Vạn Cổ Độc Tôn - Ta mạnh nhất vạn giới/Chapter 3: Cổ Diệp Thần TàngChapter 3: Cổ Diệp Thần Tàng
20px

Ánh bình minh đầu tiên vừa ló dạng, hai bóng người đã đứng trước vực sâu hun hút như miệng quỷ. Gió lốc cuốn lên từ đáy vực mang theo mùi máu tanh nồng, những tiếng rên rỉ văng vẳng như lời nguyền vạn năm chưa dứt.

Diệp Trần run rẩy nhìn xuống: "Tổ tôn, đây chính là..."

Diệp Húc không đáp, đôi mắt như hai vì sao lạnh lẽo dán chặt vào tấm bia đá nứt toác giữa vực thẳm. Chữ viết cổ đã mờ, nhưng hắn vẫn đọc được dòng cảnh cáo: "Kẻ nào dám xâm phạm Thần Tàng, máu tộc sẽ cạn khô, xương cốt tan thành tro bụi."

"Lời đe dọa của Tần Vô Song." Diệp Húc khẽ cười, một tiếng cười khiến cả không gian quanh vực sâu rung chuyển. "3000 năm trước hắn dùng Cửu U Minh Hỏa thiêu rụi tộc ta, nay lại dám phong ấn bảo vật tổ tiên?"

Hắn giơ tay phải lên, năm ngón tay khẽ bóp vào không khí. RẦM! Tấm bia đá vỡ tan, lộ ra cầu thang bằng xương trắng dẫn xuống vực sâu. Mỗi bậc thang được ghép từ hộp sọ người, mắt vẫn còn ánh lên nỗi kinh hoàng trước khi chết.

Diệp Trần nuốt nước bọt, chân tay bủn rủn: "Đây đều là..."

"Tộc nhân của ngươi." Diệp Húc bước xuống, mỗi bước chân khiến những hộp sọ rên rỉ như muốn kể lể. "Xương cốt của 3000 người tộc Diệp bị Tần Vô Song giết làm cầu thang, linh hồn bị giam cầm ở đây làm canh giữ."

Một làn khí lạnh bỗng cuộn lên từ đáy vực. Những bóng ma trắng xóa hiện ra, tay dài ngoẵng với theo hai người. Diệp Trần kêu thét, nhưng Diệp Húc chỉ khẽ thở ra một hơi. Luồng khí từ miệng hắn hóa thành vô số đao nhỏ, xé nát lũ linh hồn thành từng mảnh.

"Vạn Linh Phệ Hồn Trảm." Hắn lẩm bẩm. "Tộc Diệp ta, an nghỉ đi."

Đến cuối cầu thang, một cánh cổng đồng đen khổng lồ hiện ra, trên đó khắc hình cây đại thụ với chín quả màu máu. Diệp Húc đặt tay lên cổng, giọng trầm thấp: "Máu tộc Diệp, thức tỉnh đi."

Từ lòng bàn tay hắn, những giọt máu đỏ thẫm chảy ra, thấm vào các rãnh chữ. Cánh cổng rung lên dữ dội rồi mở ra với tiếng rên rỉ kim loại.

Bên trong là một đại sảnh hoành tráng, giữa sảnh nổi lơ lửng một thanh kiếm dài ba thước, chuôi kiếm làm từ xương rồng, lưỡi kiếm trong suốt như nước đóng băng.

"Diệp Tổ Thần Kiếm..." Diệp Trần thốt lên, hai gối quỵ xuống.

Diệp Húc bước tới, nhưng ngay lúc tay hắn sắp chạm vào chuôi kiếm, cả đại sảnh bỗng tối sầm lại. Một giọng cười khàn khàn vang lên:

"Cuối cùng ngươi cũng tới, Diệp Húc."

Từ bóng tối, một bóng người dần hiện ra - khuôn mặt giống Diệp Húc đến kinh ngạc, chỉ khác ở đôi mắt đỏ như máu.

"Ta là Diệp Húc của 3000 năm trước, phân thân cuối cùng bị Tần Vô Song phong ấn ở đây." Bóng ma mỉm cười, tay vung lên. "Để xem ngươi sau 100 vạn tỷ năm, còn mạnh bằng ta không?"

Diệp Húc nhếch mép: "Ngươi chỉ là cái bóng.

"

Hai người đồng thời xuất chiêu. OÀNH! Lực xung kích khiến cả đại sảnh sụp đổ. Diệp Trần bị thổi bay ra xa, chỉ kịp nhìn thấy hai luồng ánh sáng đen trắng đan vào nhau.

Trong không gian vỡ vụn, Diệp Húc và bóng ma đấu nhau từng chiêu thức. Mỗi quyền cước của họ đều khiển không gian nứt toác.

"Ngươi không hiểu đâu." Bóng ma cười gằn. "Tần Vô Song đã đạt tới Thần Đế cảnh giới. Ngươi không phải là đối thủ!"

Diệp Húc không đáp, tay phải bỗng hóa thành móng vuốt rồng đen, đâm xuyên ngực bóng ma. "365 Đại Đạo - Đạo thứ 100: Hỗn Độn Long Trảo."

Bóng ma giãy giụa, nhưng Diệp Húc đã nắm chặt lấy trái tim hắn. "Ký ức của ngươi, ta nhận lấy rồi."

Hàng ngàn hình ảnh ùa vào đầu Diệp Húc - cảnh Tần Vô Song dùng Cửu U Minh Hỏa đốt cháy tộc thành, tiếng kêu thảm thiết của tộc nhân, khoảnh khắc phân thân này bị phong ấn...

RẮC!

Diệp Húc bóp nát trái tim bóng ma. Cả đại sảnh sụp đổ, chỉ còn thanh Thần Kiếm vẫn lơ lửng giữa không trung.

Diệp Trần bò tới, mặt mày tái mét: "Tổ tôn, ngài không sao chứ?"

Diệp Húc nhìn bàn tay đang nhỏ máu, giọng lạnh băng: "Ta vừa biết được vị trí Tần Vô Song. Hắn đang ở Cửu Trọng Thiên Ngoại - nơi thời gian không tồn tại."

Hắn với tay lấy Diệp Tổ Thần Kiếm. Thanh kiếm rung lên vui mừng, hóa thành một tia sáng chui vào lòng bàn tay hắn.

"Chuẩn bị đi." Diệp Húc quay sang Diệp Trần. "Ba ngày nữa, ta sẽ đưa ngươi tới nơi không phải sống cũng chẳng phải chết."

[Chương 3 - Hết]

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...