Cô gái còn lại kéo tay áo bạn mình, nhỏ giọng nói: “Thôi đi, đi thôi, nói với kiểu người này không rõ được đâu.”
Tôi còn chê nói chưa đã.
Vừa xoay người.
Đã thấy Nam Lê mặc một thân đồ trắng đứng ở đó, đôi mắt sáng lấp lánh.
Tôi hơi ngượng ngùng gãi đầu.
Tôi cứ thế rất tự nhiên bắt chuyện được với nữ thần.
Khi ngồi dưới bóng cây trò chuyện, Nam Lê hỏi tôi có phải gia cảnh rất tốt, bố mẹ rất yêu tôi không.
Tôi hơi kinh ngạc: “Hả?”
Đáy mắt chị ấy mang theo cảm xúc khó nói rõ: “Vì tính cách em quá tốt, giống nắng ấm ngày đông.”
16
Sau khi Nam Lê tốt nghiệp.
Tôi vì tham gia hội sinh viên mà quen Giang Nhượng, lúc đó đã là chủ tịch hội sinh viên.
Ấn tượng của tôi về anh ta cực kỳ tệ.
Người này không tôn trọng con gái.
EQ cực thấp.
Người như vậy mà cũng xứng theo đuổi nữ thần của tôi?
Suy nghĩ của tôi bay càng lúc càng xa.
Mãi đến khi Từ Hiện vùi vào cổ tôi, cắn nhẹ một cái: “Vợ à, em đang nghĩ gì mà thất thần vậy?”
“Đang nghĩ chuyện thời đại học.”
Nghe xong, anh hôn lên cổ tôi càng mạnh hơn: “Đừng nghĩ nữa, nhìn tôi đi.”
Tôi đẩy anh ra: “Ngày mai em tự đi tìm học tỷ Nam Lê.”
Giọng anh buồn buồn: “Tôi đi cùng em nhé.”
“Không được! Em muốn tìm học tỷ… ưm…”
Tôi còn chưa nói xong.
Anh lại hôn lên.
Tôi nhân khoảng trống lấy hơi: “Không được, em bị thương rồi.”
“Không sao, em không cần động, để tôi.”
“Anh để thế nào?!”
Anh cúi đầu hôn xuống.
Trời ạ!
Anh đang làm gì vậy?
Tôi sắp điên rồi.
Tôi siết chặt ga trải giường trắng.
Cơ thể không khống chế được mà run rẩy dữ dội.
Sao đại lão trong lời đồn bên ngoài còn có thể là kiểu phục vụ vậy??
Cả người tôi như bị anh cuốn vào biển lớn sóng dữ, từng lớp sóng càng lúc càng cuồn cuộn.
Khoảnh khắc hòa vào nhau, tôi căn bản không khống chế được bản thân, nhanh chóng đáp lại.
Cánh tay anh ôm rất chặt, đầu vùi trong hõm cổ tôi, để lại trên da tôi một chuỗi lời thì thầm nóng rực.
Trong mơ hồ, tôi như một mảnh tuyết, rơi trên bàn ủi đỏ, chớp mắt tan chảy.
Theo những đường cong nhấp nhô chảy thành dòng suối lạnh, chậm rãi tưới mát mảnh đất đang cháy bỏng này.
Anh vẫn thấy chưa đủ, như đòi hỏi mà dán tới.
Chúng tôi lại rơi vào vùng biển sâu hơn.
Tôi bám lấy cánh tay mạnh mẽ của anh, theo anh đi đến tận trời vô tận.
17
Từ Hiện nói được làm được.
Buổi tối hết lần này đến lần khác, ngoài những cơn run không thể khống chế, thật sự không để tôi động một chút nào.
Thật ra mắt cá chân ngày hôm sau đã tốt hơn nhiều rồi.
Nhưng vì được gặp lại nữ thần.
Tôi vẫn đi.
Nữ thần vẫn xinh đẹp như cũ, tôi nhìn đến thất thần.
Nam Lê sờ sờ mắt cá chân tôi, có chút cạn lời.
“Học muội, em mà đến muộn hơn chút nữa thì nó tự khỏi rồi ha.”
He he.
Tôi ngượng ngùng cười: “Học tỷ mấy giờ tan làm ạ?”
Nam Lê nhìn tôi, cưng chiều cười nói: “Hôm nay chị tan làm lúc năm giờ, đợi tan làm chị đến đón em, học tỷ mời em ăn tối.”
“Vâng!”
Học tỷ cười có lúm đồng tiền nhỏ, thật đẹp.
Cả ngày tôi đều rất vui.
Không chỉ có được Từ Hiện, còn gặp lại nữ thần.
Ngay cả Bạch Tuyết âm dương quái khí với tôi cũng hoàn toàn không ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi.
Sắp tan làm, học tỷ Nam Lê gửi cho tôi một tin nhắn: “Tan làm chưa, hầm xe B2 chờ chị, Mini màu trắng.”
Phía sau kèm một biểu cảm đáng yêu.
Tôi nhanh chóng thu dọn đồ đạc.
Tầng B2, chiếc Mini màu trắng bật đèn khẩn cấp, cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra một gương mặt mộc mạc lại xinh đẹp.
Nam Lê thò nửa người ra: “Lên xe đi, học muội.”
Tôi kéo cửa ngồi vào, trong xe có một mùi cam quýt nhàn nhạt.
Nam Lê đổi sang một chiếc áo cardigan dệt kim màu hạnh nhạt, tóc búi lỏng sau đầu, trên dái tai là một hạt ngọc trai nhỏ, dưới ánh đèn vàng ấm của hầm xe phát sáng dịu dàng.
“Đi đâu ăn ạ?”
Tôi hỏi.
“Dẫn em đến một nơi hay, lúc chị vừa về Hàng Thành đã phát hiện ra.”
Chị ấy thuần thục đánh vô lăng, Mini vững vàng trượt khỏi hầm xe: “Chân em không tiện, chỗ đó cách đây không xa, hơn nữa không khí đặc biệt tốt.”
Xe rẽ qua mấy con phố, dừng dưới một cây ngô đồng khổng lồ.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy một tấm biển gỗ.
“Thập Quang?”
Tôi đọc một lần.
“Ừ. Ông chủ là một giáo viên âm nhạc đã nghỉ hưu, tối nào cũng tự đàn hai bài, thời gian khác có ban nhạc hát.”
Nam Lê khóa xe, đỡ cánh tay tôi đi vào trong: “Rượu hoa quế ông ấy pha đặc biệt ngon, chắc chắn em sẽ thích.”
Đẩy cửa bước vào, quả nhiên rất tốt.
Ánh đèn tông tối, bàn ghế gỗ, trong góc có một cây đàn piano cũ thơm mùi thời gian.
Chaporia
Bình Luận (0)