Vận Rủi Là Lý Của Ta/Chapter 3: Chapter 3:
20px

Trường Kim Mộc, hai chữ đơn giản nhưng đủ khiến Trình Hạo hay bất kỳ ai trong giới thượng lưu phải nghiêm mặt khi nhắc đến.

Còn với các bậc phụ huynh từ trung đến hạ phải điên cuồng xâu xé nhau chỉ vì một tấm vé nhập học.

Nhiều người tin rằng, nếu con của mình vào học, đồng nghĩa với việc Kim Mộc sẽ cho con bọn họ một tương lai sáng lạn.

Không những thế, vào học ở đây còn là cơ hội tiếp xúc với con của những tay lão làng thương trường, hay con của các quan chức cấp cao.

Vô số những ước mơ được dệt vẽ qua các mối quan hệ dù là thật lòng hay giả dối.

Tại sao họ lại chắc chắn như vậy?

Chẳng vì sao cả!

Chỉ bởi vì họ tin, một ngôi trường mỗi năm có khả năng đào tạo ra vô số nhân tài thì không thể nào đơn giản được!

Còn chưa kể đến, trong sáng lẫn ngoài tối đều đã có tai mắt của trường Kim Mộc.

Người ngoài kia còn đồn đại về việc bọn họ là những nhân vật đứng sau điều hành đất nước.

Trình Hạo cảm thấy dần dà bàn dân thiên hạ công nhận một sự thật rằng.

Kim Mộc không phải là một ngôi trường mà là một đế chế giáo dục. 

Một hệ thống học viện được chia thành nhiều cơ sở phân bố khắp nơi trên thế giới.

Mỗi cơ sở như một đẳng cấp riêng biệt trong kim tự tháp quyền lực của tri thức.

•••

Hướng đến phía nam của Đế Quốc Thanh Lan.

Toạ lạc trên mảnh đất vàng giữa lòng thành phố Kỷ Vân. Một trong những cơ sở đầu não của trường Kim Mộc.

Bên trong văn phòng Kim Phong lúc này:

"Cô nói vậy là có ý gì?"

Lời nói ấy vừa thốt ra không gian xung quanh đã tràn ngập mùi thuốc súng.

Phan Diệp nhìn người phụ nữ đang ngồi sau chiếc bàn gỗ. Trên bàn đủ các loại văn kiện, giấy tờ.

Cô ta sở hữu một đôi mắt sắc như dao, ngũ quan hoàn hảo.

Nhưng khuyết điểm lại là những nếp nhăn của thời gian đã mài mòn sự hoàn hảo ấy một cách từ từ.

Mọi ánh mắt trong văn phòng lập tức hướng về ba người nhà Trình Hạo, ánh nhìn vừa tò mò, vừa hóng hớt, xen lẫn chút dè chừng.

Người phụ nữ nhìn Phan Diệp, nở một nụ cười lạnh lùng như đã được lập trình sẵn, giọng điệu thốt ra từng chữ rõ ràng:

"Thưa bà, điều kiện là phải có ít nhất một lá thư giới thiệu. Chỉ khi có, con bà mới đủ tư cách nhập học".

Cô ta liếc quanh văn phòng, ánh mắt dừng lại nơi vài người xung quanh, rồi tiếp tục:

"Hoặc nếu quý bà chỉ đến đây để gây rối, e rằng trường Kim Mộc chúng tôi sẽ không bỏ qua đâu ạ".

Mọi người trong phòng lập tức im bặt, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa dè chừng.

Ai cũng biết, chuyện một gia đình không hiểu sức mình mà mơ tưởng gửi con vào Kim Mộc vốn không hiếm.

Nhưng ngay trong ngày nhập học mà dám tới “gây rối” như thế này, quả thật là điều chưa từng thấy.

Phan Diệp nghe người phụ nữ nói, bèn cả giận quát lên:

"Con khốn, tôi đã đưa lá thư mời của mình cho cô rồi, mà giờ cô lại lật lọng như vậy là sao!"

Nghe vậy người phụ nữ vẫn ngồi đó, giọng điệu không mấy dễ chịu đáp:

"Năm nay, sao lại xuất hiện một kẻ tự biên tự diễn đến trường Kim Mộc làm loạn thế này".

Bất giác có những tiếng cười vang lên, từ một vài người đã dần lan rộng khắp văn phòng Kim Phong. Bọn họ không phải bộ dáng cười vui vẻ, mà là cười trên nỗi đau của người khác.

Họ đã quá chán với tiền bạc và danh vọng, nên tìm niềm vui trong việc giẫm nát lòng tự trọng của kẻ yếu hơn.

Trong bầu không khí tràn ngập tiếng cười hoặc nói đúng hơn là âm thanh của lòng dạ con người đã thối nát đến tận xương tủy.

Trình Hạo lúc này đang nhìn, sắc mặt hắn vẫn thế, không rõ buồn vui. Chỉ tự hỏi với lòng mình.

Tại sao họ lại cười?

Tại sao không ai lên giúp?

Tâm trí hắn có vô số câu hỏi vì sao, nhưng không ai giải đáp cho hắn cả. 

Nhưng hắn biết, đây không phải lúc để đứng im nhìn gia đình mình bị ức hiếp. Ý định khuyên mẹ rời khỏi cái nơi rác rưởi này vừa lóe lên trong đầu.

Thì bóng lưng Trình Uy đã xuất hiện trước mắt từ bao giờ.

Ông đứng chắn trước vợ và con, dáng người thẳng tắp như bức tường ngăn giữa bão tố. Sắc mặt vẫn lạnh lùng như mọi ngày, nhưng ánh mắt ấy chúng lại sắc tựa diều hâu, lướt một vòng qua căn phòng, cho đến khi dừng lại nơi người phụ nữ ngồi sau bàn gỗ kia.

Ông không chần chừ, bước đến rất chậm rãi, tiếng bước chân của ông bị át đi bởi những tạp âm xung quanh, khi dừng lại đã đứng trước mặt người phụ nữ.

Cô ta nhìn Trình Uy ánh mắt có gì đó kì lạ, nói:

"Anh là chồng của quý bà khi nãy sao?"

Không đợi Trình Uy đáp, cô ta đã chen ngang:

"Tôi thấy anh không tệ, hay như vầy đi, nếu anh vứt bỏ vợ và con của mình đi theo tôi. Như vậy anh sẽ có một chức vụ trong ngôi trường này, tôi nghĩ thấp nhất cũng là giáo sinh!"

Hai người từ lúc nào đã đứng song song với nhau, bốn mắt nhìn nhau. Người phụ nữ ánh mắt đầy quyến rũ, còn Trình Uy thì đứng im như tượng không biết đang nghĩ gì.

Thấy Trình Uy có vẻ chậm chạp, cô ta bèn chồm người lên lộ ra những đường cong cơ thể hút hồn, giọng nói nhẹ nhàng nhưng cũng có vài phần thúc giục:

"Này, đừng để người ta đợi lâu như vậy mà.."

Ngay khi cô ta nói ra câu đó thì nắm đấm của Trình Uy đã đến trước mặt cô ta từ lúc nào. Vô cùng bất ngờ, ra tay dứt khoát đến mức chính ông cũng không kịp nghĩ mình sẽ phải gánh hậu quả gì.

Cú đấm ấy không chỉ có giận dữ mà trong đó còn có cả sự khinh bỉ, hoà lẫn chút tự trách nào đó dành cho chính bản thân.

Lực của nấm đấm mạnh tới nỗi, khiến mặt người phụ nữ bị biến dạng khi vừa mới tiếp xúc. 

Theo quán tính cả cơ thể cô ta ngã nhào ra phía sau. Bộ dáng nằm dưới sàn có phần thê thảm, sự cao ngạo ban đầu đã hoàn toàn biến mất.

Mọi âm thanh xung quanh đột nhiên biến mất.

Chỉ còn lại tiếng hơi thở gấp gáp của những người xung quanh, và tiếng tim Trình Hạo đập loạn trong lồng ngực.

Trình Uy mặt không cảm xúc nói:

"Cô xứng sao?"

Xung quanh trố mắt nhìn nhau, bọn họ không ngờ lại có một tên điên ra tay với người của trường Kim Mộc!

Trình Uy không quan tâm đến những người xung quanh mà đi đến nơi vợ và con mình đang đứng, lạnh nhạt nói:

"Về nhà thôi".

Vợ ông, Phan Diệp đã chứng kiến tất cả chuyện mà chồng bà vừa làm ra. Miệng nở nụ cười hạnh phúc, sau đó giơ ngón cái với Trình Uy nói:

"Đấm đẹp lắm!"

Trình Uy gật đầu coi như chấp nhận sự tán thưởng của vợ mình, sau đó ông nhìn xuống đứa con trai Trình Hạo đang chăm chú nhìn về phía người phụ nữ đang gượng dậy.

Trình Uy không quay lại nhìn cô ta, chỉ khom người xuống sau đó hỏi:

"Cha cảm thấy con có điều gì khuất mắt?"

Trình Hạo lắc đầu, hắn cũng giơ ngón cái lên giống mẹ mình sau đó nói:

"Cha ngầu lắm!"

Nói đoạn, hắn thở ra một hơi dài, nói:

"Chắc chắn cái trường này không bỏ qua cho chúng ta đâu".

Trình Uy trầm ngâm, sau đó ông vươn tay ra nhẹ nhàng xoa đầu hắn, giọng nói có phần lạnh nhạt:

"Không cần phải lo, con chỉ cần nhớ một điều, dù trời có sập cha sẽ đỡ cho hai mẹ con".

Trình Uy nói xong mặt có chút khó hiểu, tự hỏi sao bản thân lại nói một câu sến súa như vậy. Ông ngay sau đó cũng bỏ tay khỏi đầu Trình Hạo, đứng dậy nhìn về phía người phụ nữ đang giận dữ nhìn ông.

Còn Trình Hạo thì cũng ngẩn ra, không tin được rằng người cha lúc nào cũng âm trầm của mình lại có thể nói ra một câu như vậy.

Hắn trấn tỉnh lại, sau đó cũng nhìn về phía người phụ nữ có lẽ đã bắt đầu gọi người.

Quả đúng như Trình Hạo nghĩ, bản thân cô ta cũng tự nhủ rằng không thể làm mất đi mặt mũi của trường Kim Mộc chỉ vì mình được.

Một thứ niềm tin mù oán đã khiến người phụ nữ dù vẫn ngồi đó đang cố gắng đứng lên, sau đó cô ta gầm lên:

"Bảo vệ đâu!"

Nhưng không có tên bảo vệ nào đi ra như lời của người phụ nữ, mà chỉ có một người đàn ông trung niên từ bên trong đi ra, theo sau gã đàn ông là một thiếu niên có vẻ ngoài bảnh bao.

Không khí thay đổi ngay khi hai người xuất hiện.

Cậu ta bước đi mang theo thứ áp lực vô hình khiến những lời bàn tán đều không dám thốt ra.

Trình Hạo không biết vì sao, nhưng cậu cảm giác như nhiệt độ căn phòng vừa giảm xuống vài độ.

Hai người đi song song với nhau tạo ra một bầu không khí chủ tớ, thiếu niên đang nói chuyện với người đàn ông trung niên.

Quay đầu, ánh mắt cậu dừng lại trên người phụ nữ đang loạng choạng đứng dậy, lúc này bộ dạng có phần thê thảm khiến cậu nhíu mày.

Rồi như chợt nhận ra điều gì, cậu ta lại quay sang nhìn ba người trong gia đình Trình Hạo.

Một nụ cười thân thiện thoáng hiện nơi khóe môi, giọng nói cất lên nhẹ nhàng, dễ gần:

"Sao ngày nhập học lại có ẩu đả thế này, không biết quý gia đình đây có khuất mắt gì với trường Kim Mộc chúng tôi".

Đến đây cậu thiếu niên vẫn là nụ cười trên môi, nhưng đôi mắt bất giác híp lại, giọng nói đầy sát khí khiến người nghe không lạnh mà run:

"Còn nếu ngược lại thì, trường Kim Mộc chúng tôi không thể cho các vị đi rồi".

Nhưng lời cậu ta vừa dứt thì bất ngờ một tên từ trong đám đông bước ra, dáng người to béo, điệu bộ nịnh bợ, trên mặt gã là nụ cười tươi rói nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự tham lam, gã nói:

"Nhìn từ xa không biết ai nhưng lại gần mới biết hoá ra là Mặc công tử!"

Không gian bỗng chốc bị phá hỏng bởi gã to béo, mọi người kinh ngạc vì có một người to gan dám chen ngang lời của Mặc công tử!

Thấy vị Mặc công tử ấy không nói gì, gã to béo tiếp tục.

"À, tôi họ Lưu tên Nguyên, công tử có lẽ không biết, mấy hôm trước tôi cùng Mặc chủ tịch vừa mới bàn hôn ước của công tử đây với con gái tôi.

Chuyện không nên chậm trễ, xin phía Mặc công tử có một câu trả lời thỏa đáng cho đôi bên".

Vì gã đàn ông to béo kia cố tình nói lớn như để mọi người trong văn phòng đều nghe thấy, nên chẳng ai là không biết chuyện.

Thế nhưng, thay vì chúc mừng hay tán thưởng, mọi người chỉ liếc nhìn hắn ánh mắt thờ ơ xen lẫn khinh miệt, như đang xem một kẻ tự chuốc lấy trò cười.

Hắn ta thoả mãn khi đã nói xong, nhưng cậu thanh niên vẫn im lặng.

Sắc mặt cậu ta tối lại vô cùng âm trầm, lạnh lẽo, như một ngọn núi lửa đang kìm nén trước khi phun trào.

Gã to béo chẳng hề nhận ra điều đó.

Với hắn, sự im lặng kia chỉ là một thái độ khó hiểu. Nhưng rồi, rất chậm một cơn rờn rợn bắt đầu bò dọc sống lưng. Cảm giác bất an mơ hồ len lỏi vào từng hơi thở, khiến không khí quanh hắn như cô động lại và càng nặng nề đến mức khó mà hít thở nổi.

Bèn hướng ánh mắt về bên phải, nơi đó là gia đình Trình Hạo đang đứng, còn đằng kia là người phụ nữ khi nãy làm đơn nhập học cho cháu họ hàng xa của gã, lúc này mặt cô ta sưng tấy cả lên, trông vô cùng kinh hãi. 

Nhìn một hồi, cuối cùng cũng hiểu ra, vội vàng nhìn về phía cậu thanh niên chắp tay nói:

"Xin lỗi Mặc công tử, tôi có phần vô ý không nhìn nhận tình hình kĩ càng".

Sau đó gã đàn ông to béo hùng hổ nói:

"Mấy tên này dám làm loạn tại trường Kim Mộc, đúng là không biết sống chết!"

Mọi người xung quanh nghe vậy thì chợt chíu mày, tên này đã đến tự biên tự diễn từ nãy đến giờ, hiện tại còn đang muốn lập công.

Nhưng không ai tranh công với gã.

Vì họ biết bề ngoại vị Mặc công tử này là một người dễ gần, tính tình ôn hòa nhưng có lẽ gã đàn ông chưa biết sự thật rằng vị Mặc Vân con của nhà họ Mặc này lại vô cùng ghét người khác chiếm lấy ánh đèn vốn thuộc về mình.

Cho nên những người xung quanh dù muốn gây ấn tượng cho vị công tử nhà họ Mặc này cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng. Vì thế nên họ chỉ đứng đó nhìn trò vui sắp bắt đầu.

Không để mọi người chờ lâu đàn ông đứng bên cạnh Mặc Vân bất ngờ đi lên, khoảng cách giữa ba người không xa nên rất nhanh người đàn ông và tên kia đã đứng đối diện nhau.

Đằng kia Mặc Vân liền nói:

"Tên đó là nhà họ Lưu gì đó, có đúng không Hàn thúc?"

Người đàn ông được gọi là Hàn thúc gật đầu, Mặc Vân nói tiếp:

"Ngày hôm sau con không muốn có nhà nào  họ là Lưu tồn tại trong thành Kỷ Vân này nữa".

Xung quanh nghe vậy thì hít một hơi lạnh, họ không ngờ công tử nhà họ Mặc này lại ra tay tàn nhẫn như vậy.

Mặc Vân như nhớ tới điều gì đó, bèn nói thêm:

"Nghe bảo tên này gả con gái mình cho ta?

Tìm cô ta, sau đó lấy đầu ả treo trước đài Thương Mộc!"

Nói xong Mặc Vân liền quay người rời đi. Bóng lưng ấy biến mất sau cánh cửa mà lúc nãy cậu đã đi ra.

Gã đàn ông to béo lúc này hoảng sợ tột độ, đứng như trời trồng, đến khi hoàn hồn muốn chạy theo Mặc Vân cầu xin.

Nhưng ngay sau đó một ánh sáng thoáng lóe nơi cổ gã.

Chỉ là một vết cắt, mảnh như sợi chỉ tưởng như vô hại.

Nhưng ngay sau đó, máu tươi rỉ ra, đỏ sẫm, chậm rãi trượt dọc theo cổ, len qua từng nếp da như một dòng suối đang chảy.

Gã mở to mắt, bàn tay run rẩy chạm vào cổ họng mình, nơi đó hơi thở dần đứt đoạn.

Không có cơ hội để hét, càng không thể kêu cứu.

Chỉ còn một sự tĩnh lặng đến run người.

Đến khi cơ thể đổ sụp xuống đôi mắt gã vẫn mở trừng, ngơ ngác.

Gã chết mà không hiểu nổi điều gì đã xảy ra, như thể chỉ vừa chớp thì sự sống đã bị ai đó rút đi.

Đến cuối cùng, hắn chỉ còn là một oan hồn hồ đồ, chết mà chẳng kịp biết mình đã bị kết liễu bởi điều gì.

Không ai la hét, cũng không ai bỏ chạy, cứ như nếu họ làm vậy thì chắc chắn Lưu Nguyên thứ hai chính là bản thân họ!

Chỉ có tiếng gió từ điều hoà cứ ù ù như thứ duy nhất còn sống trong căn phòng đó.

Người được gọi là Hàn thúc nhìn người phụ nữ phụ trách nhận thư mời tuyển sinh đang đứng đó ngơ ngác, dung mạo cô ta lúc này chỉ một từ để đánh giá đó chính là kinh khủng.

Một chút trầm ngâm hiện lên trên khuôn mặt, nhưng sau đó lại nhìn về phía gia đình Trình Hạo, như nghĩ ra gì đó ông ta nói:

"Các ngươi theo ta!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...