Sắc mặt gã đàn ông dẫn đầu ngày càng tối sầm.

Đường Chi khoanh tay trước ngực.

“Sao nào, quán không bẩn nên làm khó các anh quá à?”

Gã đàn ông trừng mắt nhìn cậu ấy.

Luật sư Viên nghiêm giọng: “Yêu cầu anh ghi rõ kết quả kiểm tra.”

“Còn phải lấy mẫu xét nghiệm nữa.”

“Được, cứ niêm phong mẫu ngay tại chỗ, hai bên cùng ký tên, quay video làm bằng chứng.”

Gã đàn ông cứng họng.

Hứa Mạn Mạn quay người định bỏ đi, tôi chặn cô ta lại.

“Đợi kết quả đã.”

Cô ta cười gằn.

“Dựa vào đâu?”

Tôi đáp: “Dựa vào việc ban nãy cô vừa nói, quán này có mở lại được hay không thì chưa biết.”

Hàng xóm xung quanh vây càng lúc càng đông.

“Đúng rồi, ban nãy cô ta vừa nói thế mà.”

“Tất cả chúng tôi đều nghe thấy.”

Hứa Mạn Mạn cuối cùng cũng hoảng sợ, vội lấy điện thoại ra gọi cho Thẩm Tri Nghiên.

Điện thoại vừa kết nối, cô ta đã mếu máo.

“Sếp Thẩm, cô Ôn dẫn người đến bắt nạt em.”

Tôi cầm lấy điện thoại của Đường Chi, gọi sang số của anh ta.

Thẩm Tri Nghiên bắt máy, giọng lạnh ngắt.

“Ôn Lê, em lại định giở trò gì nữa?”

Tôi bật loa ngoài.

“Người của anh bắt quán cơm nhà tôi phải đóng cửa.”

“Mạn Mạn sẽ không làm ra những chuyện như vậy.”

Hứa Mạn Mạn lập tức như được tiếp thêm dũng khí.

Tôi nói: “Cô ta đang ở ngay bên cạnh đây, anh nghe chính miệng cô ta nói đi.”

Hứa Mạn Mạn ré lên: “Em không làm!”

Thẩm Tri Nghiên nói: “Ôn Lê, đừng lúc nào cũng suy nghĩ tồi tệ về người khác như thế.”

Tôi nhìn về phía gã đàn ông dẫn đầu đoàn kiểm tra.

“Vậy thì để anh ta giải thích xem, vì sao chưa bước vào cửa anh ta đã biết trước là quán chúng tôi sẽ bị đình chỉ 3 ngày.”

Thẩm Tri Nghiên im bặt.

Sắc mặt gã đàn ông kia biến đổi liên tục.

Luật sư Viên lập tức hỏi vặn: “Các anh chưa tiến hành kiểm tra, dựa vào đâu đã ra quyết định đình chỉ hoạt động 3 ngày?”

Trong đám đông có người giơ điện thoại lên quay video.

Gã đàn ông vội vàng chữa cháy: “Tôi chỉ nói theo quy trình thông thường thôi.”

Hứa Mạn Mạn lùi lại phía sau.

Ly cà phê sau lưng cô ta rơi xuống đất, văng tung tóe lên cả giày của cô ta.

Trong đám đông vang lên tiếng cười nhạo.

Lần này, cô ta hất bát nước bẩn không thành.

Kết quả kiểm tra được ghi rõ ngay trong ngày: Quán cơm không có bất kỳ vi phạm nào.

Gã đàn ông dẫn đầu mặt xám xịt chuồn thẳng.

Hứa Mạn Mạn cũng định rút êm, nhưng tôi gọi cô ta lại.

“Cô Hứa, tiền cà phê cô làm đổ còn chưa đền đâu đấy.”

Cô ta quay đầu lại, nhìn tôi bằng ánh mắt hận thù.

“Ôn Lê, cô đừng có đắc ý. Những chuyện sếp Thẩm muốn làm, không có chuyện gì là không thành đâu.”

Tôi đáp: “Thế thì bảo anh ta đến đây.”

Cô ta nói: “Tiệc đính hôn chỉ là màn dạo đầu thôi. Thiệp cưới chính thức sẽ sớm được gửi đến tận nhà cô.”

Tôi chằm chằm nhìn cô ta.

“Được, tôi đợi.”

Sau khi cô ta đi, mẹ tôi mới bám tay vào quầy thu ngân từ từ ngồi xuống.

“Lê Lê à, bọn họ sẽ không để yên đâu.”

Tôi cẩn thận lưu file ghi âm lại.

“Con cũng vậy.”

***

Thiệp cưới của Thẩm Tri Nghiên, quả nhiên được gửi đến thật.

Người mang thiệp đến là Mạnh Lan.

Bà ta mặc một bộ sườn xám màu xanh lục đậm, vừa bước vào cửa đã liếc nhìn sàn nhà với ánh mắt khinh khỉnh.

“Nghe nói mấy ngày trước ở đây làm ầm ĩ mất mặt lắm, tôi tiện đường ghé qua xem thử.”

Mẹ tôi không thèm rót trà.

“Bà Mạnh có gì thì cứ nói thẳng.”

Mạnh Lan đặt tấm thiệp cưới lên bàn.

“Đám cưới của Tri Nghiên và Mạn Mạn sẽ tổ chức vào cuối tháng này. Gia đình các người cùng đến dự nhé.”

Tôi nhìn vào ngày tháng ghi trên tấm thiệp.

Cùng một ngày.

Trùng đúng vào ngày cưới của tôi.

Đường Chi đang cắn hạt dưa ở bên cạnh, suýt chút nữa phun cả vỏ hạt dưa ra ngoài.

“Bị nghiện cướp ngày à?”

Mạnh Lan liếc nhìn tôi.

“Ôn Lê, cô đừng tưởng bám được vào nhà họ Lâm thì nghĩ mình đã thắng. Tình cảnh của Lâm Nghiên Chu trong nhà họ Lâm ra sao, người ngoài không nói không có nghĩa là không có. Cô gả qua đó, cũng chỉ là đi xung hỷ cho một thằng tàn phế mà thôi.”

Mẹ tôi đập bàn.

“Mạnh Lan, ăn nói cho sạch sẽ vào.”

Mạnh Lan cười nhạt.

“Tôi chỉ nói sự thật. Con gái cô qua lại với con trai tôi bảy năm trời, cả cái thành phố Bắc Kinh này có ai không biết? Bây giờ cô ta quay ngoắt đi lấy người khác, người ta cũng chỉ xì xào nhà họ Lâm rước phải đồ thừa của nhà họ Thẩm thôi.”

Tôi đứng dậy, đẩy tấm thiệp cưới về phía bà ta.

“Đã sợ người ta xì xào đến thế, sao còn nằng nặc đòi mời tôi?”

Nụ cười của Mạnh Lan cứng lại một chút.

“Cô có mặt, chứng tỏ cô đã buông bỏ được rồi. Sau này đừng quấy rầy Tri Nghiên nữa.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...