20px

Ta nhìn chàng.

Chàng bổ sung:

— Dọn nổi cũng tùy nàng.

Tai ta nóng lên.

Người này nói chuyện luôn như vậy.

Câu trước làm người ta tức, câu sau lại khiến lòng mềm đi.

Đêm dần khuya.

Nến đỏ cháy được một nửa.

Tạ Hàn Châu cuối cùng bước đến trước mặt ta, đưa tay khẽ chạm vào trâm trên tóc ta.

— Khương Minh Đường.

— Ừ?

— Nếu nàng sợ, có thể nói.

Ta ngẩng lên nhìn chàng.

Chàng rất nghiêm túc, không thúc ép, không khinh suất.

Đêm tân hôn kiếp trước ở Đông cung, Tạ Thừa Chiêu uống nửa say, chỉ nói ta đã vào Đông cung thì phải biết quy củ.

Còn Tạ Hàn Châu hỏi ta có sợ không.

Ta chợt đưa tay nắm lấy tay áo chàng.

— Có một chút.

Chàng gật đầu.

— Vậy thì từ từ.

Bốn chữ ấy, như một ngọn đèn, đặt vững trong lòng.

Nến đỏ tí tách.

Khi ta tiến lại gần, ngửi thấy mùi trầm thủy nhàn nhạt trên người chàng.

Chàng không vội, chỉ cúi đầu khẽ hôn lên trán ta.

— Không sợ.

Ta nhắm mắt.

Đêm này, cuối cùng không còn lạnh như kiếp trước.

________________________________________

11.

Sau khi thành thân, cuộc sống yên ổn hơn ta tưởng.

Tạ Hàn Châu rất bận.

Trong triều sóng gió liên miên, Thái tử bị cắt quyền, Hoàng hậu vẫn muốn xoay chuyển, án cũ của Binh bộ cũng chưa điều tra xong.

Nhưng dù muộn thế nào, chàng mỗi ngày đều trở về phủ.

Có khi ta đã ngủ, chàng vẫn ở ngoài rửa sạch hàn khí rồi mới vào.

Nếu ta tỉnh, chàng sẽ hỏi:

— Làm nàng tỉnh giấc?

Ta nói không.

Chàng liền nằm xuống, nắm lấy bàn tay lạnh của ta.

Như đó là chuyện tự nhiên.

Ta bắt đầu tiếp xúc với sổ sách Cửu vương phủ, cũng bắt đầu xem giúp chàng một số bản vẽ khí cụ.

Binh bộ sau đó lại đưa nỏ mới đến.

Lần này, Tạ Hàn Châu trực tiếp sai người đưa đến chỗ ta trước.

Trường Nghiễn đứng trong sân, vẻ mặt nghiêm túc.

— Vương phi, Vương gia nói, người nói dùng được mới là dùng được.

Ta mở bản vẽ, không nhịn được cười.

— Binh bộ biết không?

— Biết.

— Sắc mặt rất đặc sắc.

Ta xem kỹ, quả thực ổn hơn lần trước nhiều.

Chỉ là vẫn còn vài chi tiết có thể chỉnh.

Ta viết chú giải, đưa đến thư phòng.

Tạ Hàn Châu đang bàn việc với mấy mưu sĩ.

Thấy ta đến, chàng trực tiếp cho người nhường chỗ.

— Vương phi nói.

Mọi người ban đầu còn có chút ngượng.

Đến khi ta nói xong về lực của cánh nỏ và sai lệch của rãnh tên, thư phòng im lặng rất lâu.

Một vị mưu sĩ lớn tuổi vuốt râu nói:

— Cách của Vương phi có thể làm nỏ nhẹ hơn ba phần.

Ta nói:

— Cũng có thể giảm hai phần nguy cơ đứt dây.

Tạ Hàn Châu nhìn ta, trong mắt lộ rõ sự tự hào.

— Ghi lại.

Từ đó về sau, không còn ai trong phủ cho rằng ta chỉ vì ném bình mà được Vương gia để ý.

Trong kinh cũng dần có lời đồn mới.

Nói Cửu vương phi biết xem bản vẽ nỏ.

Nói nàng tay vững, mắt sắc.

Nói nàng giấu tài trong màn ném bình, là vì Khương gia nhỏ bé không giữ nổi nàng.

Tin đồn thay đổi rất nhanh.

Trước đây nói ta tâm cơ.

Giờ lại nói ta thâm tàng bất lộ.

Ta nghe xong, chỉ coi như một cơn gió.

Một ngày nọ, Tạ Thừa Chiêu đến Vương phủ bàn việc.

Hắn đã trầm mặc hơn trước nhiều.

Bàn xong chính sự, hắn gặp ta ở hành lang.

Ta đang dạy mấy nha hoàn trong phủ ném bình.

Các nàng ném xiêu vẹo, cười thành một đoàn.

Tạ Thừa Chiêu đứng xa nhìn rất lâu.

Ta cho nha hoàn lui xuống.

— Điện hạ.

Hắn không còn giữ dáng vẻ Thái tử như trước.

Chỉ nói nhỏ:

— Hoàng thúc đối với ngươi rất tốt.

Ta gật đầu.

— Phải.

Hắn cười khổ.

— Vậy là tốt.

Ta không nói gì.

Hắn nhìn chiếc bình đồng.

— Sau này cô thường nghĩ, năm đó cung yến, nếu cô nhìn ra ngươi cố ý lệch…

Ta bình thản:

— Điện hạ không nhìn ra.

Sắc mặt hắn trắng đi.

Ta nói:

— Bởi vì lúc đó điện hạ chỉ muốn xem náo nhiệt.

— Không nhìn một người tay có vững hay không.

Hắn im lặng rất lâu.

— Ngươi nói đúng.

Sau khi hắn rời đi, Tạ Hàn Châu từ thư phòng bước ra.

— Lại nói chuyện cũ?

Ta cười.

— Nói hắn mắt kém.

Tạ Hàn Châu gật đầu.

— Đúng vậy.

— Phu quân nghe lén?

— Không.

Chàng bình thản.

— Nghe đường đường chính chính.

Ta bật cười.

Chàng đi đến bên ta, nhặt một mũi tên.

— Ném một ván?

Ta hỏi:

— Thắng thua thế nào?

Chàng nghĩ một chút.

— Bổn vương thua, xoa cổ tay cho nàng.

— Ta thua thì sao?

— Cũng xoa cổ tay cho nàng.

Ta nhìn chàng.

— Vương gia chơi gian.

Tạ Hàn Châu nghiêm túc:

— Bổn vương chỉ là thương cổ tay Vương phi.

Ta cười, nhận lấy mũi tên.

Lần này, ta không lệch nữa.

Ba mũi đều trúng.

Tạ Hàn Châu nhìn bình, ý cười trong mắt rất sâu.

— Như vậy mới đúng.

Ta hỏi:

— Đúng thế nào?

Chàng nắm lấy cổ tay ta, thấp giọng:

— Muốn trúng thì trúng.

— Không cần lệch cho bất kỳ ai xem.

________________________________________

12.

Vài năm sau, Tạ Thừa Chiêu bị phế.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...