XÃ HỘI NƠI SÚNG, ĐẠN VÀ NHỮNG ĐIỀU CHƯA BIẾT GIAO THOA/Chapter 2: Ánh Sáng Trắng và Thân Thể Lạ LẫmChapter 2: Ánh Sáng Trắng và Thân Thể Lạ Lẫm
20px

Ánh sáng. Mắt Hiroshi, hay đúng hơn là đôi mắt mới của anh, từ từ mở ra. Không còn là ánh sáng rực rỡ, điên loạn của màn hình hay bóng tối hư vô. Đây là ánh sáng dịu nhẹ, trắng tinh, tràn ngập căn phòng. Mùi cồn và thuốc sát trùng thoang thoảng. Tiếng máy móc nhịp nhàng ở đâu đó gần bên.

Anh cảm thấy mình đang nằm. Trên một cái gì đó mềm mại, phủ chăn ấm áp. Toàn thân nặng trịch, rã rời, như vừa chạy marathon vậy. Cái cảm giác yếu đuối này... khác hẳn với sự mệt mỏi rã rời sau những đêm code hay cày game. Nó là sự yếu ớt của một cơ thể vừa trải qua điều gì đó nghiêm trọng.

Anh cố gắng cử động các ngón tay. Nhỏ nhắn. Mềm mại. Móng tay được cắt tỉa gọn gàng. Đưa tay lên sờ trán. Da dẻ mịn màng, không có cảm giác sần sùi, thô ráp quen thuộc của đàn ông 30 tuổi.

Gah...!

Cơn hoảng loạn từ cảnh cuối cùng chơi game lại ùa về. Vụ đổ nước, màn hình lỗi, cái cảm giác bị xé toạc... và những dòng chữ kỳ lạ trong bóng tối.

... Giới tính ngẫu nhiên được chọn...

Không... Không thể nào!

Anh hít một hơi sâu. Cảm giác lồng ngực phập phồng... Nhẹ bẫng. Anh quen với cảm giác nặng nề của cái bụng bia quen thuộc rồi. Đây là... trống rỗng? Cảm giác đó khiến anh bồn chồn khó chịu.

Anh lờ mờ nhận ra mình đang mặc một bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình. Chất liệu cotton thô ráp cọ vào da.

Cạch.

Tiếng cửa mở nhẹ nhàng. Tiếng bước chân khẽ khàng tiến lại gần.

"Ừm...? Em tỉnh rồi sao?" Một giọng nói dịu dàng, trầm ấm vang lên.

Hiroshi vội vàng nhắm mắt lại, giả vờ như vẫn còn hôn mê. Tim đập thình thịch. Ai đó? Y tá? Bác sĩ?

Anh cố gắng lắng nghe. Tiếng bước chân dừng lại bên cạnh giường. Tiếng sột soạt nhẹ nhàng.

"Em có nghe thấy chị nói không?" Giọng nói lại vang lên, gần hơn.

Hiroshi không thể giả vờ mãi. Anh từ từ mở mắt ra.

Một khuôn mặt cúi xuống nhìn anh. Là một người phụ nữ trẻ, mặc đồng phục y tá màu hồng nhạt. Mái tóc đen búi gọn gàng, đeo khẩu trang che nửa mặt nhưng đôi mắt lộ ra rất hiền lành và lo lắng. Trên ngực áo có bảng tên: Satou Akari.

Y tá Satou.

"May quá! Em tỉnh rồi." Cô y tá mỉm cười nhẹ nhõm. Nụ cười làm đôi mắt cô cong lên. "Để chị đi gọi bác sĩ."

Cô ấy quay người, sải bước ra cửa.

Khoan đã! Hiroshi muốn gọi lại, muốn hỏi chuyện gì đang xảy ra. Nhưng cổ họng anh khô khốc, chỉ phát ra một tiếng khẽ như tiếng rên.

Cô y tá không nghe thấy. Cánh cửa lại khép lại.

Hiroshi nằm đó, một mình trong căn phòng trắng tinh, chỉ có tiếng máy móc đều đều và tiếng kim giây đồng hồ tích tắc.

Đây là đâu? Bệnh viện? Tại sao anh lại ở đây? Và quan trọng nhất... cái cơ thể này là của ai?

Ngay lúc đó, một "thứ" gì đó xuất hiện trong tầm nhìn của anh. Không phải một vật thể vật lý, mà là một giao diện mờ ảo, trong suốt, chỉ có anh nhìn thấy. Giống như một giao diện game AR vậy.

[Chào mừng, Chủ nhân.]

Dòng chữ hiện lên giữa không trung, màu xanh nhạt. Giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải bằng âm thanh mà bằng ý thức, lạnh lùng và trung tính.

Gì...? Ai đó?! Hiroshi giật mình, nhìn quanh. Không có ai khác trong phòng.

[Tôi là Hệ thống. Được kích hoạt sau quá trình Tái tạo ký chủ.]

Hệ thống...? Tái tạo...? Cái dòng chữ trong bóng tối lại hiện về. Đó là... mình thật sự đã chết và bị... "tái tạo" thành một người khác?

[Chính xác. Chủ nhân đã trải qua sự cố nghiêm trọng và được chuyển đổi đến một môi trường mới.]

Môi trường mới? Ý là thế giới này à? Giống như isekai trong manga light novel sao?

[Phân tích: Khái niệm Isekai của Chủ nhân là phù hợp.]

"Phù hợp"... Cái Hệ thống quái quỷ này nói chuyện y như một chương trình máy tính vậy!

[Tôi có thể cung cấp thông tin, quản lý Kho không gian và hỗ trợ Chủ nhân trong thế giới này. Vui lòng sử dụng ý thức để giao tiếp.]

Kho không gian? Ý là inventory à? Hiroshi lẩm bẩm trong đầu. Chuyện này... cứ như mình bị ném vào một game thực tế vậy.

[Xác nhận. Kho không gian đã sẵn sàng.]

Hiroshi "nghĩ" về Kho không gian, và một giao diện khác hiện lên, trống trơn.

Tuyệt vời... không có gì hết. Đúng là bắt đầu từ số 0.

[Thông tin cơ bản về ký chủ hiện tại:]

Giao diện thay đổi. Hiện lên thông tin về thân thể này.

[Tên: Yuuka Hatsumina. Tuổi: 16. Giới tính: Nữ. Tình trạng: Hậu chấn thương nghiêm trọng.]

Yuuka Hatsumina...? Cái tên này hoàn toàn xa lạ. Vậy ra, mình không nhập vào cô gái có tên Yui sao? Mà là Yuuka Hatsumina 16 tuổi?

[Chính xác, Chủ nhân.]

Hệ thống không giải thích thêm. Nó chỉ cung cấp thông tin. Lạnh lùng và hiệu quả.

Tiếng cửa lại mở ra. Y tá Satou trở lại, đi cùng một bác sĩ trung niên đeo kính.

"Sensei, bệnh nhân tỉnh rồi." Y tá Satou báo cáo.

Bác sĩ gật đầu, tiến lại gần giường. "Chào buổi sáng, Yuuka-chan. Em thấy trong người thế nào?"

Yuuka-chan... Anh, bây giờ là Yuuka.

Hiroshi nuốt khan.

Cổ họng vẫn khô. Anh cố gắng mở miệng, phát ra âm thanh.

"Ưm... Cháu... hơi yếu..." Giọng nói thanh mảnh, ngập ngừng, không quen thuộc chút nào.

Bác sĩ mỉm cười hiền hậu. "Yếu là phải rồi. Em đã hôn mê một thời gian dài. Nhưng em đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm nhất rồi. Tuyệt vời lắm." Ông quay sang Y tá Satou. "Akari-san, kiểm tra dấu hiệu sinh tồn cho em ấy nhé. Và chuẩn bị ít nước ấm cho em ấy uống."

"Vâng, Sensei." Y tá Satou đáp lời, nhanh chóng bắt tay vào việc. Cô nhẹ nhàng kéo ống tay áo bệnh nhân lên, buộc dải đo huyết áp quanh tay anh. Mắt cô vẫn giữ vẻ dịu dàng, chuyên nghiệp.

Hiroshi, trong thân xác Yuuka, nằm yên, để Y tá Satou chăm sóc. Cảm giác da thịt cô ấy chạm vào mình... rất kỳ lạ. Từ góc nhìn này, anh nhìn thấy rõ hơn khuôn mặt đeo khẩu trang của cô, đôi mắt cong lên khi cô thao tác.

Y tá Satou Akari. Tên nghe rất Nhật Bản.

Trong lúc cô y tá đang đo huyết áp, kiểm tra nhịp tim, Hiroshi cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh. Bên trong tâm trí, một cơn bão đang hoành hành.

Mình là Yuuka Hatsumina, 16 tuổi, gặp tai nạn giao thông, hôn mê 3 tuần... và có cái Hệ thống quái gở này trong đầu? Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?!!

Nhưng bên ngoài, anh chỉ là một cô gái trẻ vừa tỉnh dậy sau hôn mê, yếu ớt và hơi bối rối.

Y tá Satou mỉm cười sau khi hoàn thành việc kiểm tra. "Dấu hiệu sinh tồn ổn định rồi, Yuuka-chan. Chị sẽ lấy nước cho em nhé."

Cô đi về phía góc phòng, lấy một cốc nước ấm từ bình giữ nhiệt.

Hiroshi nhìn theo bóng lưng cô y tá. Rồi liếc nhìn bác sĩ đang ghi chép vào bệnh án.

Đây là thực tế mới của anh. Một bệnh viện ở Nhật Bản. Một thân thể nữ 16 tuổi. Một cái tên mới. Một câu chuyện cuộc đời hoàn toàn xa lạ. Và một Hệ thống bí ẩn.

Y tá Satou quay lại, đưa cốc nước ấm cho anh. "Em uống từ từ thôi nhé."

Hiroshi khẽ gật đầu, đón lấy cốc nước. Tay anh vẫn còn run nhẹ. Cảm giác cầm cốc... khác lạ.

Anh nhìn vào làn nước ấm trong cốc. Hình ảnh phản chiếu mờ ảo của khuôn mặt mới hiện lên. Mái tóc đen xõa xuống, đôi mắt xanh biếc... Đúng là một cô gái rất xinh đẹp. Nhưng đó không phải là anh.

Anh nhấp một ngụm nước. Vị nước ấm lan tỏa trong cổ họng khô rát.

"Cảm ơn... chị..." Anh nói khẽ, giọng vẫn run.

Y tá Satou mỉm cười dịu dàng. "Không có gì, em cứ nghỉ ngơi đi. Có gì cứ bấm nút gọi chị nhé."

Cô đặt cốc nước lên bàn đầu giường, điều chỉnh lại chăn cho anh rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, cùng với bác sĩ.

Căn phòng lại tĩnh lặng. Chỉ còn Hiroshi, trong thân xác Yuuka, nằm đó.

Anh đưa mắt nhìn lên trần nhà trắng muốt. Cái Hệ thống im lặng sau khi cung cấp thông tin cơ bản. Giờ là lúc anh có thể... kiểm tra lại.

Toàn thân vẫn rất yếu. Anh cố gắng dịch người một chút để tìm tư thế thoải mái hơn. Khi làm vậy, tấm chăn khẽ trượt xuống.

Anh cảm nhận rõ ràng hơn hình dạng cơ thể mình. Khác hẳn với cái thân hình đàn ông 30 tuổi sồ sề của anh trước kia. Vòng eo thon gọn đến mức đáng kinh ngạc. Hông nở nang. Và... ngực.

Anh lén lút đưa tay xuống dưới lớp chăn, chạm nhẹ vào vùng ngực.

...!!!

Cảm giác... mềm mại. Đầy đặn. Lạ lẫm và hoàn toàn không quen thuộc. Nó hoàn toàn khác với bất kỳ thứ gì anh từng cảm nhận trên cơ thể mình.

Anh khẽ nén tiếng kêu kinh ngạc, cố gắng không gây ra tiếng động. Tay anh run rẩy, khẽ lướt theo đường cong.

Không... không thể nào...

Anh nhớ lại thông tin Hệ thống cung cấp: [Số đo cơ bản: Ngực 84cm, Eo 63cm, Hông 91cm.]

Và cái so sánh quái gở: [Sự tương đồng cao với mô hình nhân vật "HK416".]

Một luồng nhiệt đột ngột bốc lên mặt anh. Cảm giác nóng ran. Chắc hẳn là đang đỏ bừng lên rồi.

84... 63... 91... Cái thân hình này... thật sự là của mình ư?! HK416... Nghĩa là mình có thân hình như một... nhân vật game anime sao?!

Anh, một gã lập trình viên 30 tuổi khô khan, giờ đây lại ở trong cơ thể một cô gái 16 tuổi với những số đo... không tưởng trong đời thực!

Cái cảm giác chạm vào cơ thể mình, cảm nhận những đường cong không quen thuộc này... vừa kinh ngạc, vừa bàng hoàng, vừa... một chút xấu hổ khó tả, theo kiểu phản ứng của đàn ông khi thấy... à không, khi sờ vào những thứ này! Nhưng đây lại là cơ thể của chính mình !

Nó quá thật. Quá sống động. Cái cảm giác này... không phải mơ.

Anh nằm yên, tay vẫn đặt khẽ lên ngực, cố gắng điều hòa lại nhịp thở đang gấp gáp. Bên ngoài là sự yếu ớt của cơ thể sau hôn mê, nhưng bên trong là cơn địa chấn tinh thần.

Thế giới ngoài kia, nơi những "vật phẩm" ngẫu nhiên xuất hiện, nơi nguy hiểm và cơ hội rình rập... Anh sẽ phải đối mặt với nó, bằng thân thể này sao? Bằng thân phận Yuuka Hatsumina 16 tuổi với thân hình "HK416" này sao?

Và cái Hệ thống im lặng kia... Nó có mục đích gì? Liệu nó có giúp anh hiểu chuyện gì đã xảy ra không?

Những câu hỏi cứ dồn dập trong tâm trí. Anh khẽ thở dài, tiếng thở ra cũng nhỏ nhẹ và thanh mảnh.

Cuộc sống mới, trong thân thể mới, trong thế giới mới, vừa mới bắt đầu. Và nó chắc chắn sẽ không giống bất kỳ trò chơi FPS nào mà anh từng chơi. Đây là một trò chơi hoàn toàn khác, một trò chơi mà ngay cả việc làm quen với "nhân vật" chính cũng đã là một thử thách cực lớn rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...