đến thế gian ngự trong cơ thể cô gái kia.

- Hồi sinh được cả linh hồn và ký ức sao?

Đó là cuộc trò chuyện giữa một người phụ nữ và một gã đàn ông, người phụ nữ kể chuyện và người đàn ông lắng nghe.

- Ahaha! Tất nhiên là không! Dù cho là hồi sinh nhưng cô gái trở nên vô hồn, có thể vì cảm thấy tội lỗi, người đàn ông đã giết con gái mình và cho 4 đứa trẻ thuộc gia tộc Clauwin ăn xác cô bé để làm sức mạnh của sương máu bị chia cắt. Để an toàn cho thế giới, 4 đứa trẻ đã tách nhau ra đi khắp thế gian, trong số đó có tổ tiên gia tộc Heriot. Họ có phong tục ăn sống người có sương máu để phân tán sức mạnh hết mức có thể. Nhưng rồi có những thế hệ đời sau không thể chịu được chuyện ăn thịt đó và sương máu dần trở lại. Thật ngu ngốc làm sao!

Bỗng một luồng sáng chiếu vào mặt của người phụ nữ, cô ta là một con rối?

- Sức mạnh của Sương Máu là biến mọi thứ huyễn tưởng trong trí tưởng tượng thành hiện thực. Vấn đề là cha của Scorpio lại mắc sai lầm tệ hại đó... Hắn cố hồi sinh Gwen, con gái mình, bằng thuật giả kim. Tôi nghĩ hắn đã chết trong Sương Máu, vì tôi chẳng còn ký ức gì nhiều về ông ta nữa.

Tôi cũng bị ảnh hưởng không ít bởi Sương Máu. Có lẽ tôi vẫn còn một phần là con người chăng? Nhưng quả nhiên, bất kỳ ai mang dòng máu từ Clauwin đều là lũ điên. Như một con ngựa hoang cứ lao theo con đường cũ, mù quáng tin vào hướng đi của nó, mặc kệ cả đàn đã rẽ sang lối khác.

Thấp thoáng phía sau người phụ nữ, một đứa trẻ cầm chùy lặng lẽ tấn công cô ta với gương mặt đầy phẫn uất và căm thù. Nhưng cô ta chẳng né tránh, cô ta quay lại nhìn đứa trẻ, nó liền sợ hãi làm rơi vũ khí.

- Chưa từng nhìn thấy một con rối biết nói sao?

Con rối dần biến thành một người phụ nữ. Cô ta dùng móng tay nhẹ nhàng rạch bụng đứa trẻ và từ từ moi ruột đứa trẻ mặc nó la hét đau đớn, còn cô ta lại cười thích thú.

- Nỗi sợ đôi khi sẽ biến thành sức mạnh cho kẻ yếu, ở đây là con người, nhưng đứng trước nỗi sợ quá lớn thì sức mạnh đó chẳng là gì cả.

Người đàn ông đứng lên, hắn ném đèn dầu xuống sàn nhà rồi bước ra ngoài, xung quanh là làn sương đỏ thẫm nhưng nó đã dần bị cuốn đi bởi cơn mưa.

- Đó là điểm ta không thích lũ quỷ các ngươi, các ngươi quá tàn bạo.

Người phụ nữ bỗng biến mất và xuất hiện phía sau Petrus, cô ta dựa cơ thể của mình vào lưng chàng.

- Thôi nào Petrus! Ngươi cũng chẳng làm gì được, bởi chúng là những kẻ tàn trữ di sản của người Suriman, chúng phải bị tra tấn và giết, việc ta làm là nhân nhượng lắm rồi.

- Nhục dục không có tác dụng với ta, ngươi biết rõ điều đó mà Domna?.

- Uh, ta biết.

- Có một câu chuyện kể về nữ thánh hiệp sĩ Olivia và thánh kiếm Griffinus đã giết một con quái vật cổ xưa đã ăn nửa dân số thế giới khi đó. Xác chết của con quái vật biến thành vàng và chúng bị phân tách để tạo ra những kho báu vàng và đồng thời có 8 con quỷ thượng cổ sinh ra trong sự kiện đó, chúng được gọi chung là những con quỷ khởi nguyên. Ta chỉ biết 4 kẻ. Banro âm u, Vyrgyle quái vật biển sâu, Ennyr Nivlac phù thủy lòng tin và ngươi! Émilie quỷ tham lam.

Cô ta dừng lại mỉm cười cuối người để tay phải lên ngực trái tay, tay trái để sau lưng. Cô ta thì thầm vào tai Petrus.

- Vâng… là tôi thưa ngài, tôi ở bên ngài. Vì Kim Thập Tự Quân, chiến đấu cho đến không còn kẻ thù.

Từ trong màn đêm giông tố hàng trăm hiệp sĩ xuất hiện. Petrus thở dài rồi rút kiếm giơ lên hô lớn.

- Thanh trừng phù thủy! Diệt sạch chúng khỏi Sicilia.

Cơn mưa ngay lập tức tạnh, khung cảnh thị trấn dần hiện ra rõ, nó chẳng khác gì ở Risa nhưng đây là cuộc chiến giữa con người và phù thủy, không phải thảm sát.

Trước đó vài tiếng…

Ánh nắng dịu dàng từ khung cửa sổ hắt lên mái tóc cô gái, phủ lên đó một lớp ánh sáng ấm áp. Cô ngồi nghiêng người trên chiếc ghế cạnh giường, bàn tay thon thả nhẹ nhàng gọt quả táo. Đôi mắt cô gái cụp xuống khi nghe tiếng có người bước vào, trông cô mang nỗi buồn man mác, cô gái ấy tên là Lira Heriot

- Đừng để những muộn phiền của quá khứ hay những lo âu về tương lai làm phai nhạt hiện tại. Em nên nghĩ ngơi chút đi Davi.

Davi bước vào trong, chàng bước đến cạnh giường, đeo lại đôi bông tai cho cô gái nằm trên giường.

- Đôi bông tai này rất quan trọng với cô ấy và một người phụ nữ bí ẩn nữa.

- Năng lượng sự sống em đã tiêu hao quá nhiều…, vì vậy sắp tới em có lẽ sẽ ngủ khá nhiều.

Cô gái ngồi dậy, dù ngủ khá lâu nhưng mái tóc trắng của cô không hề bị bết lại, cơ thể cũng chẳng có mùi hôi.

- Viết thương đó… nó sẽ để lại sẹo đấy.

Davi sờ vào bụng cô, vết thương bị Crisus tấn công, dù nó đang lành lại nhưng khác với Davi, nó chắc sẽ để lại một vết sẹo.

- Nó sẽ sớm lành lại thôi.

❝Thời gian có thể chữa lành vết thương nhưng không phải vết thương nào cũng thể chữa lành được.❞

Davi đứng dậy đi đến cửa sổ, chàng hé tấm màn che và nhìn ra sau vườn, Semele và Thakur đang ở đó.

Ký ức của tôi, chẳng biết cái nào mới thật sự là sự thật.

- Chị gọt táo cho hai đứa xong rồi này!

- Em ra ngoài một chút!.

Davi cười tạm biệt, đeo mặt nạ và rời khỏi phòng đi xuống vườn. Lira đưa táo đã gọt cho cô gái.

- Việc tắm rửa không chỉ giúp cơ thể sạch sẽ, mà còn giúp tâm trí thư thái, thoải mái hơn đấy! Chị chuẩn bị sẵn dầu thơm hương cam thảo cho em rồi đấy, chị nghĩ nó sẽ hợp với em. Nó được làm từ hỗn hợp các loại chất dưỡng tóc và tinh dầu cam thảo.

Cô gái nâng quả táo lên, khẽ cắn một miếng. Đôi môi nàng hé mở, để lộ hàm răng trắng đều. Sau đó, nàng nhìn Lira, nở một nụ cười rạng rỡ. Khoảnh khắc ấy, Lira cảm thấy trái tim mình như ngừng đập. Đúng lúc đó, một cơn gió nhẹ thoảng qua khung cửa sổ, luồn vào phòng. Mái tóc nàng bay lên trong gió, ánh sáng chiếu vào căn phòng, tạo nên một khung cảnh thần thánh, giống như thể rằng nàng là một nữ thần phát ra ánh hào quang rực rỡ.

- Em có vẻ đẹp khiến nhiều người phải mê mẩn đấy, trong một khoảng khắc chị đã nghĩ em là thiên thần.

- Em đi đây.

- Chị sẽ nhờ người hầu mang đồ đến cho em sau, cứ thoải mái.

Hikari đi xuống tầng một, cô chạm mặt với Erina đang đi cùng một người hầu.

- Chị đã tỉnh rồi ạ! Em là Evanthe di Barcelino, gọi em là Erina là được.

- Ymir…, Ymir Clauwin.

- Em… khá bất ngờ khi chị nói tên thật của mình. Em nghe chị Lira kể chị chỉ tự gọi mình là Hikari.

- Không…, cái tên đó không phải của chị đặt. Đó là tên do một người quan trọng của Davi đặt. Nhưng mọi người, cả chị cũng chẳng nhớ gì về người đó.

- Mà chị đang định đi tắm sao ạ? Chúng ta tắm cùng đi.

Erina quay qua người hầu và đưa dây chuyền bạc.

- Ayanka, đưa nó về phòng dùm ta nhé!

- Vâng.

Mùi hương của Ymir làm cho Erina chú ý, cô có mùi thơm ngọt ngào, dịu nhẹ.

- Chị dùng loại thảo dược gì vậy ạ? Em chưa từng ngửi mùi nào như này, ý em là loại hương dầu gọi mà chị Lira làm.

- Lira có bảo nó là một số hỗn hợp chất dưỡng tóc và tinh dầu cam thảo. Chị có thể mô phỏng nó nếu hấp thụ nó qua da.

Cả hai đến phòng tắm, nơi này khá rộng rãi so với một phòng tắm thông thường, thông thường họ chỉ dùng một cái thùng nước hoặc một bồn tắm vừa một người, còn ở đây đủ để hơn 30 người tắm mà chẳng thấy trật chội.

- Mẹ em có sở thích tắm ở một nơi rộng rãi nên ông Kelvin đã xây hẳn luôn một hồ tắm cho mẹ em, phía sau dinh thự có một thác nước chảy từ trong núi, nước ở đây là lấy từ nơi đó.

Erina cởi đồ và buộc tóc lên, tránh để tóc bị ngâm vào nước. Ymir cũng cởi áo, vết thương đang lành ở bụng của cô làm cho Erina hoảng hốt.

- Nó sẽ để lại một vết sẹo! Như thế thì tệ quá!!

- Không sao! Nó sẽ sớm biến mất thôi.

Ymir chạm vào nó, ngay sau khi cô bỏ tay ra thì vết thương đã biến mất hoàn toàn.

- Chị Ymir hay thật!!

Một bóng người bỗng bước vào, đó là Semele, cô bước đến với nụ cười.

- Hai người có chuyện gì vui thế! Cho tôi tham gia với được không?

Sau đó họ đã nói gì đó rất lâu trong đó. Lúc này ở phía sau dinh thự, bên cạnh thác nước và con suối là một vườn hoa, ở giữa là một cái mộ. Davi ngước nhìn vào khu vườn, trong đó có một ngôi mộ nằm giữa vườn hoa.

- Mẹ… liệu có phải chính con đã giết người?

Nỗi buồn len lỏi trong tim, chỉ là những ký ức mông lung về người mẹ quá cố.

- Chào Davi, cậu có muốn tập võ với tôi không?

Thakur bước đến, trông cậu ta có vẻ đang có ý định an ủi Davi, tuy nhiên chàng đã từ chối và nói.

- Giờ thì chưa đến lúc, có muốn đi vào thành phố chơi không?

- Tôi không có tiền.

- Tôi bao.

- Đi ngay thôi!!

Cả hai đi vào thị trấn, thật ra nơi đây vốn là một làng chài lớn. Đi vòng chợ Davi mua khá nhiều táo, Thakur nhớ lại lúc trò truyện với Evanthe. Trước đó khi Thakur vẫn đang ở trong thư viện để tìm kiếm thông tin về quê hương thì gặp Evanthe, em gái của Davi.

- Chào ngài?

- Chào tiểu thư Evanthe, xin lỗi vì làm phiền nơi này.

- Không sao đâu, ngài cứ dùng thoải mái, nhưng hãy chắn chắn rằng luôn đặt lại đúng chỗ nhé! Mẹ em từng bảo nơi này có người sống nhưng nó đã bị bỏ trống từ rất lâu rồi.

- Vâng, tiểu thư.

- Ngài đang tìm gì thế? Nếu được thì tôi có thể giúp

- Không dám phiền tiểu thư, tôi đang tìm một số ghi chép về quê hương mình, công quốc Bulgaria.

- Mà… anh là gì của anh Davi vậy? Em chưa từng nghe anh ấy viết thư nói về anh và hai chị gái kia.

- Thành thật xin lỗi vì để tiểu thư phải lo nghĩ như vậy!.

Thakur đứng nghiêm trang theo phong cách của hiệp sĩ, chàng hạ người trước Erina.

- Tôi là hiệp sĩ Partth Thakur, đến từ thành Iverna. Tôi và Semele chỉ đi nhờ, được Davi cho theo cùng trên đường. Còn cô gái nhỏ đi với cậu ấy, Davi nói đó là em gái mình.

Evanthe bối rối đáp.

- Em gái? Davi chỉ có tôi là em gái. Cô ấy là ai nhỉ?

- Nếu tiểu thư thắc mắc thì sao không đi hỏi thẳng cậu ta hoặc cô gái đó đi.

Evanthe trầm ngâm, ánh mắt dần tối lại. Mỗi lần nghĩ đến Davi, cô không khỏi run rẩy, cả tay chân cũng không nghe theo ý mình.

- Em sợ sẽ mất anh ấy. Dù Davi không còn nhớ chuyện lúc nhỏ, nhưng em thì nhớ rất rõ. Ngày gia tộc Heriot bị thảm sát, em và chị gái chỉ may mắn sống sót vì ông dẫn chúng em ra biển. Nhưng... em vẫn lo cho anh ấy. Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, anh ấy vẫn là anh trai của em.

Davi bỗng làm rơi quả táo. Nó lăn trên mặt đất, chậm rãi lăn tới chân một gã đàn ông khoác áo choàng kín người.

Tên đó cúi nhìn quả táo rồi liếc Davi, giọng khinh khỉnh.

"Đi đứng cẩn thận hơn đi chứ, thứ dân hạ đẳng."

Thakur bất giác căng người. Trong đầu anh, hình ảnh tiếp theo phải là một vụ giết người. Davi sẽ không tha cho loại người xúc phạm hắn. Chắc chắn là vậy.

Nhưng trái với dự đoán, Davi chỉ lặng lẽ quay đi.

- Đi thôi, Partth.

Thakur nhíu mày, sải bước theo.

- Cậu bỏ qua dễ dàng thế à? 

- Tưởng tôi là loại người thích thì đánh à?

Thakur im lặng một lúc rồi nói với vẻ mặt bình thản.

- Không phải thế à?

- Hả!? Muốn đấm nhau à? Mà đúng hơn thì không phải bỏ qua, có kẻ đang quan sát chúng ta, mong là quân đội Sicilia, tôi chán gặp lũ phù thủy lắm rồi.

Davi đang đi bộ thì đột ngột tăng tốc, ánh mắt lóe lên như vừa nhận ra điều gì. Không nói một lời, cậu phóng người đuổi theo một bóng người giữa dòng người đông đúc. Thakur giật mình, lập tức lao theo.

Cả hai băng qua những con phố náo nhiệt, lướt qua những quầy hàng, đẩy văng những kẻ không kịp tránh. Cuối cùng, họ bị dẫn vào một con hẻm nhỏ, vắng vẻ và âm u.

Davi dừng lại, đối diện một gã thanh niên chừng hai mươi tuổi. Hắn đứng giữa lối đi, tay cầm một thanh trường kiếm chạm khắc biểu tượng thất tinh. Đó là dấu hiệu giống hệt con mắt của Doudo. Mái tóc đỏ rực như lửa, ánh mắt xanh lục lạnh lẽo như ngọc bích.

- Ngươi là ai?

Davi hỏi, giọng không giấu vẻ nghi hoặc lẫn cảnh giác.

Gã thanh niên nở một nụ cười kỳ lạ, như thể đang thưởng thức tình thế.

- Được khai danh bởi Kim Thập Tự Quân, ta là Thánh kiếm CLVII! Achilles, người thứ 157 được thánh kiếm Yah chấp nhận. Ngươi là bán quỷ... mà lại có thể bước dưới ánh mặt trời sao?

Davi nhướng mày.

- Việc đó làm ngươi hứng thú đến vậy sao?

- Chết đi, quỷ dữ!

Achilles gầm lên rồi lao đến, vung kiếm bổ thẳng xuống đầu Davi. Lưỡi kiếm rít gió, rạch xuyên qua thân hình trước mặt hắn.

Nhưng máu không phun ra. Không có tiếng kêu đau đớn. Davi vẫn đứng đó, nguyên vẹn.

Achilles sững sờ. Cơ thể Davi đã tách rời các bộ phận trong khoảnh khắc, né được đường kiếm mà chẳng cần di chuyển. Hắn vừa chém vào không khí. Hoặc đúng hơn, vào một hình thể không còn nguyên vẹn theo quy luật tự nhiên.

- Chỉ vậy thôi sao?

- Không thể nào! Bán quỷ có thể làm như thế sao Jacques?.

Gã đi cùng với hắn yên lặng, Thakur cũng chạy tới cùng con ngựa Hope, hắn cầm một cây Ranseur, không biết hắn đã lấy nó từ đâu.

- Tránh ra nào Davi.

Partth cùng con ngựa lao đến, ranseur của hắn chọt liên tục vào người Achilles và xoáy, nó nhanh và chuẩn xác đến mức Achilles không thể phản ứng kịp và bị đẩy lùi, áo giáp của hắn gần như bị xuyên thủng lớp vỏ ngoài.

- Ta là Partth Thakur của thành Iverna. Nếu không muốn chết thì cút đi.

Achilles quay sang nhìn người đi cùng hắn với ánh mắt cầu xin.

- Nè nè Jacques! Đi thôi, tôi chưa từng đánh với người thì sao đánh lại đám quái vật này?

Bỗng gió lớn phất lên, tuyết rơi xuống y như lần trước ở Risa làm Davi lo lắng. Một bóng người thấp bé lao đến xé xác Jacques trong một cái chớp mắt, cánh tay đang nắm áo Jacques của Achilles cũng bị cắt đứt.

- Con mắt đó, nói đúng hơn ấn chú đó là ai đã cho ngươi?.

Một người phụ nữ lùn tịt, cô ta có mái tóc rối bù và một hàm răng nhọn. Cô ta đang nói về Davi, Partth lao đến kéo Achilles về bên Davi, cánh tay Achilles không ngừng chảy máu khiến hắn la lên trong đau đớn.

Bàn tay mang thánh giá đã nhúng sâu hơn vào máu người vô tội hơn cả dao của kẻ dị giáo này.

- Ahhh đau quá!!

Davi cần lấy thanh kiếm của Achilles và nói.

- Tôi sẽ giữ nó, đến khi cậu trở thành một người đàn ông thật sự hãy tìm đến tôi và thách đấu, tôi sẽ trả nó.

Ả phù thủy kia bỗng nhiên biến mất, Davi liền cởi mặt nạ, sương máu từ mắt cậu rỉ ra và bao chùm một vùng nhỏ để ngăn ả ta bỏ trốn.

- Hehehe~ khiển được cả Sương máu! Ngươi hay đấy. Ta là Ennyr Nivlac, hay còn được gã Vua Clodovicus gọi là “Vực Sâu”. Xin chào nhé~

Sương máu tạo ra một môi trường giống khu ổ chuột, nhìn nơi này Achilles giật thốt, có lẽ nó đến từ ký ức của hắn.

- Chuẩn bị chết đi!! Ả phù thủy.

Davi rút huyết quỷ kiếm Elohim ra chiến đấu, cùng với hỗ trợ của Partth, cả hai đều trên cơ ả phù thủy, ả ta không có thời gian để bắt ấn khi đòn đánh luôn dồn dập đến.

- Thật mạnh! Nếu ta chủ quan thì đã lại chết rồi. Phong ấn của ngươi, chỉ có ta mới biết thôi. Nếu ngươi muốn biết về nó thì ta có thể giúp đó Davi.

Elohim đâm vào bàn tay trái cô ta, còn Ranseur của Partth đâm vào tay phải cô ta, cả hai đẩy cô ta về phía trước. Davi rút Yah của Achilles và chẻ đôi ả.

Sương máu dần bị hút vào trong Davi, ngay lúc sương máu sắp kết thúc thì giọng nói ấy lại vang lên.

- Suýt chết rồi… nếu ngươi mà dừng sương máu sớm thì ta đã biến mất.

Ennyr Nivlac vẫn còn sống dù xác cô ta đang nằm dưới đất, cô ta có thêm thân xác mới?.

Dưới xác Ennyr xuất hiện một cái bóng đen, hàng trăm bàn tay trồi lên kéo nó xuống.

- Ta không thể chết nếu vẫn có kẻ nhớ đến sự tồn tại của ta đâu. Cho dù giết có bao nhiêu lần vẫn vô dụng, ta là bất tử.

- Mẹ nó!! Lần nào cũng gặp toàn lũ bất tử.

Ả ta tạo dáng, biến thành hình hài của một người phụ nữ có gương mặt rất giống Gwen.

- Cháu trai yêu dấu, sớm muộn con cũng trở nên điên loạn giống ta thôi…

Ả ta trở lại hình dạng ban đầu, thấy biểu cảm của Davi mà cười. Những cánh tay từ bóng kéo cô ta xuống và biến mất. Davi không đuổi theo, Achilles bước tới xác của Jacques và cầu nguyện.

Sau một lúc thì hắn đứng dậy nói.

- Thứ lỗi vì vừa rồi làm chuyện gây mất thiện cảm, xin giới thiệu lại tôi là Achilles còn anh ta là Jacques, tên tôi lấy từ của một vị anh hùng xưa. Thánh kiếm Yah thì anh cứu giữ, tôi quyết định khi nào mạnh lên sẽ đi lấy lại nó. Hiện tại tôi quá yếu đuối, ngay cả đồng đội cũng chẳng bảo vệ được thì đâu đáng mặt làm hiệp sĩ.

Davi rời đi chẳng nói gì, Partth cũng cưỡi ngựa đi theo.

❝Thế giới chúng ta được cấu tạo bởi các yêu tinh và nó tuân thủ theo quy luật cân bằng giá trị của nữ thần Zoe, thế giới này còn được gọi là thế giới bên trong. Ma thuật và những thứ vượt qua mọi quy luật đó đến từ thế giới bên ngoài. Nơi đó được tương truyền rằng là nơi tận cùng của thế giới.❞

Jacques ngồi dậy, vòng tay hắn đang đeo liền vỡ nát.

- Liệu có nên để chúng sống không ngài Achilles?

- Chúng ta nơi chờ đợi, xem lũ phù thủy sẽ làm gì tiếp.

Tuyết tan nhanh chóng thành nước, nhìn qua mặt nước phía trên mái nhà có một kẻ đang đứng nhìn Achilles. Kẻ đó chùm áo choàng che kín toàn thân và cầm cây thương màu vàng kim. Achilles phản ứng lại, dùng dao ăn đỡ lại vết chém vào cổ từ kẻ bí ẩn đó.

- Là kẻ nào?.

Kẻ bí ẩn đó chẳng nói gì tiếp tục đánh, Jacques muốn tấn công nhưng lại bị ai đó ôm chặt, một con rối?

- Uh uh, mạnh lên tí nào chàng trai. Chẳng phải cưng ghét lũ bán quỷ sao? Ta là một trong số chúng đó~ hehe~

Jacques gào lên, hắn gồng mình cố thoát khỏi cái ôm siết chặt của con rối, ả ta buông tay ra và muốn xem hắn định làm gì. Jacques vừa lao đến tên sát thủ vừa bắt ấn.

- Kahn haia bilo

Cơ thể Jacques sụp đổ, một tàn tro trắng xuất hiện che mất tầm nhìn họ. Khi tàn tro biến mất thì Achilles cũng đã chạy mất, chỉ còn Jacques với vài khúc xương biến dạng nằm trên đất.

Gã sát thủ bước đến chạm vào lớp tro.

- Hắn vừa làm gì vậy?

- Hắn vừa đổi xương cốt của mình với Zoe để tạo ra tro để Achilles chạy.

- Thật là một kẻ trung thành nhỉ.

❝Hy vọng rồi vuột mất, giống như lá rơi khỏi cành vào mùa thu, có một chút níu kéo…❞

Trong không gian mờ ảo đen tối có ánh đèn dầu, Davi bước đi xuống bậc thang gần như không có điểm kết thúc, chỉ có bóng tối bao chùm, chỉ có tâm trí điên cuồng là không sợ hãi.

- Tại sao tôi lại đi xuống!?

Dariush thắc mắc với bản thân, vì sao đôi chân chàng không ngừng lại, cho đến kia xung quanh sụp đổ chỉ còn bóng tối chẳng còn một ánh đèn dầu, một cái bóng trắng xuất hiện trước chàng.

- Tháp đá.

Davi mở mắt, chàng đang ngồi cạnh giường Hikari và ngủ quên từ lúc nào, trời cũng đã chiều tà. Cô ấy luôn nắm tay chàng trong lúc ngủ.

- Nó có hơi ngại đấy… mà em cảm thấy như nào rồi Hikari? Ổn hơn chưa.

Cô nhìn xung quanh xong nhìn vào mắt Davi và nói chậm rãi.

- Ymir Clauwin.

- Rồi rồi, Ymir …Clauwin

- Xin lỗi vì làm phiền cảnh tình tứ của hai người, nhưng bọn tôi đang đứng đây đấy.

Davi nhìn lại sau lưng nhìn Partth thì nhận ra cả Erina, Semele, Lira và người hầu gái Ayanka. Tất cả điều nhịn cười, ngay cả người hầu Ayanka cùng quay mặt sang chỗ khác. Davi úp mặt xuống giường vì những hành động vừa rồi.

- Trời ạ!

Sau đó họ đã tụ tập ra biển, Davi và người hầu nữ Ayanka đem theo dụng cụ vẽ và màu Tempera, Davi có đem mặt nạ theo nhưng chàng không hề đeo nó, chàng không muốn đeo thứ đó trước gia đình và những người mình tin tưởng, có lẽ đây là khoảng thời gian yên bình hiếm hoi trong cuộc đời chàng.

- Seolfor đâu rồi?

- Cậu ta đã rời đi từ sáng sớm rồi, chắc là đang ở Messina.

- Vậy à.

 Mọi người đứng trên một ghềnh đá và Davi bắt đầu vẽ. Ymir và Erina đứng ở giữa vì hai người lùn nhất, Erina bên trái, Ymir bên phải, đứng cạnh Erina là Lira. Đứng cạnh Ymir là Semele, Parrth đứng mé bên ngoài, len lỏi phía sau là Doudo nhưng có lẽ chẳng ai nhìn thấy cô ta ngoài Davi.

- Nếu cô không chê thì vào đứng cùng họ đi Ayanka.

- Tôi chỉ là một người hầu thấp kém…

- Cứ vào đi, đứng cạnh Semele ấy.

Chỉ mất khoảng 20 phút để Davi vẽ xong bức tranh và chỉ cần một thời gian ngắn để màu khô lại.

- Đẹp thật đấy Davi! Chị chưa từng nghe em bảo em biết vẽ đấy! Vẽ trông chả khác gì thực cả.

Partth nhìn bức tranh mà rơi và suy tư khi thấy bóng người phụ nữ bí ẩn phía sau họ mà Davi đã vẽ.

Hắn vốn là một kỵ sĩ của thành Iverna, cả đời hắn phục vụ cho nữ lãnh chúa Veritas, hắn trung thành vì hắn biết lãnh chúa của hắn là một người công chính, nữ lãnh chúa Veritas luôn đặt danh dự của dân thành Iverna trên tất cả.

- Ngài lãnh chúa! Quân địch đã tiến đến thành trì, ngài định sẽ làm gì?.

Gã đàn ông to con mặc giáp toàn thân có tên là Thamur, hắn được gọi là gã khủng lồ của thành Iverna.

Nữ lãnh chúa Veritas ra lệnh.

- Mở cổng thành, ta sẽ đàm phán với chúng.

- Không thể nào!! Lũ man rợ sẽ tấn công ngay lập tức.

- Ta thà bị địch giết trong lúc đàm phán còn hơn là để sử sách ghi lại rằng thành trì Iverna bị chiếm dễ dàng bởi kẻ thù, ta chấm nhận sử sách gọi ta là lãnh chúa ngu ngốc mở cổng cho giặc, còn hơn là để thành Iverna xưa nay bất bại bị xem là thành trì thất bại.

Thành Iverna được cho là thành trì bất bại bởi nó đã tồn tại từ trước công nguyên nhưng chưa bao giờ bị chiếm quyền kiểm soát bởi nước khác trong bất kỳ cuộc chiến nào. Nhưng thời đại đã thay đổi, thành Iverna giờ chẳng có thể trụ nổi nếu bị tấn công bởi một đội quân nhỏ. Trước khi thành Iverna bị kẻ thù chiếm đóng, lãnh chúa của Partth đã sẵn sàng dùng mạng bản thân để bảo vệ danh dự cho người thành Iverna, người dân Iverna sẽ chết vì sự nhu nhược của lãnh chúa thay vì thành trì không đủ sức mạnh để chống trả.

- Lãnh chúa Veritas ra lệnh mở cổng thành!.

Partth Thakur hét lớn, cổng thành liền mở. Nữ lãnh chúa hít sâu và bước ra cùng với những thuộc hạ, trong đó có Partth. Chỉ có Thamur là quay ngược với hướng họ, hắn biết rằng con đường đó chỉ có chữ "chết".

Partth là một chàng trai 24 tuổi, có mái tóc trắng có búi tóc dài.

- Ta là Verit…

Ngay khi nữ lãnh chúa mở miệng nói, một cây giáo bay xuyên mặt họ đâm xuyên cổ họng Veritas.

- Nay sẽ là ngày tàn của thành Iverna, bà chị ngu ngốc ạ!.

Kẻ phóng giáo là một gã mù, hắn cưỡi một con ngựa nâu. Hắn rút kiếm giơ lên và nói lớn.

- Ta là Verito, kẻ bị ruồng bỏ bởi cái thành nhàm chán này! Thiêu rụi thành Iverna cho ta, không được để kẻ nào sống sót!!.

Kẻ địch ào ạt vào thành, Partth rút lui và bị bao vây bởi một đám lính ở cổng sau, đó cũng là khi chàng gặp Semele.

Thấy Partth trông có vẻ buồn bã, Semele đến bên an ủi.

- Có chuyện gì sao? Chàng kỵ sĩ mộng mơ.

- Semele, cô chỉ là một vũ công! Cô chưa từng cầm kiếm chiến đấu và tôi cũng chẳng mong cô nương phải cầm thứ đó.

Partth muốn Semele nên ở lại thị trấn này, chàng sẽ tiếp tục đi tìm cách về quá khứ.

- Tôi cảm thấy bạn là một người thú vị! Tôi không quan tâm bạn nghĩ gì, tôi chỉ là muốn xem bạn sẽ làm gì.

Ánh trời hoàng hôn làm cho lòng Partth có chút cảm giác buồn, chàng đứng dậy và bước về phía biển, trầm tư nhìn mặt biển gợn sóng.

Davi đưa bức tranh và mặt nạ cầm trên tay cho người hầu cầm, chàng bước đến chỗ Partth và đẩy cậu ta xuống biển.

- Ahaha!

Ngay khi Partth rơi xuống nước, con ngựa Hope từ phía sau cũng đá Davi xuống biển. Cả hai nổi lên và bật cười lớn, họ điều biết rằng khoảng thời gian yên bình nãy sớm sẽ kết thúc và chẳng biết liệu ai sẽ chết cả.

Yên bình một chút cũng chẳng sao.

Ymir lặng lẽ đứng dưới tán cây sồi, cô dựa vào thân cây và nhìn những con kiến đang đi trên đất. Semele bước đến bên cạnh bắt chuyện.

- Em nghĩ gì về cậu ta? Ngài Davi ấy.

- Một người khó hiểu.

- Chỉ vậy thôi? Còn về tình cảm thì sao? À xin lỗi, em không cần trả lời một câu hỏi như thế đâu!!

- Như một người cha chăng?.

- Ý chị không phải thế~ mà quên chuyện đó đi! Ymir, năm nay em bao nhiêu tuổi rồi?

- Khoảng bằng Davi.

- Thật à? Chị cứ tưởng 11 tuổi chứ!

Ymir cau mày nhìn Semele với ánh mắt phán xét.

- Còn em tưởng chị đã qua tuổi kết hôn.

- …đau đó!

Giữa huyền tưởng và thực tại, làm cách nào để nhận biết được rằng ta đang mơ hay đang thức?.

- Đây có phải là sự hiện diện của em không? Calypso. Tình yêu của chúng ta sẽ hủy diệt thế giới này.

Dưới lòng đại dương vang lên tiếng rên rỉ, có một bộ giáp cổ xưa dính đầy rong rêu cùng một con thuyền nằm sâu với lòng biển Tyrrhenum. Nó đã bị đánh thức khi cảm nhận được đất đai đang rung chuyển, bên trong bộ giáp những xúc tua chui ra, bộ giáp nhìn xung quanh và nó nhặt lấy mỏ neo.

Khi những thứ ngươi tin tưởng dần phản bội ngươi, lúc đó ngươi sẽ dần hiểu được thế giới tàn nhẫn đến nhường nào.

- Lời nguyền! Sao em lại lừa ta… Calypso?.

Con thuyền liền nổi lên từ đáy đại dương, chiếc thuyền được làm từ xương cốt và hộp sọ, trước mặt bộ giáp là một toà tháp cao chọc trời sáng chói còn quanh hắn là một làn sương màu đỏ thẫm.

Bấy giờ trước khi sự kiện thành phố Risa bị tàn phá, gần cảng Drepana có một thành phố tên Eryx.

- Im lặng nào Irene!.

Một cậu bé dẫn theo em gái mình lẻn vào một căn nhà và trộm lấy hai quả táo. Ngay khi cả hai sắp bước ra khỏi cửa thì cậu bé đã bị nắm áo lại.

- Nào nào! Sao lại đi nhanh thế?.

Chủ nhà là một gã đàn ông lưng gù có gương mặt dữ tợn, gã đàn ông làm cho cả hai hoảng sợ chạy khỏi đó.

- Ông ta là quái vật chắc?.

- Đợi em với Santo.

Cả hai chạy khỏi thành phố, ngay khi cô bé vắp té thì một chàng trai tóc vàng đã đỡ lại.

- Cẩn thận chứ!.

Chàng trai trẻ đó là hiệp sĩ giông tố Petrus, hắn mặc một bộ đồ sang trọng và một nụ cười nhân hậu.

- Anh là Petrus, hai em là?.

- Santo

- Irene.

- Hai đứa trông có vẻ sợ hãi như vậy! Có lẽ nào hai đứa thấy một gã nào đó trông giống quái vật không? Ta đang tìm hắn.

- Có ạ! Để bọn cháu dẫn đường.

Santo và Irene dẫn Petrus đến trước nhà của gã đàn ông ban nãy. Petrus đẩy cửa vào trong, gã đàn ông lưng gù đã ngồi ghế đợi sẵn.

- Đến sớm thế.

Hai đứa trẻ núp phía sau Petrus, Petrus nhìn chúng cười khẩy rồi nắm lấy đầu cả hai ném mạnh vào bức tường.

- Đau quá!!

- Anh làm gì vậy?.

Santo và Irene đau đớn bật khóc, Petrus rút ra một thanh kiếm vàng.

- Lũ quỷ nhục dục ghê tởm.

Santo và Irene bò lết đến chân Petrus và cầu xin, gương mặt chúng biến dạng, đầu chúng tách ra từ bên trong lộ ra một hàm răng đầy nước vãi, hiện rõ lên sự đói khát, hốc mắt chúng chảy ra thứ chất dịch màu trắng.

- Lên nào Irene!.

- Lên thôi Santo ngốc nghếch!.

- Sương máu?

Bao quanh chúng là làn sương máu. Chúng lao đến cố chặt đôi Petrus nhưng hắn dễ dàng né được, hắn chém đứt đầu Irene và đâm xuyên mắt Santo, làn sương máu tan nhanh chóng.

- Lũ quỷ các ngươi chẳng bao giờ thắng được ta đâu. Tham vọng của các ngươi chưa đủ lớn.

Gã gù lưng trong lúc đó đã đem ra một dĩa trái cây.

- Kakaka, chúng ta bắt đầu cuộc giao dịch đi nhỉ! Émilie Domna.

Bỗng một ả phụ nữ xuất hiện từ hư không, cô ta mặc một bộ đồ bó gợi cảm, thứ mà người ở thời này chẳng ai dám mặc.

- Uh huh, Banro… ngươi có muốn theo phe bọn ta không? Bọn ta muốn có được sức mạnh của tháp đá, ngươi cũng thế mà nhỉ! Cụng cưng~

- Hiện giờ ta không hứng thú lắm nhưng không sao! Ta có món này cho hai ngươi.

Hắn mở trong rương đồ lấy một đồng xu vàng và đưa cho Petrus.

- Thứ này được làm từ đá thánh tương tự nhẫn trơn vàng, nhưng nó không ban cho năng lực gì cả. Nó đang áp chế Sương máu bên trong.

- Thật may khi quyền năng của sương máu chỉ là xoá sự tồn tại, những thứ được ghi chép điều không bị biến mất, những ký ức không hề bị thay đổi mà ta sẽ thấy một hố trống trong ký ức. Mà… dẹp chuyện đó qua một bên, ngươi nghe tin Lichtgott vẫn chưa chết chưa? Chắc máu của cô ta ngon lắm.

Banro bật cười đáp.

- Dù có là bán quỷ khởi nguyên nhưng ta chẳng dám chắc rằng cô sẽ sống nổi nếu nếm thứ máu điên rồ đó. Thứ máu được tạo nên bằng tế hơn 200 triệu vong hồn, trong đó có hơn 100 triệu mạng người thông qua sự kiện cái chết đen. Ngươi hiểu được sự khủng kiếp đó mà, Domna. Lũ nhà Clauwin ấy điên tới mức đó.

- Nhưng ta vẫn thèm khát! Hihihi… dù gì ta là con quỷ tham lam mà~

Đêm đã buông xuống, mọi người đã tề tựu đầy đủ quanh bàn ăn. Công tước Kelvin cũng đã trở về. Những gương mặt quen thuộc ngồi quanh bàn gồm: Lira, Davi, Ymir, Semele, Partth, Evanthe, Kelvin và Doudo.

Kelvin nâng ly bạc chứa rượu vang đỏ, chậm rãi đứng lên, giọng trầm vang lên giữa không gian yên ắng.

- Ta là Kelvin di Barcelino. Hôm nay, cháu trai ta đưa các bằng hữu đến chơi, và tất nhiên, ta rất hân hạnh đón tiếp. Chẳng hạn như… việc săn phù thủy.

Một đám lính xông vào dùng giáo tấn công họ, một mũi giáo đâm vào đầu Doudo khiến cô ta chết ngay tại chỗ.

- Huyết tế bắt đầu!! Vì quá khứ và tương lai của hậu duệ Long thần Sanboria!!

Davi che chở cho Ymir và bị chúng dùng giáo đâm khắp người. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nhưng nhanh chóng Thakur cũng nắm được tình hình, hắn cướp giáo từ đám lính và chiến đấu. Đám lính nhanh chóng bị Thakur dẹp sạch.

- Các ngươi chỉ là đám lính chưa từng được học qua cách dùng giáo.

- Hãy đưa cô ấy đi trước!

Semele kéo Ymir rời đi, Thakur chạy theo sau bảo vệ.

- Kelvin!! Tại sao? Ngay cả con gái mình, ông cũng thẳng tay diệt trừ sao??.

Davi hét lên với gương mặt tức giận, Lira cầm dao trên bàn đâm vào mắt trái Kelvin.

- Thật thất vọng! Tôi đã nghĩ ông yêu thương chúng tôi.

Lira nắm tay Erina và định bỏ chạy, tuy nhiên họ đã bị chặn cửa bởi một con quái vật có hình dạng giống mẹ họ. Miệng nó lẩm nhẩm và nhanh chóng cơ thể nó phình to lên, Davi cảm nhận được nhiệt độ đang nóng lên, cơ thể chàng tách ra và bao bộc họ.

!!

Ngay sau đó xung quanh con quái vật phát nổ, gần như những người xung quanh điều bị loá mắt, vụ nổ làm cho nửa căn dinh thự bốc hơi. Một bóng người dần hiện ra trong tro bụi, một gã đàn ông cầm một con rối nữ tu bước đến, hắn điều khiển rối bằng tay trái.

- Ngươi làm hại cả cháu của ta? Chẳng phải giao dịch chỉ là Lichtgott? Thaddeus Poppenspeler… tên khốn!

Kelvin đứng dậy, gương mặt hắn đã bốc cháy một nửa. Gã đàn ông kia mặc một bộ đồ sọc xen kẽ sặc sỡ nhiều màu, trên tay hắn là một con rối nữ tu và Ymir đang di chuyển theo ý hắn.

- Hehehe~ nạn nhân của con rối sẽ mất đi ý thức, kiểm soát hoàn toàn các cơ trên cơ thể và ta dễ dàng bẽ gãy cổ Lichtgott nếu muốn, cần gì phải giao dịch với ngươi? Thứ ta muốn ở kia kìa.

Hắn chỉ vào đống thịt của Davi. Kelvin trở nên tức giận, hắn lấy trong túi ra cả chục đồng xu vàng và ném nó xuống.

- Ngươi điên rồi sao Kelvin?.

Sương máu liền bao chùm dinh thự, vô số con mắt đỏ xuất hiện nhấp nháy khắp nơi trong sương máu, nó láo liên tìm thứ gì đó.

- Thaddeus Poppenspeler! Mày phải chết khi dám đụng vào gia đình tao!.

Kelvin uốn cong cơ thể, sương máu bao phủ lão ta đậm đặc đến mức không thể nhìn thấy, xong nó lại tan bớt. Để lộ một gã đao phủ cao 3 met cởi trần cầm một thanh đao to lớn không kém.

- Cảm nhận cái chết, đón nhận cái chết, chấp nhận cái chết.

Đó là Kelvin, ông ta đã hoàn toàn bị sương máu hấp thụ và trở thành một con quái vật điên loạn.

❝Thứ này được gọi là mầu nhiệm, những cá thể đón nhận sức mạnh của sương máu và phát triển vượt qua quy luật sự sống thông thường.❞

Cảm xúc như những con sóng ngầm, lúc ẩn lúc hiện giữa đại dương tâm tư. Ngôn từ như làn sương khói, mang theo những tiếng vọng xa xăm của miền ký ức đã mất.

Cuộc sống là dòng sông vô định, cuốn phăng tất cả vào vòng xoáy thời gian.

Giữa dòng chảy bất tận ấy, ta chỉ là một chiếc lá vô danh, trôi nổi giữa hư vô.

Ta là Kelvin di Barcelino!

37 năm về trước, vợ ta hạ sinh hai bé gái mà vẫn khoẻ mạnh, nhưng gia tộc ta có một lời nguyền truyền qua nhiều đời, song sinh cùng giới sẽ mang lại tai ương. Ta không tin chuyện đó cho đến khi vợ ta mắc một căn bệnh khiến da cô ấy giống lớp vảy bọ sát. Ta bỏ mọi công việc và đi đến vùng đất thánh để tìm cách cứu nàng. Đó là một nơi kỳ quái, một sa mạc dài vô tận cùng với những quái vật điên loạn. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm được nữ thần giá trị Zoe.

Kelvin này đã quỳ xuống van lạy trước cây đại thụ.

- Làm ơn, nữ thần Zoe! Xin hãy cứu lấy vợ tôi và con gái…

- Hãy đưa ta giá trị tương đương.

Kẻ ngu ngốc ấy đã đồng ý ngay lập tức mà chẳng nghi ngờ gì.

Ta khi quay trở về quê nhà, vợ ta đã khỏi bệnh ra đón ta, nhưng ta lại chỉ thấy một đứa bé.

- Elise đây rồi! Doudo đâu??.

Ta chạy vào dinh thự tìm kiếm cô bé trong tuyệt vọng cho đến khi vợ ta mang con bé đến.

- Con bé ở ngay đây! Anh sao thế?

Vợ ta bế Elise và không khí? Doudo trở thành một thực thể vô hình, nói đúng hơn là con bé bị xoá khỏi tầm nhìn của ta, ta tuyệt vọng nhưng khi cô ấy đến gần, ta cảm nhận được có một bàn tay em bé chạm vào mặt ta. Khi đó ta nhận ra lời nguyền của ta là không thể nhìn và nghe thấy đứa con gái Doudo của mình. Nực cười là, sau đó không lâu thì vợ ta cũng mất vì bệnh khác, lời nguyền của Doudo càng nặng nề hơn, đến mức chẳng ai nhận thấy sự hiện diện của nó. Hai đứa bé là mọi thứ của ta, nhưng ta lại hủy hoại cuộc đời chúng, cuộc đời ta toàn những lựa chọn sai lầm mà.

- Elise!! Con sẽ rời bỏ ta? Giống như chị gái con sao?.

Elise là đứa con gái ta cưng chiều nhất, ta cũng chẳng muốn thiên vị nhưng ta chưa từng thấy Doudo và trò chuyện với nó nên chưa bao giờ hiểu được nó muốn gì.

- Ngài Kelvin, có lẽ tôi nên nói sự thật này! Doudo luôn bên cạnh ngài, chị ấy luôn ở đây. Tôi mong ngài hiểu rằng Doudo yêu quý ngài hơn bất cứ ai, hơn cả người em gái duy nhất nhìn thấy chị ấy.

Thế là Elise từ mặt ta và đi theo Scorpio, ta đã không ngăn lại, đó lại là một quyết định sai lầm. Nó mất tích cho đến ngày hôm đó, vào khoảng 7 năm trước, bỗng người có dòng máu gia tộc Barcelino đều tử vong một cách bí ẩn và cũng ngày đó ta hay tin con gái mình đã mất trong vụ thảm sát, mọi thứ dần sụp đổ trong tâm trí ta, ta chẳng biết Doudo liệu còn sống hay không, Elise cũng đã chết. Khi ta nhìn thấy xác con bé ta đã rất căm phẫn, Scorpio cướp con bé từ ta và bỏ rơi nó, con bé bị giết một cách tàn bạo, khoé mắt vẫn còn vết nước mắt đã rơi.

- Chẳng có phù thủy nào có thể thoát được tay của đao phủ này!!.

Kelvin vung đao chém về phía, Thaddeus, hắn dùng Ymir lao đến đỡ đòn, ngay khi thanh đao sắp chạm đến Ymir, con rối trên tay Thaddeus nổ tung, dây rối bật tung, kéo theo những ngón tay trái hắn theo, hắn ôm bàn tay tỏ vẻ đau đớn.

- Ahh!! Con khốn! Làm cách nào mà mày thoát được thuật khiển rối của tao?

Thaddeus lùi lại, chạy ra khỏi phòng. Nhưng bị chặn lại bởi Partth và Semele, Partth cần lấy cây rìu Chiến trên tường, chàng hít thở sâu và cơ thể được bọc bởi luồng khí xanh.

Thaddeus bực tức, hắn lấy con rối thầy tu từ trong tay áo và điều khiển bằng bàn tay còn lại.

- Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Đối thủ của ngươi là một bậc thầy khiển rối. Ngươi phóng ra càng nhiều sóng sinh mệnh thì ta càng dễ kiểm soát ngươi.

Cơ thể Partth dần cứng lại, hắn điều khiển con rối và Partth di chuyển theo như con rối. Hắn điều khiển Partth tấn công Semele, tuy nhiên chẳng có đòn đánh nào trúng cả. Semele quá nhanh, cô né tránh dễ dàng như một điệu múa.

- Partth Thakur, nhớ cái tên đó! Ngay khi ta thoát được sự trối này thì cây rìu này sẽ chặt ngươi ra thành 5 phần.

Không gian biến đổi thành một đồng bằng tuyết trắng, có lẽ Davi đang chiến đấu với Kelvin. Sương máu mịt mù che đường đi, hiện tại xung quanh không chỉ có những người trong dinh thự mà cả thành phố bị thay đổi. Sương máu đang trở nên mất kiểm soát, khắp nơi xuất hiện quái vật và tiếng hét của con người.

- Thaddeus!! Ngươi thua rồi vì đồng đội ta đã đến trước.

Partth vẫn giữ được ý thức mặc dù bị Thaddeus điều khiển cơ thể.

- Đồng đội? Giữa sương mù này thì có kẻ nào tìm ra được chúng ta.

- Hope!!

Con ngựa lao đến, nó như ngọn lửa rực rỡ giữa cánh đồng tuyết, bóng hình con ngựa trong màn sương mù lao đến hất đá chân sau làm hất tung Thaddeus, cũng lúc đó Partth thoát được sự kiểm soát của con rối, chàng leo lên con ngựa.

Partth bỗng mơ hồ và khi nhận ra chàng và con ngựa đang ở một vùng đất kỳ lạ, mặt đất chất đống bởi tro cốt và máu, bầu trời và mặt đất nằm lẫn lộn không theo trật tự, những thác nước máu đổ tự do từ bầu trời.

- Đây là?

- Ring ring ring~ gặp lại rồi! Lần trước chưa chào hỏi nhỉ.

- Ông là ai?

- Ta là chủ của con ngựa này.

- Là người Semele nói! Cảm ơn.

- Đừng vội cảm ơn, ngươi đã được nữ thần chọn để thay thế chức vụ của ta.

- Nữ thần?

Partth nhìn về phía sau, một cái cây khủng lồ, treo trên nó là một thiếu nữ.

- Cầm lấy cái chuông Licaca! Nó có khả năng biến thành bất cứ thứ gì ngươi muốn, nghĩa vụ của ta đến đây là kết thúc.

Gã đàn ông xương sụp đổ rơi xuống. Trở về thế giới cũ, Partth đang cầm cái chuông, chàng lắc nó và chuông liền biến thành một cây Ranseur.

- Thaddeus! Ngươi có biết sự đáng sợ của lính quân đội không?

Partth cùng ngựa lao đến chọt Thaddeus liên tục, không một mảnh giáp, nội tạng hắn và tứ chi hắn điều bị đâm đến mức muốn rớt ra.

- Như đã hứa, như một chiến binh người tộc Ishvarary.

- Bọn chúng sớm sẽ đến xâm lược các ngươi! Khốn kiếp… ta sẽ đợi các ngươi ở địa ngục…

Partth vung Ranseur làm rớt tay hắn xuống.

Bỗng một bóng hình xuất hiện trong sương mù, Partth bế Semele lùi xa hắn ra.

- Lichtgott, Thaddeus, Ennyr, Banro, Zoe!! Ta sẽ giết tất cả.

Kelvin dạng quái vật bước đến, Thaddeus chẳng có chút sợ hãi hắn cười phấn khích và sau đó bị Kelvin xé xác.

❝Sương máu đang biến đổi, nhưng đừng lo! Có một đồng đội đáng tin cậy ta cử đang đến…❞

Bỗng nhiên giọng nói của X biến mất khỏi tâm trí Davi, chàng cũng cảm nhận được sự dị thường của sương máu, sương máu đang cố tiến về một nơi nào đó! Một nơi ở ngoài biển khơi.

Partth và Semele chạy đến chỗ Davi bằng cách đi ngược về hướng bước chân gã Kelvin, Ngay khi thấy họ, Semele nhanh tay hỗ trợ Lira bế Evanthe đang bất tỉnh còn Partth thì bảo vệ bọn họ.

- Hoa hồng, dù đẹp đến mấy, cũng mang gai nhọn. Như chính cuộc đời người, dù có những khoảnh khắc ngọt ngào, cũng không thể tránh khỏi những nỗi đau đâm sâu vào tim.

Giọng nói ngọt ngào đó cất lên, có một bóng người mặc giáp ánh kim đang lao đến. Kẻ đó lướt qua Semele và Partth, bước đến hạ người trước Davi.

- Xin thứ lỗi vì đã đến trễ! Tôi là hiệp sĩ của Kim Thập Tự Quân, Lines. Tôi được giao đến để giúp đỡ ngài Davi.

- Giúp đỡ chuyện gì? Bảo vệ thành phố này? Hay là bảo vệ gia đình tôi?.

Lines tháo mũ để lộ mái tóc dài màu trắng bạc cùng một gương mặt thanh tú, vẻ bề ngoài trông giống một tiểu thư quyền quý hơn là một chiến binh.

- Tôi là một phù thủy, tôi biết mục đích của đám phù thủy kia. Chúng muốn dùng tháp đá để khiến sương máu tràn khắp cõi, thứ sương mù dịch bệnh đó sẽ làm sụp đổ thế giới.

- Được thôi, tôi chưa muốn cái thế giới này kết thúc.

- Đồng đội tôi đang ở cảng biển, mọi người hãy đến bờ biển.

Một gã ẩn mình trong tuyết mờ ảo xuất hiện, kẻ bí ẩn đó lao đến đâm vào Kelvin, thân xác quái vật của ông ta liền biến mất sau khi bị con dao ấy đâm, Kelvin ngã xuống và bất tỉnh, sương máu dần rút khỏi dinh thự biến nơi này trở lại thành như trước. Kẻ đó chuyển sang tấn công Lines, hắn lao đến đâm vào mắt cô, Lines chỉ lùi lại và dùng bàn tay đỡ lấy, con dao ngay khi chạm vào bàn tay Lines liền bị bật ra, làm cho kẻ kia bị lộ diện. Hắn là Daeva, một thuộc hạ của người em của Partth, ở trán hắn có khuôn mặt Orlin.

- Daeva? Orlin??

- Lâu rồi mới gặp lại heheh! Ngươi đã trốn ở đâu đấy, Partth. Mà cũng thật đỉnh, ngươi và con công chúa người Đan mạch, người được xem là mất tích bí ẩn năm đó lại xuất hiện ở thời đại này?.

- Semele là công chúa?

Partth bất ngờ khi nghe lời đó, chàng không hề nghĩ rằng Semele là một người có danh hiệu cao quý đến thế.

- Chỉ là… chưa đến lúc, đến lúc đó sẽ cho Partth biết mọi thứ! Nhưng giờ thì chưa được.

Lines bắt ấn không cần niệm giống Rebecca, xung quanh xuất hiện tia sét và trước mặt cô ta xuất hiện một quả cầu lôi, cô ta đẩy nó về phía Daeva.

- Kim thập tự quân đã yếu đến mức phải dùng phù thủy ư?.

Daeva kiêu ngạo dùng tay bắt lại quả cầu nhưng hắn nhận ra quả cầu đi xuyên bản thân hắn.

- Cái gì!?

- Thế giới này là rỗng tuếch, ngươi có biết không?

- Ngươi có biết mình là một con quái vật không? Chẳng phù thủy nào có thể làm được như thế.

Quả cầu nổ tung, Daeva bị bay mất phần thân dưới và cánh tay trái.

- Nếu ngươi không thể chịu nổi thì ta sẽ tìm cơ thể mới đấy Daeva.

- Làm ơn! Ngài đừng làm vậy! Tôi sẽ cố gắng hết mức.

- Vô dụng thôi! Ngươi quá yếu.

Một con trùng chui ra từ não Daeva, mắt hắn trắng dã và miệng sủi bọt ngay sau chuyện đó diễn ra. Nó bò đến Kelvin và chui vào đầu ông ta, Davi giữ nó lại nhưng không có tác dụng, nó dể dàng chui vào trong.

- Đây… quả là một cơ thể tốt đấy

Orlin đã chiếm cơ thể của Kelvin, ánh mắt Lines trông có vẻ buồn bã nhưng cô ta lại nói.

- Ngài Davi, chúng ta cần phải đến tháp đá nhanh nhất có thể! Chỉ có đôi mắt của ngài mới ngăn được sương máu mà thôi, tôi sẽ ngăn chúng ở đây.

- Cô là ai?

- Lines, …chỉ lines! Nếu anh gặp bố tôi, hãy bảo rằng tôi yêu ông ấy.

- Cảm ơn, dù chỉ mới gặp, tôi sẽ nhớ mãi tên cô.

Không gian bất ngờ biến đổi lại thành như cũ. Nhìn xung quanh, rất nhiều quái vật dị hợm đang tiến đến.

- Chuyện Orlin chúng ta tạm bỏ qua đi! Chúng ta cần rời khỏi đây, tôi sẽ giải quyết hắn sau.

- Vậy thì Partth lo bên trái, tôi lo bên phải, Lines sẽ đi trước dẫn đường. Ymir hãy bảo vệ Semele và Evanthe, còn Lira leo lên lưng em.

- Hả!!

- Chị chậm chạp quá! Nên là vậy cho nhanh.

!!

- Lại bỏ chạy à sư huynh…, nhưng kẻ đó là ai? Áp lực kinh khủng này!

Orlin quay lại nhìn về phía dinh thự, thông qua đôi mắt Kelvin hắn chẳng thấy gì cả, nhưng khi sử dụng con mắt của khuôn mặt trên trán thì có một người phụ nữ ngồi trên cửa sổ, cô ta cầm cái đầu của một nữ hầu, giơ lên và uống máu chảy ra từ cổ.

- Ngươi là Doudo của nhà Barcelino? Không… đúng hơn thì hậu duệ của hoàng tộc rồng Sanboria.

Doudo vẫn chưa chết. Miệng Doudo nhếch cười, từ ánh mắt của Orlin, hình bóng của một con rồng rực lửa bay trong sương máu thiêu cháy dinh thự.

Đi theo Lines, băng qua hàng trăm những con quái vật hình người, chúng có hình dáng đa dạng, nó như sự chắp vá của nhiều bộ phận con người vào nhau tạo nên một thứ xác thịt lẫn lộn mang khuynh hướng nhục dục xác thịt. Băng qua những căn nhà, họ leo trèo trên mái nhà, những bức tường và rào, bất cứ thứ gì có thể tránh con đường bộ họ điều chọn để đi. Riêng Partth là cưỡi ngựa xông pha dọn lũ quái vật, nhờ sức mạnh của cái chuông có khả năng biến thành mọi loại vũ khí mà Partth dừng dùng, chàng dễ dàng dọn dẹp số lượng lớn quái vật tràn lan.

Họ tiến đến rìa của sương máu cũng chính là cảng biển. Một nhóm hiệp sĩ đang ở đây đợi sẵn, xung quanh họ là hàng chục xác chết bị cắt đầu. Một kẻ bước đến khi thấy họ bước đến, hắn mặc một bộ giáp vàng.

- Trong các quý vị đây ai là Doudo?

- Doudo đã chết rồi.

- Thế à! Nhưng có ngài Dariush ở đây là đủ rồi. Tôi là hiệp sĩ Petrus, vì cái tính thất thường của mình nên họ hay gọi tôi là hiệp sĩ giông tố, tôi rất cảm kích vì ngài Dariush đã ở đây. Giờ thì chúng ta lên đường đuổi theo đám phù thủy giáo phái Asteri đó thôi.

Khi bước lên thuyền, Lira đã bế Erina và nói.

- Chuyện này quá nguy hiểm với Erina, chị sẽ rời khỏi đây cùng em ấy!.

- Chị định đi đâu?.

Lira xách tay một con ngựa, cô leo lên, ra hiệu cho Davi đưa Erina lên.

- Đi theo rìa biển bên ngoài sương mù này và đến gặp Seo, hãy tìm đến một nơi có tên là Mazandaran, nó nằm dọc biển Caspi, chị và Erina ở đó chờ em.

- Em sẽ sớm đến đón, cả hai bảo trọng nhé!.

- Sau chuyện này, nhớ giải thích mọi thứ cho chị biết đó nhé.

Lira cỡi ngựa rời đi, Davi đứng nhìn Lira một lúc, chàng lấy mặt nạ cú đeo lên rồi mới bước lên thuyền.

❝Quyền năng của sương máu thật khủng kiếp, tôi còn chẳng có thể giao tiếp với cậu.❞

- Đến lúc kết thúc chuyện này rồi.

 Những người hiệp sĩ cởi mũ lần lượt giới thiệu về họ. Người đầu tiên là một gã to con, có gương mặt già dặn và một vết sẹo ở trán, hắn mặc một bộ giáp trông khá nặng nề.

- Tôi là Sedan Semeralda, một kẻ sử dụng được mộc thuật.

- Louis Conti, tôi là một sát thủ, không hứng với việc tiếc lộ gương mặt mình nên là vậy thôi

Kế tiếp là một người khoảng độ tuổi của Partth, hắn cầm một cây cung và đeo theo một cây nỏ.

- Gen Corneas là tên tôi, khác với họ, tôi là một cung thủ! Nhạc sĩ nữa.

Partth buộc con ngựa Hope lại, bước đến và giới thiệu bản thân và Semele.

- Tôi là hiệp sĩ Partth của Iverna và cô gái này là vũ công Semele.

❝Vẫn ổn chứ? Kể từ lúc đó tôi đã tin rằng cậu chính là người được chọn, cậu đã nhìn thấy tàn tích của cựu giới.❞

Davi lấy cái lá bàn vàng ra nhìn và nói chuyện, điều nó khiến cho những hiệp sĩ khi thấy quái dị.

- Ngươi xem trọng ta quá rồi đấy X.

❝Hihi~ bởi ngươi rất giống thầy của ta.❞

- Ngươi khá kì lạ đấy X! Mỗi lần ngươi nói, điều có thái độ và phong cách nói khác nhau, giống như thể ta đang nói với hàng tá người khác nhau vậy.

❝Ừm, nên là đứng quá tin tưởng vào tôi. Tôi không chắc người cậu giao tiếp có phải là tôi hay cái tôi khác hay là một kẻ lạ lừa dối cậu.❞

Petrus lấy một tấm bản đồ đặt trên bàn, nó vẽ sơ lược về đảo của gia tộc Clauwin, Ymir có vẻ không vui khi nhìn thấy nó.

- Tháp đá ở đây.

Bản đồ hòn đảo chia thành 3 khu vực, vùng thấp là một ngôi làng nhỏ, phía sau là khu vực núi và một pháo đài ở trên, sau pháo đài là một khu rừng lớn chiếm 2/3 hòn đảo.

Ymir chỉ vào một nơi nằm giữa khu rừng, Petrus liền đánh dấu nó.

- Vậy quý cô đây là Lichtgott. Cô còn thông tin gì nữa không? Ví dụ phương án tác chiến nào phù hợp với đám phù thủy kia không? Chúng đã rời cảng từ 2 giờ trước, chỉ huy của hắn là một gã tên Minos.

Davi gõ vào vùng biển gần hòn đảo.

- Tôi có một cách có thể đánh tan nát tàu địch ở khu vực này, dòng hải lưu sẽ khiến cho con tàu chúng vào bờ lâu hơn dự kiến.

Nhìn ánh mắt của Ymir, Petrus lại hồi tưởng. Trong ký ức mơ hồ của cậu, có một nơi đen tối ảm đạm, chỉ có âm thanh của những giọt mưa. Bước trong màn đêm là một người phụ nữ mái tóc trắng bạc có gương mặt có nét rất giống Ymir. Một tia sáng chiếu vào khuôn mặt cô ta, để lộ ra con mắt hình thất tinh có khắc chữ cái latin, cụ thể là chữ C.

- Giới thiệu lại một lần nữa! Tên đầy đủ của tôi là Petrus Gramr, ngoài ra nếu dùng họ cha thì tôi tên là Petrus Clauwin, tôi được giao nhiệm vụ điều tra về sương máu và giết Ymir. Nhưng đừng lo, tôi không giết người cuối cùng của dòng họ mình đâu.

Nghe thấy họ Clauwin, Ymir trông có vẻ khá bất ngờ, điều mà cô ít khi thể hiện ra mặt.

- Uh huhh.

Émilie Domna kề xát mặt nhìn vào con mắt trái Davi, chàng chẳng hề nhận ra sự hiện diện của cô ta. Petrus đập bàn khi Domna làm chuyện đó.

- Thế là mất lịch sự với họ đấy Domna!!

- Yên tâm đi cậu bé, tuy là bán quỷ nhưng ta cùng phe các ngươi.

Con mắt trái của Davi bỗng nhiên hoá đỏ rồi trở lại như cũ sau vài giây ngắn ngủi khi bị Domna chạm vào, chàng ôm mắt trái đau đớn ngay sau đó, từ trong con mắt rỉ ra một ít huyết sương.

- Đó không phải bộ phận của ngươi, cả dấu ấn thất tinh này nữa.

- Con mắt đó tôi đã moi nó ra nhưng nó liền mọc lại, trước cả khi tôi trở thành bán quỷ như cô.

- Bán quỷ có khả năng hồi phục là vì dựa vào một loại thần kinh ghi nhớ, nó ghi nhớ cơ thể trước khi bị phá hủy nên nó sẽ khôi phục lại như não đã nhớ, điều đó làm nó tốn rất nhiều năng lượng. Còn con mắt đó của ngươi, nó chứ một thứ gì đó rất khủng khiếp, nhưng dấu ấn đã phong ấn nó tiếp tục co lại.

- Co lại?

- Năng lượng sẽ tập trung lại một điểm cho đến khi chẳng thể co lại được nữa, nó sẽ giải phóng. Có lẽ Scorpio muốn phong ấn Sương máu vào mắt ngươi và giải phóng nó.

Petrus liền nhắc nhở cả hai.

- Chúng ta tiếp tục nhé, tôi sẽ giới thiệu sơ qua nhiệm vụ. Chúng ta sẽ chia thành nhiều nhóm để tấn công xuyên qua ngôi làng chài để tiến đến tháp đá.

Partth thắc mắc hỏi.

- Cho tôi hỏi một chút! Tháp đá là gì?.

- Ờ thì nó giống như một ngọn hải đăng, chúng ta là con thuyền và nó có vai trò điều hướng cho ta đến nơi cần đến, tuy nhiên tháp đá này ẩn chứa một bí mật.

- Bí mật?

- Nó là cánh cổng mở ra con đường liên kết các cõi. Đúng vậy! Scorpio không chỉ muốn Sương máu hủy diệt cái thế giới này, mà cả vùng đất thánh phía bên kia tháp đá.

- Vậy chúng ta nên làm gì?.

Trước câu hỏi của Davi, Petrus bình tĩnh đáp.

- Chúng ta vẫn sẽ đến đó trước, kích hoạt tháp đá để thông báo cho cư dân bên kia tháp đá để họ hỗ trợ ngăn chặn Sương máu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...