Căn phòng ngập tràn ánh sáng xanh lét từ màn hình máy tính. Đêm đã khuya. Ngoài cửa sổ, đèn đường Tokyo vẫn trải dài như vô tận, nhưng Hiroshi Takahatsu, 30 tuổi, hoàn toàn không để tâm. Thế giới của anh lúc này chỉ gói gọn trong cái màn hình 27 inch, nơi từng viên đạn, từng bước chân đều có ý nghĩa sinh tử.
"Okay, cover me! Cover!" Hiroshi lầm bầm, giọng hơi khàn đi vì tập trung. Ngón tay anh thoăn thoắt trên bàn phím WASD và chuột chơi game. Ánh mắt dán chặt vào tâm ngắm.
Trong game, anh đang là một lính đặc nhiệm ảo, nép sau một bức tường đổ nát trong một khu đô thị hoang tàn. Tiếng súng AK-47 chát chúa vang lên từ phía đối diện. Đạn xẹt qua sát đầu anh.
Ầm! Một quả lựu đạn nổ gần đó, màn hình rung lên.
"Chết tiệt! Bọn nó đông quá!"
Hiroshi nghiến răng. Anh là lập trình viên, nhưng khi chơi game, anh là một chiến binh thực thụ. Mọi kỹ năng, mọi phản xạ đều được dồn hết vào màn đấu súng ảo này. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Bàn tay phải siết chặt con chuột, ngón trỏ đặt sẵn trên nút bắn.
"Reloading!" Anh ấn R, xem thanh đạn đầy lên.
Đột nhiên, tiếng nhân vật đồng đội trong game vọng lên: “Help! Help! Bị bắn rồi!”
Player [Idiot_Teammate_A] eliminated by [Enemy_Player_ sickker]. Player [Noob_B est] eliminated by [Enemy_Player_ sickker].
"Cái gì?! Lại nữa à?!" Hiroshi gầm gừ. "Bảo cover rồi mà?! Toàn lũ gà không biết nhìn map!!"
Sự bực tức dâng lên. Anh liếc nhanh về phía cốc nước đặt bên cạnh bàn phím. Cần một ngụm để hạ hỏa. Vẫn mắt dán vào màn hình, anh đưa tay trái ra, dò dẫm tìm cốc.
Ngón tay chạm vào mép cốc. Anh nhấc lên...
Nhưng do quá tập trung vào màn hình và sự bực tức với đồng đội ảo, anh căn chỉnh không chuẩn. Khuỷu tay trái va vào cạnh bàn.
Cộp!
Cốc nước nghiêng đi.
"Ối!"
Toảng!
Cả cốc nước đổ ập xuống bàn phím, chuột và một góc bàn. Nước bắn tung tóe.
"Chết tiệt!!" Hiroshi buông chuột, phản xạ giật nảy người lên để tránh và xem xét "thảm kịch".
Đúng khoảnh khắc đó, khi anh đang giật mình vì cốc nước đổ và ngập trong sự bực tức, thì cái "sự cố" thực sự xảy ra.
Bíp... Một tiếng động lạ, không phải từ game hay từ cốc nước, vang lên trong tai anh.
Màn hình máy tính, vốn đã bị ướt một phần bàn phím và chuột, bỗng giật lag dữ dội. Các khối pixel méo mó đến đáng sợ. Màu sắc nhấp nháy điên cuồng, như thể chính cái bug game mà anh đang bực tức với đồng đội đã nhảy ra khỏi màn hình và tấn công anh.
"Eh? Cái quái gì thế này?!" Hiroshi bàng hoàng, quên cả mớ nước trên bàn.
Tiếng bíp trở nên dồn dập hơn, to hơn. Bíp! Bíp! Bíp! Âm thanh như một hệ thống bị quá tải, rung lắc cả căn phòng.
Ánh sáng từ màn hình, thay vì màu trắng xóa như lần trước, lần này bùng lên một màu đỏ rực, nhấp nháy dữ dội, hòa lẫn với màu xanh lét ban đầu, tạo thành một cảnh tượng hỗn loạn thị giác.
KÉTTT! Một âm thanh chói tai, như kim loại bị cào xé, vang lên, kết hợp với tiếng bíp dồn dập.
Cảm giác cơ thể anh như bị một lực vô hình mạnh mẽ giật lấy, kéo vào một xoáy nước lạnh lẽo và đầy chói lóa. Cái cảm giác ướt át từ cốc nước đổ như hòa lẫn với cái cảm giác bị "hút" đi.
"Ư... GAH!" Anh hét lên trong vô vọng.
Mọi thứ tối sầm lại. Tiếng ồn im bặt. Cảm giác bị kéo đi biến mất.
Chỉ còn là bóng tối... và những suy nghĩ rời rạc.
... Đã xảy ra lỗi hệ thống nghiêm trọng... ... Dữ liệu người dùng [Hiroshi_Takahatsu] không thể phục hồi... ... Đang tìm kiếm môi trường thay thế... ... Bắt đầu quá trình tái tạo... ... Giới tính ngẫu nhiên được chọn...
Những dòng chữ vô hình đó khắc sâu vào ý thức anh trong cõi hư vô.
Rồi, sự trống rỗng tan biến.
Một sự nặng nề, rồi nhẹ bẫng lạ thường. Cảm giác ướt át biến mất, thay vào đó là sự khô ráo và ấm áp.
Một mùi hương dịu dàng quen thuộc lại thoang thoảng.
Ánh sáng. Dịu dàng, tự nhiên.
Anh cảm thấy mình đang nằm trên một cái gì đó mềm mại và ấm áp.
Tiếng chim hót líu lo quen thuộc từ xa vọng lại.
Tiếng bước chân nhè nhẹ ở hành lang bên ngoài.
Hiroshi Takahatsu... từ từ mở mắt. Lần này, cái cảm giác đầu tiên không phải là ánh sáng chói lòa từ màn hình lỗi, mà là ánh sáng buổi sáng dịu dàng. Và cảm giác cơ thể... hoàn toàn khác lạ.
Chaporia
Bình Luận (0)