“Vừa nãy, chính cô ta là người nhấc máy cuộc gọi cầu cứu của tôi.”
Trong mắt gã lóe lên vẻ ngờ vực.
Tôi sợ hắn không tin, vội vàng mở lịch sử cuộc gọi vừa rồi, bấm phát lại đoạn ghi âm tự động.
May mà điện thoại của tôi luôn bật chế độ ghi âm cuộc gọi.
Đây là thói quen tôi hình thành từ khi đi làm, phòng khi khách hàng đổi trắng thay đen.
Không ngờ hôm nay lại cứu mạng tôi.
Trong đoạn ghi âm, giọng Tô Nghiên vang lên rõ ràng:
“Châu Húc, bạn gái cậu lại kiếm chuyện nữa à? Nửa đêm nửa hôm đòi ăn sầu riêng…”
Sau đó là giọng Châu Húc lạnh tanh:
“Kệ đi. Dạo này cô ấy tới kỳ nên tính khí thất thường…”
Tôi phát đoạn ghi âm đó cho gã nghe.
Căn phòng lập tức rơi vào im lặng.
Ánh mắt gã từ dữ tợn dần chuyển sang hỗn loạn.
Hắn giật lấy điện thoại của tôi, tua đi tua lại đoạn âm thanh hai lần.
Đến lần thứ ba, bàn tay hắn run lên.
“Là cô ta…”
Hắn lẩm bẩm.
“Thật sự là cô ta…”
Tôi lập tức nói:
“Anh bị lừa rồi.”
“Tôi cũng vậy.”
“Nhưng bây giờ anh không thể làm hại tôi. Nếu anh động vào tôi, người thật sự lừa anh sẽ thoát sạch.”
“Còn anh sẽ biến thành kẻ gánh tội thay cho bọn họ.”
Gã siết chặt điện thoại.
Gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay.
Tôi nhìn phản ứng của hắn, biết mình đã cược đúng.
Người đang đứng trước mặt tôi không phải một kẻ hoàn toàn không còn lý trí.
Hắn chỉ bị lừa đến đường cùng, bị cơn giận che mắt.
Chỉ cần cho hắn thấy kẻ thật sự đứng sau, hắn sẽ tự biết nên quay mũi dao về phía ai.
Tôi hạ giọng:
“Anh tên gì?”
Gã nhìn tôi.
Một lát sau mới khàn giọng đáp:
“Tần Dã.”
“Tần Dã, anh nghe tôi.”
“Tôi không yêu đương qua mạng với anh. Tôi không nhận tiền của anh. Tôi cũng không biết anh tồn tại cho đến tối nay.”
“Tất cả ảnh riêng tư kia, chỉ có Châu Húc có.”
“Tất cả giọng nói kia, là Tô Nghiên.”
“Bọn họ một người cung cấp ảnh, một người giả giọng nữ để trò chuyện với anh.”
“Tôi không biết bọn họ vì sao làm vậy, nhưng hai trăm nghìn tệ của anh chắc chắn không nằm trong tài khoản của tôi.”
Tần Dã cắn răng:
“Dựa vào đâu tao tin mày?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Vì nếu tôi thật sự lừa anh hai trăm nghìn tệ, tôi đã không ngu đến mức dùng tài khoản chính, ảnh thật, danh tính thật, còn chuẩn bị kết hôn công khai với người khác.”
“Người lừa anh biết rõ thông tin của tôi.”
“Cũng biết rõ anh sẽ tìm đến tôi.”
“Nói cách khác, ngay từ đầu họ đã chuẩn bị sẵn một người để anh trút giận.”
“Người đó là tôi.”
Tần Dã im bặt.
Từng câu nói của tôi giống như cái búa nện mạnh vào đầu hắn.
Tôi biết hắn đang nghĩ lại toàn bộ sự việc.
Một cô gái yêu đương online chưa từng video call trực tiếp.
Tài khoản luôn né tránh gặp mặt.
Mỗi lần hắn yêu cầu gặp, đối phương lại viện cớ.
Đến cuối cùng, khi hắn mất sạch tiền, người kia đột ngột biến mất.
Hắn truy theo ảnh, truy theo danh tính, cuối cùng tìm được tôi.
Mọi thứ quá trùng hợp.
Trùng hợp đến mức giống như có người cố tình dẫn đường.
Tần Dã bỗng bật cười.
Tiếng cười khàn khàn, nghe còn đáng sợ hơn lúc hắn tức giận.
“Hóa ra tao bị người ta xem như chó điên.”
“Thả tao ra cắn mày.”
“Cắn xong, bọn nó sạch sẽ.”
Tôi không nói gì.
Chỉ lặng lẽ kéo cổ áo lên che vết bầm trên cổ.
Động tác này khiến ánh mắt Tần Dã cứng lại.
Hắn quay mặt đi.
Một lúc sau, hắn ném điện thoại trả lại cho tôi.
“Báo công an đi.
”
Tôi sững người.
Hắn lạnh lùng nói:
“Nhưng trước khi báo, tao muốn bọn nó tự chui đầu ra.”
Tôi hiểu ý hắn.
Nếu bây giờ tôi báo công an ngay, Tô Nghiên và Châu Húc rất có thể sẽ lập tức xóa lịch sử trò chuyện, chuyển tiền, hủy chứng cứ.
Nhưng nếu chúng tôi khiến họ tin rằng tôi đã c/h/e/c, hoặc ít nhất là đã mất liên lạc, bọn họ chắc chắn sẽ hoảng.
Kẻ làm chuyện xấu thường không sợ lúc mọi thứ im ắng.
Bọn họ chỉ sợ người mình hãm hại đột nhiên biến mất.
Tôi nhìn Tần Dã.
“Anh định làm gì?”
Hắn mở điện thoại, chỉ vào tài khoản giả mang tên tôi.
“Cô ta vẫn chưa chặn tao.”
“Có lẽ đang chờ tao báo tin.”
Tôi lạnh sống lưng.
Quả nhiên.
Tần Dã gõ một tin nhắn.
[Đã tìm được cô ta.]Bên kia gần như trả lời ngay lập tức.
[Thật không?] [Anh đừng làm chuyện dại dột nha. Tuy cô ấy có lỗi với anh, nhưng pháp luật rất nghiêm.]Câu chữ nghe như khuyên can.
Nhưng mỗi chữ đều đang đổ thêm dầu vào lửa.
Tần Dã cười lạnh, tiếp tục gõ:
[Tao không nhịn được.] [Tao bó/p cổ cô ta rồi.]Tin nhắn vừa gửi đi, bên kia im lặng gần nửa phút.
Sau đó, một dòng chữ hiện lên.
[Cô ấy sao rồi?]Tần Dã nhìn tôi.
Tôi cầm lấy điện thoại của hắn, chậm rãi gõ:
[Không động đậy nữa.]Lần này, bên kia im rất lâu.
Khoảng hai phút sau, tin nhắn mới đến.
[Anh đang ở đâu?] [Anh mau rời khỏi đó.] [Nhớ lau sạch dấu vân tay.] [Đừng để camera quay được.]Tôi nhìn chằm chằm vào mấy dòng chữ kia.
Ngón tay lạnh buốt.
Đến tận lúc này, tôi mới thật sự hiểu.
Tô Nghiên không chỉ lừa tiền.
Cô ta muốn mượn tay Tần Dã khiến tôi biến mất.
Còn Châu Húc thì sao?
Anh ta có biết không?
Hay cũng tham gia?
Câu hỏi này vừa xuất hiện trong đầu, tài khoản giả lại gửi thêm một tin nhắn.
[Đúng rồi, lấy điện thoại của cô ấy đi.] [Trong đó có nhiều thứ không nên để người khác thấy.] [Nhất là đoạn ghi âm cuộc gọi tối nay.]Tôi khẽ nhắm mắt.
Châu Húc biết.
Nếu không, Tô Nghiên sẽ không biết tôi bật ghi âm cuộc gọi.
Thói quen này, tôi chỉ từng nói với Châu Húc.
Tần Dã nghiến răng ken két.
“Bọn khốn.”
Tôi lập tức chụp màn hình toàn bộ đoạn trò chuyện, đồng bộ lên cloud, rồi gửi cho một người bạn làm luật sư.
Sau đó tôi gọi 110.
Lần này, điện thoại kết nối rất nhanh.
Khi nghe thấy giọng tổng đài, toàn thân tôi mới bắt đầu run rẩy dữ dội.
Tôi nói rõ địa chỉ, tình hình, tên Châu Húc, Tô Nghiên, tài khoản giả, số tiền lừa đảo và việc đối phương đang có ý định xúi giục người khác phạm tội.
Tần Dã ngồi bên cạnh, im lặng đưa điện thoại của hắn cho tôi.
Tôi nói thêm:
“Người từng uy hiếp tôi hiện đang ở cạnh tôi, nhưng anh ta đã dừng lại và đồng ý phối hợp điều tra.”
Tần Dã cúi đầu.
Không phản bác.
Mười lăm phút sau, công an đến.
Cánh cửa vừa mở ra, tôi gần như khuỵu xuống.
Một nữ cảnh sát lập tức đỡ lấy tôi.
Nhìn thấy vết bầm trên cổ tôi, ánh mắt cô ấy lạnh hẳn.
Tần Dã chủ động giơ hai tay.
“Tôi nhận.”
“Tôi đã xông vào nhà cô ấy, cũng từng bó/p cổ cô ấy.”
“Nhưng tôi bị người khác lừa. Tôi có toàn bộ chứng cứ.”
Tôi không bênh hắn.
Cũng không thêm dầu vào lửa.
Hắn đã làm sai thì phải chịu trách nhiệm.
Nhưng kẻ đứng sau càng không được thoát.
Tối hôm đó, tôi và Tần Dã đều được đưa về đồn.
Tôi lấy lời khai suốt ba tiếng.
Trong ba tiếng ấy, Châu Húc gọi cho tôi tổng cộng ba mươi bảy cuộc.
Tin nhắn cũng nhảy liên tục.
Chaporia
Bình Luận (0)