Vạn Linh Thế Giới/Chapter 2: Thanh Hà CốcChapter 2: Thanh Hà Cốc
20px

Thanh Hà Cốc, chốn tịch mịch ẩn sâu trong rừng Vô Tận, tựa viên ngọc quý được thiên địa ưu ái cất giấu đi. Sương trắng lững lờ tụ thành vầng như khói mỏng, phản chiếu ánh dương thành muôn tia lấp lánh, ôm trọn thung lũng trong vẻ an tĩnh thanh tao.

Dòng suối trong veo chảy qua, róc rách như khúc nhạc tiên giữa nhân gian. Hai bên bờ suối, linh thảo và thảo dược mọc dày như gấm: Thanh Linh Thảo xanh biếc như ngọc bích, Tử Vân Hoa tím ngát tựa sương mờ, Ngọc Linh Chi lấp lánh như mảnh sao trời, cùng các loại khác tỏa ra hương thơm thanh nhã khiến lòng người tự nhiên an yên, tạp niệm tan biến.

Một gian nhà tranh đơn sơ mái lợp lá rừng, tường đắp đất vàng nằm tựa vào vách đá. không trạm không khắc, nhưng lại hài hòa với thiên nhiên. Trước cửa là tảng đá cổ, rêu phong phủ kín, mặt đá khắc ba chữ lớn "Thanh Hà Cốc". Nét bút như rồng bay phượng múa, ẩn chứa đạo vận sâu xa, khiến Ngụy Thiên Minh nhìn cũng không khỏi sinh lòng kính ngưỡng.

Ngụy Thiên Minh mang theo ánh mắt vẫn mang nét u sầu bước vào thung lũng, y phục rách nát trên người được thay bằng đồ vải thô do Huyền lão đưa. Gương mặt hắn thanh tú nhưng cương nghị, từng đường nét như được tạc nên bởi bút pháp của thiên công. Sống mũi cao, mày kiếm hơi nhíu, bờ môi mím chặt, làn da tái nhợt mang theo nhiều vết thương của người từng trải qua sinh tử.

Mảnh ngọc bội khắc hình hoa sen của mẫu thân, là kỷ vật duy nhất mà hắn còn lại từ Thanh Vân thành, như ngọn lửa sưởi ấm trái tim lạnh giá. Vết thương trên vai đã được Huyền lão chữa lành bằng linh lực, nhưng nỗi đau mất gia tộc vẫn âm ỉ trong lòng.

Huyền lão, lão nhân tóc trắng, trường bào lam sắc, bước đi thong dong, thanh kiếm mỏng đeo bên hông rung nhẹ. Lão dừng lại bên dòng suối, quay sang Thiên Minh, giọng trầm: “Tiểu tử, đây là nơi ta ẩn cư nhiều năm tên Thanh Hà Cốc. Ngụy Huyền là lão hữu của ta, trước khi hắn tạ hóa đã căn dặn ta dẫn dắt ngươi. Nhưng tu đạo, không phải chuyện một sớm một chiều. Ngươi sẵn sàng chưa?”

Ngụy Thiên Minh ánh mắt kiên định sau đó cúi đầu “Huyền lão, ta sẵn sàng. Xin hãy dạy ta cách trở nên mạnh mẽ, để báo thù cho Ngụy gia!” Giọng hắn trầm thấp, mang theo ý chí bất khuất, dù cơ thể vẫn yếu ớt sau trận chiến ở Thanh Vân thành.

Huyền lão nhấp một ngụm rượu từ bầu rượu nhỏ, ánh mắt sâu thẳm. “Báo thù? Tiểu tử, hận thù là động lực… Nhưng… Nếu chỉ có hận, thì tâm ngươi sẽ lạc lối. Tu đạo, là rèn luyện thân thể, thanh tịnh tâm hồn, thấu hiểu thiên địa. Ngụy Huyền không muốn ngươi chỉ sống để giết chóc.” Lão dừng lại, nhìn dòng suối rồi lại tiếp tục nhẹ giọng: “Bắt đầu từ hôm nay, ta sẽ dạy ngươi Huyền Linh Tâm Pháp, một công pháp cơ sở giúp ngươi cảm nhận được linh khí và bước vào con đường tu đạo.”

Ngụy Thiên Minh gật đầu, trong lòng dâng lên một tia hy vọng. Hắn theo Huyền lão ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng bên suối, nhắm mắt, hít thở sâu theo chỉ dẫn. “Tiểu tử, linh khí là tinh hoa của thiên địa, tuy vô hình vô sắc nhưng lại tồn tại ở khắp nơi. Thanh Hà Cốc này là mảnh đất ngầm tụ nguyên, ngươi chỉ cần tĩnh tâm cảm nhận xung quanh, dựa vào khẩu quyết dẫn dắt linh khí thẩm thấu vào trong kinh mạch…cuối cùng, hội tụ tại đan điền.”  

「Thiên địa linh khí, vô hình vô sắc。 Nhuận sinh vạn vật, dưỡng dục chúng linh。 Tâm vô tạp niệm, ý chí bất dao。 Thuận thiên nhi hành, Nghịch thiên nhi thành。Chân nguyên tự tĩnh, pháp lực tự tâm。 Nhất niệm thông huyền, vạn pháp quy nhất。」

Huyền lão vừa niệm khẩu quyết với giọng thong dong vừa đưa tay vung nhẹ, một luồng linh lực bao bọc lấy Ngụy Thiên Minh, để hắn cảm nhận dễ dàng hơn. 

Ngụy Thiên Minh tập trung, tạp niệm trong lòng dần lắng lại, hắn cảm nhận được những hạt sáng nhỏ bé như tinh quang lấp lánh len lỏi qua da thịt. Dần dần tạo thành dòng chảy ấm áp nhẹ nhàng gột rửa hết hồng trần uế khí, khiến thân thể có cảm giác nhẹ bẫng, tựa như muốn phiêu du theo làn gió.

Sau một canh giờ, các luồng linh lực yếu ớt dần thành hình, tạo thành một quả cầu khí nhỏ bên trong đan điền. Ngụy Thiên Minh mở mắt, trong ánh mắt rạng rỡ tinh quang như những vì tinh tú trên bầu trời đêm. 

“Huyền lão... ta... ta cảm nhận được linh khí rồi!” Hắn nghẹn ngào, thanh âm run nhẹ vì kích động. “Đây chính là… tu hành sao?”

Huyền lão khẽ gật đầu, trong mắt hiện lên một tia tán thưởng.

“Không tệ. Ngươi vừa bước vào Luyện Khí tầng một, coi như đã bước chân lên con đường tu đạo.” Giọng lão chậm rãi, trầm ổn như tiếng chuông cổ vang nơi thâm sơn. “Huyền Linh Tâm Pháp tuy là nhập môn, nhưng nếu có thể tinh thông, cũng đủ để ngươi vững vàng ở cảnh giới Trúc Cơ.”

Lão nhìn Ngụy Thiên Minh, ánh mắt nghiêm nghị pha lẫn ôn hòa: “Tiểu tử, tu đạo một đường, không chỉ cần thiên tư mà còn trọng ở tâm chí. Kiên nhẫn… con đường phía trước còn rất dài.”

Dứt lời, Huyền lão đứng dậy, tay áo phất nhẹ như gió lướt mành liễu, chỉ về phía căn nhà tranh mộc mạc nơi góc sân: “Nghỉ ngơi đi. Ngày mai, ta sẽ chỉ dạy ngươi thêm một bước.”

Buổi tối, Ngụy Thiên Minh ngồi trong nhà tranh, ánh trăng bàng bạc xuyên qua khe cửa, chiếu lên mảnh ngọc bội trong tay hắn. Hắn vuốt ve viền hoa sen, lại nhớ đến lần mẫu thân dạy hắn, giọng bà dịu dàng: “Tiểu Thiên, Dù trong đêm tối vẫn có ánh trăng soi sáng, dù chịu đau khổ vẫn phải giữ lòng nhiệt huyết không nguội tắt, dù lạc lối cũng không quên lý tưởng ban đầu, dù gục ngã vẫn phải đứng dậy bước tiếp, và dù cô độc vẫn phải sống như ánh lửa không tàn.

” 

Hắn siết chặt ngọc bội, lệ lặng lẽ rơi, nhưng ánh mắt dần kiên định. “Mẫu thân, ta sẽ không để Ngụy gia tuyệt diệt.”

Hắn siết chặt ngọc bội lệ lặng lẽ rơi, ánh mắt dần kiên định. “Mẫu thân, hài nhi thề, Ngụy gia tất không tuyệt hậu.”

Huyền lão ngồi bên lò đan ở góc sân, luyện chế một lô đan dược phàm phẩm, ánh lửa chiếu lên khuôn mặt lão. Ánh mắt lão khẽ liếc qua khe cửa, dừng lại nơi bóng thiếu niên đang ngồi trầm mặc trong ánh trăng.

“Ngụy Huyền… Tiểu tử này tư chất bất phàm, song sát khí trong tâm lại quá nặng. Nếu không dẫn đúng đường, ắt thành đại hoạ.”

Lão khẽ thở dài, nâng bầu rượu bên cạnh, nhấp một ngụm cay nồng. Mắt dõi lên vầng trăng giữa trời, tựa như hoài niệm những tháng năm cùng cố nhân ngao du tứ phương, gươm ca rượu ngạo, phong trần không đổi chí.

Sáng sớm hôm sau, sương mù còn vương nơi khe núi, Huyền lão đưa Ngụy Thiên Minh ra bờ suối, nước chảy róc rách, bóng cây rủ xuống như thì thầm chuyện xưa. Lão đứng trầm mặc hồi lâu, rồi chậm rãi cất lời: “Tiểu tử, Ngụy Huyền là bằng hữu thuở xưa của ta, chúng ta từng là một đời kiếm khách tung hoành Nam Vực, có tiếng một phương. Sau khi đi qua nhiều nơi và đúc kết kinh nghiệm từ vô số trắc trở, hắn đã sáng tạo ra Thanh Vân Kiếm Quyết. Chẳng vì cầu danh, chẳng để tranh bá, mà chỉ mong có thể che chở quê nhà trong cơn loạn thế.”

Lời nói vừa dứt, ánh mắt lão khẽ dao động, nhìn về phía chân trời như nhớ về một thời đã qua “Ba mươi năm trước, ta và hắn từng đồng hành truy tìm một dị bảo cổ xưa, gọi là Huyền Vân Châu. Tương truyền vật ấy có thể kéo dài thọ nguyên cũng có người nói đó là chìa khóa dẫn tới một bí cảnh cổ xưa đã thất lạc. Chúng ta dốc hết tâm lực, nhưng cuối cùng cơ duyên chưa đến, chỉ giữ lại được một manh mối mong manh.”

Lúc này, giọng lão chợt chùng xuống, mang theo một tia cảm khái “Ngụy Huyền nhờ lão phu dẫn dắt ngươi, bởi hắn tin tưởng rằng ngươi có thể hoàn thành huyễn tưởng năm xưa. Nhưng hiện giờ ngươi căn cơ còn cạn, tu vi chưa thành, đừng vội nghĩ tới những thứ xa xôi, Thiên đạo hữu tuần, khi cơ duyên đến, tự khắc sẽ có dẫn lối.”

Ngụy Thiên Minh nghe mà trong lòng rung động. “Huyền lão, Liên Tâm Ngọc của mẫu thân ta… có liên quan đến Huyền Vân CHâu?” Hắn hỏi, ánh mắt sáng lên.

Huyền lão lắc đầu, giọng trầm: “Ta không biết rõ. Ngụy Huyền chỉ nói, Ngụy gia mang một sứ mệnh, Huyền Vân Châu cũng chỉ là một phần. Tiểu tử, đầu tiên ngươi cần phải mạnh lên. Ta sẽ dạy ngươi Thanh Vân Kiếm Quyết sau khi ngươi vững vàng ở cảnh giới Luyện Khí.”

Ngụy Thiên Minh gật đầu, tay siết chặt Liên Tâm Ngọc, ánh mắt dần trở nên kiên định.

Hắn biết con đường phía trước còn dài, gian nguy chất chồng. Nhưng Huyền Vân Châu cùng Thanh Vân Kiếm Quyết đã trở thành mục tiêu mới để hắn hướng đến, bước đầu tiên trên con đường tái thiết Ngụy gia.

Chiều tà, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ thung lũng, một luồng yêu khí bất ngờ tràn vào Thanh Hà Cốc. Thiên Minh, đang tĩnh tọa bên suối, giật mình mở mắt, nắm chặt trường kiếm phàm nhân. Huyền lão đứng trên tảng đá, ánh mắt sắc bén, cảm nhận khí tức. “Yêu thú nhị giai, chỉ một con, có lẽ lạc lối. Tiểu tử, đứng sau ta, quan sát.”

Từ trong bụi rậm vang lên tiếng động, rồi một con Huyền Phong Hổ nhị giai xé bụi cây lao ra. Thân hình to lớn, lông đen ánh bạc, đôi mắt như lửa, gầm vang khiến cây cỏ rạp mình. Huyền lão không chút do dự, rút kiếm. Một đạo kiếm quang trắng bạc lóe lên, chém thẳng vào chân trước yêu thú khiến nó rống lên đau đớn.

Thiên Minh siết chặt chuôi kiếm, khí huyết dâng trào, lòng muốn xông lên ứng chiến. Nhưng hắn biết, với tu vi hiện tại, chỉ là vướng chân. Hắn dõi theo từng chiêu kiếm của Huyền lão: linh hoạt như gió, vững tự thái sơn, mỗi động tác đều tinh chuẩn, từng nhát chém đều mang theo sát cơ dứt khoát, không chút dư thừa.

Huyền Phong Hổ nổi điên, gầm lên rồi lao tới như bóng sét. Nhưng Huyền lão chỉ nhẹ nghiêng người, thân pháp như quỷ mị, một chiêu phá yết hầu, máu bắn lên như mưa, yêu thú ngã gục giữa đất đá tung bay.

Huyền lão thu kiếm, trầm giọng: “Yêu thú này đã bị thương từ trước, đang tìm nơi ẩn thân mới lạc vào cốc. Giao chiến không chỉ dựa vào sức mạnh, mà phải biết nhìn ra sơ hở, đoán tâm thế địch. Lần sau, ngươi sẽ phải tự mình đối mặt.”

Ngụy Thiên Minh gật đầu, ánh mắt sáng rực lên trong ánh chiều tàn. Hắn nhìn xác yêu thú, lòng dâng trào kính ngưỡng xen lẫn quyết tâm. “Huyền lão, ta nhất định cố gắng. Có một ngày, ta sẽ tự mình chiến đấu, không cần dựa vào bất kỳ ai.” Hắn nói với giọng kiên định.

Huyền lão cười nhẹ, vỗ vai hắn. “Tốt. Nghỉ đi, ngày mai tiếp tục. Con đường tu đạo, cần ý chí hơn cả thiên phú.” Lão quay về nhà tranh, để lại Ngụy Thiên Minh bên suối.

Đêm ấy, Thiên Minh ngồi dưới ánh trăng, tay nhẹ vuốt Liên Tâm Ngọc, sắc mặt bình tĩnh nhưng nội tâm lại cuồn cuộn sóng ngầm. Với sự dẫn dắt của Huyền lão ở Thanh Hà Cốc thì đây đã trở thành nơi hắn tái sinh.

Hắn biết, con đường tu đạo sẽ gian nan, nhưng với Huyền Linh Tâm Pháp trong người, lời thề phục hưng Ngụy gia trên vai, cùng manh mối về Huyền Vân Châu trong tay…

Ngụy Thiên Minh nhất định sẽ bước lên đỉnh cao, để một ngày, gia tộc của hắn sẽ vang vọng khắp thiên địa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...