Tôi được xuất viện. Sau ba tuần hôn mê và vài ngày tỉnh dưỡng, cuối cùng tôi cũng được phép rời khỏi cái không khí vô trùng của bệnh viện. Y tá Satou mỉm cười tiễn tôi ra cửa, dặn dò đủ thứ về thuốc men và lịch tái khám. Bà chủ quán ramen cũng đến, mang theo gyoza và trái cây, dặn tôi về phải nghỉ ngơi thật tốt.
Bước chân ra khỏi cửa bệnh viện, hít một hơi đầy lồng ngực. Cái cảm giác không khí trong lành của Tokyo chạm vào da thịt... thật xa lạ. Đã bao lâu rồi mình không cảm nhận được điều này? Ý nghĩ đó thoáng qua, nhưng rồi tôi chợt nhớ ra, cái "mình" cảm nhận điều này lần cuối là trong thân xác một gã đàn ông 30 tuổi. Còn Yuuka Hatsumina 16 tuổi này, cô ấy đã hôn mê suốt 3 tuần.
Tôi bắt một chiếc taxi. Ngồi trong xe, tôi nhìn ra ngoài cửa kính. Tokyo vẫn vậy, xe cộ hối hả, người đi bộ tấp nập. Nhưng nhìn qua đôi mắt này, từ độ cao này, với cái cảm giác cơ thể khác biệt này, mọi thứ như được nhìn qua một lăng kính hoàn toàn mới. Tôi cảm thấy mình nhỏ bé hơn, mong manh hơn trong cái dòng chảy đô thị khổng lồ này.
Chiếc taxi dừng lại trước một tòa nhà chung cư cũ. Địa chỉ trên Căn cước công dân của Yuuka. Đây là nhà của mình bây giờ sao? Tôi tìm thấy chìa khóa trong ví, tay hơi run khi tra vào ổ.
Cạch.
Cánh cửa mở ra. Một mùi hương thoang thoảng, mùi của căn phòng đã lâu không có người ở, nhưng vẫn sạch sẽ. Tôi bước vào.
Căn hộ nhỏ nhắn. Phòng khách liền bếp. Phòng ngủ nhỏ. Phòng tắm. Mọi thứ đều gọn gàng, ngăn nắp. Tường dán poster, giá sách đầy sách vở, truyện tranh shoujo, light novel. Góc phòng có bàn học và dụng cụ vẽ.
Đây là không gian sống của Yuuka Hatsumina. Của tôi bây giờ.
So với cái "hang" lập trình viên bừa bộn trước kia của mình... đây là một thế giới khác. Gọn gàng, đáng yêu... và hoàn toàn xa lạ.
"Ưm..." Toàn thân vẫn còn hơi đau nhức. Việc ngồi taxi thôi cũng đủ làm tôi mệt. Ưu tiên lúc này là thay cái bộ đồ bệnh viện ra.
Tôi vào phòng ngủ. Mở tủ quần áo.
Quần áo nữ. Váy. Váy ngắn. Quần bó sát. Áo thun... Và đồ lót.
...GAHH!
Một luồng nhiệt đột ngột bốc lên mặt tôi. Đỏ bừng cả lên. Dù đã biết mình là con gái, đã cảm nhận cơ thể này trong bệnh viện... nhưng việc đối mặt với cả một tủ đầy quần áo con gái, đặc biệt là... mấy thứ kia... vẫn là một cú sốc!
Bình tĩnh nào! Đây là quần áo của mình! Cơ thể này là của mình! Phải quen với nó thôi! Tôi tự nhủ, cố gắng trấn tĩnh lại trái tim đang đập thình thịch.
Tôi lấy đại một bộ đồ ở nhà thoải mái: quần short và áo thun rộng.
Rồi đến lúc... thay đồ.
Tôi tháo bỏ bộ đồ bệnh viện. Cái cảm giác làn da trần trụi tiếp xúc với không khí... khác hẳn. Nhẹ tênh. Tôi nhìn xuống. Vòng eo nhỏ xíu. Hông nở nang. Và...
Ôi trời ơi...
Tôi cảm nhận rõ ràng sự đầy đặn ở ngực. Cái đường cong của hông. Đây là cơ thể... 84-63-91 đó sao? Nó... nó thật sự là như vậy khi không có quần áo che chắn!
Tôi cố gắng mặc quần short vào. Cái cảm giác vải lướt qua chân, rồi vòng qua hông... khác hẳn với việc mặc quần của đàn ông. Cái eo nhỏ đến mức tôi cảm thấy mình có thể siết chặt nó bằng hai tay.
Rồi đến áo thun. Tôi luồn tay vào ống tay áo. Khi kéo áo qua đầu và thả xuống... cái cảm giác vải phủ lên ngực... nó... nó quá sức chân thực và... ngượng ngùng.
Khó khăn quá! Sao thay đồ đơn giản thế này mà lại... lại vụng về thế này chứ?!
Tôi vật lộn với chiếc áo thun, cố gắng chỉnh cho ngay ngắn. Cái cơ thể này, dù là của mình, nhưng lại hoàn toàn không tuân theo ý muốn quen thuộc của mình. Những thao tác đơn giản trở thành một thử thách.
Tôi bước vào phòng tắm, đứng trước gương. Yuuka Hatsumina trong bộ đồ ở nhà.
Tóc đen hơi rối, đôi mắt xanh biếc còn chút mệt mỏi. Khuôn mặt xinh đẹp, không thể phủ nhận. Nhưng dáng vẻ lúng túng, hơi cứng nhắc khi đứng thẳng... vẫn là dấu vết của gã lập trình viên 30 tuổi bên trong.
"Haizz..." Tôi khẽ thở dài.
Thay đồ xong, sự mệt mỏi lại ập đến. Tôi nằm vật ra giường. Chiếc giường nhỏ nhắn, ga trải giường mềm mại, màu hồng nhạt... Dù không phải của mình, nhưng cảm giác nằm xuống thật dễ chịu.
Nghỉ ngơi được một lát, tâm trí tôi lại quay về với những mối lo. Tiền bạc. Yuuka sống một mình, đi học, đi làm thêm. Liệu có đủ tiền trang trải không? Đặc biệt là sau vụ tai nạn và thời gian nằm viện.
Tôi ngồi dậy, tìm ví tiền của Yuuka. Thẻ ngân hàng và một cuốn sổ nhỏ. Lật ra xem... là sổ ghi chép các khoản thu chi. Cẩn thận, chi tiết.
Cô bé này... ngăn nắp thật. Ý nghĩ đó thoáng qua. Tôi, trước kia, chưa bao giờ làm được như thế này.
Tôi tìm thấy mã PIN được ghi chú ở một góc kín đáo trong sổ. May quá. Nếu không thì không biết phải làm sao.
Tôi lấy máy tính xách tay của Yuuka. Mở trình duyệt, vào trang web ngân hàng. Đăng nhập. Tay hơi run khi gõ mã PIN.
Màn hình hiện lên... Số dư tài khoản.
...Eh?
Tôi mở to mắt nhìn chằm chằm vào con số đó.
Không phải là một con số nhỏ như tôi lo sợ. Đối với một nữ sinh trung học sống một mình, làm thêm, số tiền này là... khá lớn. Đủ để tôi sống thoải mái trong một thời gian kha khá, và có lẽ đủ để chi trả phần chi phí y tế không được bảo hiểm thanh toán.
Cái quái gì thế này?! Yuuka Hatsumina... em ấy lại tiết kiệm được nhiều đến vậy sao?!
Tôi, Hiroshi Takahatsu, một gã đàn ông 30 tuổi với thói quen tiêu tiền như nước và số dư tài khoản thường xuyên "chạm đáy", hoàn toàn sốc. Cô bé 16 tuổi này, sống tự lập, chăm chỉ làm việc, học hành tốt... lại còn có kỷ luật tài chính xuất sắc đến thế sao?!
[Thông tin tài chính của ký chủ đã được cập nhật.]
Hệ thống lại hiện lên, xác nhận một cách vô cảm.
Tuyệt vời... Tôi lẩm bẩm, giọng hơi ngơ ngác. Ít nhất thì... mình sẽ không chết đói trên vỉa hè ngay lập tức trong cái thế giới đầy rẫy bom và súng ống này.
Cú sốc tài chính này, một cú sốc tích cực, mang đến một sự nhẹ nhõm lớn. Nó cho thấy Yuuka Hatsumina là một con người kiên cường, tự lập, và có trách nhiệm. Cô bé đã tạo ra một nền tảng vững chắc cho cuộc sống của mình. Và giờ đây, nền tảng đó... là của tôi.
Ngồi trong căn hộ nhỏ của Yuuka, trong bộ đồ ở nhà của cô bé, với số dư tài khoản của cô bé hiện lên trên màn hình... Tôi cảm thấy một sự hòa trộn kỳ lạ. Bối rối vì thân thể mới, ngượng ngùng vì quần áo, nhẹ nhõm vì tiền bạc, và một cảm giác trách nhiệm nặng nề.
Tôi đã về "nhà". Nhưng đây không phải là nhà của Hiroshi Takahatsu. Đây là nhà của Yuuka Hatsumina. Tôi phải sống cuộc đời này. Bằng thân phận của cô bé. Bằng sức lực, trí tuệ, và cả những gì cô bé đã tích lũy được.
Nghĩ đến việc phải đi học lại (học cấp 3!), phải làm thêm ở quán ramen (gói gyoza?!), phải đối phó với những người quen của Yuuka, phải che giấu sự thật về việc mình là ai... và cả việc phải tồn tại trong cái thế giới đầy rẫy nguy hiểm rớt ra từ trên trời...
Cuộc sống mới thật sự là một mớ hỗn độn phức tạp. Nhưng ít nhất, tôi đã không còn là một linh hồn lạc lõng hoàn toàn không nơi nương tựa. Tôi là Yuuka Hatsumina, và tôi có một cuộc sống để tiếp tục, một nền tảng để xây dựng lại.
Cuộc sống mới, trong căn hộ mới, với cơ thể mới... chỉ vừa mới bắt đầu. Và nó đang dần cho tôi thấy rằng Yuuka Hatsumina là một con người đáng ngưỡng mộ hơn rất nhiều so với những gì tôi từng nghĩ về một nữ sinh 16 tuổi.
Chaporia
Bình Luận (0)