Vì lo tình hình dạo này không còn yên ổn như trước, chồng sắp cưới đề nghị cả hai thống nhất một câu ám hiệu để phòng khi xảy ra chuyện.
Anh nói với tôi:
“Em vốn ghét sầu riêng, nên nếu một ngày nào đó em đột nhiên bảo muốn ăn sầu riêng thì anh sẽ hiểu ngay em đang gặp rắc rối.”
Đến lượt mình, anh cũng định chọn một câu riêng làm tín hiệu.
Chỉ tiếc rằng, khi tôi thật sự rơi vào tình huống nguy cấp và gọi cho anh, người nhấc máy lại là cô bạn thân luôn miệng nhận là tri kỷ của anh.
Đầu dây bên kia lập tức vang lên tiếng càu nhàu đầy khó chịu:
“Châu Húc, bạn gái cậu lại kiếm chuyện nữa à? Nửa đêm nửa hôm đòi ăn sầu riêng. Cậu mà chạy đi mua thì thiếu người đán/h bài với bọn này rồi, phiền thật.”
Khoảng lặng kéo dài vài giây.
Ngay sau đó, giọng Châu Húc truyền đến, lạnh nhạt như chẳng liên quan:
“Kệ đi. Dạo này cô ấy tới kỳ nên tính khí thất thường, lúc nào cũng thích làm khổ người khác.”
Về sau, có lần đúng một giờ sáng, Châu Húc bất ngờ nhắn rằng anh đi tập gym. Tôi chỉ trả lời qua loa:
“Ừ, nhớ cẩn thận.”
Sau đó kéo chăn lên ngủ tiếp.
Cuộc gọi cũng kết thúc ngay khi cô bạn kia tự ý tắt máy.
Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong tay, toàn thân run lên vì hối hận. Nếu không tin lời Châu Húc về cái gọi là mật mã an toàn thì có lẽ mọi chuyện đã khác.
Tôi vừa định gọi báo công an thì phía sau bất ngờ vang lên một giọng nói khiến da đầu tê dại:
“Muốn ăn sầu riêng hả? Để tao mua cho.”
Nước mắt vô thức trào ra vì quá hoảng loạn.
Tôi lắp bắp:
“Anh… anh cần gì? Tiền bạc hay thứ gì khác tôi đều đưa, chỉ xin anh đừng g/iế/c tôi.”
Gã đàn ông bật cười, chậm rãi lắc đầu.
“Tao không cần tiền.”
Gã nhìn tôi chằm chằm rồi gằn từng chữ:
“Điều tao muốn là m/ạ/n/g của mày.”
Tôi chết lặng.
“C… tại sao?”
Ánh mắt gã lập tức trở nên u ám.
“Còn dám hỏi lý do?”
“Mày yêu đương qua mạng với tao. Tao đem hết tình cảm dành cho mày. Cuối cùng mày nói chia tay là chia tay.”
“Tao còn chuyển sạch tiền tiết kiệm cho mày chỉ để dỗ mày vui.”
“Như thế vẫn chưa đủ sao?”
“Loại người ham tiền, giẫm đạp lên chân tình của người khác như mày đáng ch/e/c.”
Càng nói, cảm xúc của gã càng mất kiểm soát.
Bàn tay gã lập tức bó/p lấy cổ tôi.
Tôi điên cuồng vùng vẫy.
Không khí ngày một cạn dần, nhưng chính lúc ấy đầu óc tôi lại tỉnh táo lạ thường.
Tôi chưa từng gặp người này.
Chưa từng quen biết.
Lại càng chưa từng yêu qua mạng với gã.
Tiền của gã, tôi cũng chưa từng nhận lấy một đồng.
Chắc chắn đã có nhầm lẫn.
Tôi phải nói rõ…
Đáng tiếc, tôi không thể thoát khỏi bàn tay kia.
Ngay lúc ý thức gần như tan biến, gã bất ngờ buông tôi ra.
“Cho mày c/h/e/c dễ vậy thì quá nhẹ.”
“Hạng người như mày phải bị hàn/h h/ạ đến c/h/e/c mới xứng.”
Đôi mắt gã đỏ ngầu, vẻ mặt chẳng khác gì một kẻ đã hoàn toàn mấ/t kiểm soát.
Tôi lập tức hít lấy hít để, rồi vội vàng giải thích:
“Tôi không phải người yêu qua mạng của anh.”
“Tôi chưa từng quen anh.”
“Tôi cũng chưa từng hẹn hò online với bất cứ ai.”
Gã khựng lại rồi cười nhạt.
“Đến lúc này vẫn định lừa tao?”
Nói xong, gã lấy điện thoại ra, mở cuộc trò chuyện giữa mình với người mang tên tôi.
“Ảnh là mày gửi.”
“Người trong ảnh cũng là mày.”
“Thế mà còn chối?”
Ánh mắt tôi lập tức dừng lại ở hàng loạt giao dịch chuyển khoản màu cam trên màn hình.
Cộng tất cả lại đã vượt quá hai trăm nghìn tệ.
Tiếp đó là những bức ảnh.
Tôi định giải thích rằng mình thường đăng ảnh cá nhân lên mạng, rất có thể đã bị ai đó lấy cắp để giả mạo.
Thế nhưng câu nói còn chưa kịp thốt ra, cả người tôi đã cứng đờ.
Đó đúng là ảnh của tôi.
Tôi cũng tin chắc có người đã dùng danh tính của mình.
Nhưng điều khiến tôi rùng mình chính là…
Những bức ảnh ấy không hề là ảnh công khai.
Có vài tấm khá riêng tư.
Từ trước đến nay, tôi chỉ gửi chúng cho đúng một người.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu.
Tôi theo bản năng nói:
“Những ảnh này… tôi chỉ từng gửi cho bạn trai.”
Gã cười khẩy đầy mỉa mai.
“Thì tao chẳng phải bạn trai mày sao?”
“Một thằng bị mày lừa sạch tiền.”
Tôi liên tục lắc đầu.
Mồ hôi túa đầy trán.
“Không phải.”
“Xin anh nghe tôi.”
“Tôi thật sự không phải người nhắn tin với anh.”
“Tôi có bạn trai rồi.”
“Anh ấy là chồng sắp cưới của tôi.”
“Chúng tôi chuẩn bị kết hôn.”
Nghe đến đó, gã lập tức đổi sắc mặt.
“Vậy mày bắt cá hai tay?”
Tôi cuống quýt mở điện thoại của mình.
“Anh nhìn đi.”
“Đây mới là tài khoản WeChat của tôi.”
“Người nói chuyện với anh hoàn toàn không phải tôi.”
Gã vừa định phản bác thì tôi đã lên tiếng trước:
“Tôi không hề có tài khoản khác.”
“Mọi tài khoản đều đăng ký bằng thông tin thật.”
“Nếu cần, tôi sẽ gọi tổng đài xác minh ngay.”
“Khoản tiền anh chuyển cuối cùng vào tay ai, tôi cũng sẽ phối hợp điều tra.”
Nói đến đây, tôi không còn kìm được nữa.
“Tôi xin anh.”
“Tôi thật sự vô tội.”
“Tôi không muốn c/h/e/c oan chỉ để gánh thay lỗi của người khác.”
Gã không đáp.
Chỉ nhìn tôi thật lâu.
Một lúc sau, gã mới chậm rãi hỏi:
“Ý mày là những bức ảnh này chỉ từng gửi cho chồng sắp cưới?”
Tôi gật đầu.
Gã tiếp tục:
“Vậy người yêu qua mạng rồi lừa tiền tao…”
“Là chồng sắp cưới của mày?”
“Hắn giả làm con gái để tiếp cận tao?”
Tôi khẽ gật.
Dù chẳng hiểu Châu Húc làm vậy vì mục đích gì, nhưng lúc này anh ta là người duy nhất có khả năng đó.
“Tôi gọi cho anh ấy ngay.”
Tôi lập tức bấm số.
Chuông đổ rất lâu nhưng không ai nghe.
Tôi gọi thêm vài lần.
Đáp lại vẫn chỉ là tiếng báo bận kéo dài.
“Chắc anh ấy còn đang đán/g bài với bạn.”
Tôi cố níu lấy chút hy vọng cuối cùng.
Gã đàn ông chỉ cười khinh.
“Diễn đủ chưa?”
Nói xong, gã mở một đoạn ghi âm thoại.
Một giọng phụ nữ nũng nịu lập tức vang lên:
“Bảo bối ơi, em muốn ăn sầu riêng quá. Nhưng sầu riêng mắc lắm…”
“Bảo bối ơi, em muốn ăn sầu riêng quá. Nhưng sầu riêng mắc lắm…”
Giọng nữ trong đoạn ghi âm vừa mềm vừa ngọt.
Nếu chỉ nghe qua, bất kỳ ai cũng sẽ tưởng đó là một cô gái đang làm nũng với người yêu.
Nhưng tôi thì khác.
Khoảnh khắc giọng nói kia vang lên, máu trong người tôi như đông lại.
Không phải giọng tôi.
Tuyệt đối không phải.
Mà là giọng của người vừa mới tắt cuộc gọi của tôi.
Tô Nghiên.
Cô bạn thân suốt ngày tự xưng là “tri kỷ khác giới” của Châu Húc.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại trên tay gã đàn ông, trái tim đập mạnh đến mức lồng ngực đau nhói.
Gã cũng nhận ra sắc mặt tôi thay đổi.
Hắn nheo mắt:
“Sao? Nhớ ra rồi?”
Tôi nuốt khan, cố ép bản thân bình tĩnh.
“Không phải nhớ ra.”
“Là tôi biết giọng này.”
Gã khựng lại.
Tôi chỉ vào điện thoại của hắn, từng chữ nói rất chậm:
“Người trong đoạn ghi âm này là Tô Nghiên.”
“Bạn thân của chồng sắp cưới tôi.”
Chaporia
Bình Luận (0)