Vạn Cổ Độc Tôn - Ta mạnh nhất vạn giới/Chapter 4: Cửu Trọng Thiên NgoạiChapter 4: Cửu Trọng Thiên Ngoại
20px

Gió lốc cuốn lên từng vòng xoáy đen kịt, quét qua những tảng đá nứt toác như bị lưỡi dao khổng lồ chém ngang. Diệp Trần đứng trên đỉnh vách đá, hai tay bám chặt vào tảng phong hóa run rẩy, mắt mở to nhìn về phía trước - nơi bầu trời và mặt đất giao nhau trong một đường chân trời kỳ dị, uốn éo như con rắn khổng lồ đang quằn quại.

"Tổ tôn... đây chính là..."

Diệp Húc đứng phía trước, tóc trắng bay trong gió như một dải lụa bạc. Áo bào đen của hắn phấp phới, để lộ ra cánh tay phải đã biến thành màu ngọc thạch trong suốt, từng mạch máu phát sáng lập lòe như có cả thiên hà đang chảy bên trong.

"Biên giới cuối cùng của thế giới này." Hắn nói, giọng trầm như tiếng vọng từ vực sâu. "Nơi thời gian ngừng chảy, nơi Tần Vô Song đang trốn tránh số phận."

Một tia chớp xé ngang bầu trời, nhưng không phải từ trên cao xuống - mà bắn ngược từ mặt đất lên trời, kéo theo một chuỗi âm thanh lạo xạo như thủy tinh vỡ. Diệp Trần cảm thấy lồng ngực mình đau nhói, từng giọt máu tươi thấm ra ở khóe mắt.

"Giữ vững tâm thần." Diệp Húc không quay lại, chỉ đưa tay trái ra sau vỗ nhẹ vào vai Diệp Trần. Một luồng khí ấm áp lập tức lan tỏa khắp cơ thể chàng trai trẻ. "Nơi này không tuân theo bất cứ quy luật nào ngươi từng biết."

Hai người bước qua ranh giới đó - một cảm giác như bị xé ra thành từng mảnh rồi ghép lại lập tức xâm chiếm ý thức Diệp Trần. Khi mở mắt ra, chàng thấy mình đang đứng giữa một không gian không màu sắc, không âm thanh, chỉ có những sợi tơ ánh sáng đứt đoạn trôi nổi như xác ve sầu mùa thu.

Diệp Húc đã biến đổi - toàn thân hắn giờ phủ một lớp hào quang bạc nhạt, đôi mắt trở nên trong suốt đến mức có thể nhìn thấy những vì sao đang sinh diệt trong đó.

"Đây là Cửu Trọng Thiên Ngoại." Hắn giải thích, mỗi từ phát ra đều khiến không gian xung quanh rung lên nhè nhẹ. "Một nơi mà 1 giây có thể là vĩnh hằng, vĩnh hằng cũng chỉ là 1 giây."

Diệp Trần cố nuốt nước bọt, nhưng cổ họng khô khốc không một giọt ẩm. "Làm sao chúng ta tìm được Tần Vô Song ở nơi này?"

Diệp Húc khẽ nhếch mép, một nụ cười không chút hơi ấm. "Hắn đã tìm thấy chúng ta rồi."

OÀNH!

Một tiếng nổ kinh thiên vang lên, cả không gian bỗng nứt vỡ như tấm gương bị đập vỡ. Từ những vết nứt đó, một bóng người dần hiện ra - áo bào trắng tinh không một vết nhơ, khuôn mặt tuấn tú đến mức khiếp sợ, đôi mắt màu tím nhạt như hai viên băng lãnh.

"Diệp Húc." Tần Vô Song cất tiếng, giọng nói như có hàng ngàn người cùng lúc lên tiếng. "Ta đã đợi ngươi 3000 năm."

Diệp Húc bước lên phía trước, mỗi bước chân để lại dấu vết nứt vỡ trên nền không gian. "Ngươi chỉ chạy trốn trong 3000 năm. Còn ta..." Hắn giơ tay phải lên, năm ngón tay nắm chặt. "Ta đã chờ đợi 100 vạn tỷ năm cho khoảnh khắc này."

Không một lời thách thức nào khác, hai người đồng thời xuất chiêu.

Tần Vô Song vung tay, triệu hồi 9 con rồng bằng băng xanh lè từ hư vô lao tới. Diệp Húc thậm chí không nhìn, chỉ thở ra một hơi - luồng khí từ miệng hắn hóa thành lưới lửa đen, thiêu rụi lũ rồng băng thành hơi nước trong nháy mắt.

"365 Đại Đạo - Đạo thứ 200: Hỏa Vân Thiêu Thiên."

Tần Vô Song không hề nao núng, tay kết ấn phức tạp. Một cây kiếm dài ba trượng hiện ra trong tay hắn, lưỡi kiếm trong suốt như pha lê, bên trong có vô số linh hồn đang giãy giụa.

"Diệp Húc, ngươi có biết đây là gì không?" Hắn hỏi, giọng đầy khoái trá. "Đây là Tịch Linh Kiếm - rèn từ 3000 linh hồn tộc Diệp của ngươi!"

Diệp Trần đứng phía sau kêu lên một tiếng đau đớn, nhưng Diệp Húc vẫn bình thản. Ánh mắt hắn lạnh hơn băng, sâu hơn vực.

"Ta biết." Diệp Húc nói. "Và đó sẽ là thứ giết chết ngươi."

Hắn giơ tay lên, Diệp Tổ Thần Kiếm từ lòng bàn tay hiện ra, phát ra tiếng vang như ngàn con rồng cùng gào thét.

Hai đấu sĩ lao vào nhau, mỗi chiêu thức đều khiến không gian rung chuyển. Diệp Trần phải bám vào một tảng đá ảo để không bị thổi bay, mắt không dám chớp nhìn trận chiến kinh thiên.

Trong khoảnh khắc đó - hay đã hàng trăm năm? Thời gian ở nơi này thật khó đoán định - Diệp Húc và Tần Vô Song đã đấu qua hơn vạn chiêu.

Rồi bất ngờ, Diệp Húc dừng lại. Hắn nhìn thẳng vào mắt Tần Vô Song, miệng lẩm bẩm: "Đã đến lúc."

Từ ngực hắn, một luồng ánh sáng vàng rực phóng ra, bao trùm lấy Tịch Linh Kiếm. Những linh hồn tộc Diệp bên trong bỗng thức tỉnh, bắt đầu giãy giụa điên cuồng.

"Không... không thể nào!" Tần Vô Song lần đầu tiên biểu lộ sự kinh hoàng. "Ngươi làm cách nào...?"

Diệp Húc không đáp. Hắn chỉ khẽ mỉm cười, rồi hét lên một tiếng: "Tộc Diệp ta! Giờ là lúc báo thù!"

BOOM!

Tịch Linh Kiếm nổ tung, 3000 linh hồn tộc Diệp lao thẳng vào Tần Vô Song, xé nát cơ thể hắn thành từng mảnh. Tiếng gào thét của hắn vang khắp không gian, nhưng Diệp Húc đã giơ tay lên, niêm phong mọi thứ trong một lồng sáng vàng.

Khi ánh sáng tan đi, chỉ còn lại một viên ngọc tím lơ lửng giữa không trung.

Diệp Húc bước tới, nhặt lấy viên ngọc. "Đây là Thần Hồn Tinh của hắn." Hắn nói với Diệp Trần. "Với thứ này, ngươi có thể đạt tới Thánh cảnh trong 100 năm."

Diệp Trần run rẩy bước tới: "Nhưng... tổ tôn, ngài..."

Diệp Húc quay lại nhìn chàng trai trẻ, lần đầu tiên nở một nụ cười thực sự ấm áp: "Ta còn một việc phải làm. 100 vạn tỷ năm trước, ta đã phạm phải sai lầm. Giờ là lúc sửa chữa."

Hắn giơ tay lên, xé toạc không gian trước mặt. Một con đường ánh sáng hiện ra, dẫn tới một nơi không thể miêu tả bằng ngôn từ.

"Tạm biệt, Diệp Trần. Hãy làm rạng danh tộc Diệp."

Và thế là, Diệp Húc bước vào con đường đó, biến mất khỏi thế giới này.

[Chương 4 - Hết]

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...