Âm thanh kim loại va chạm chát chúa. Tiếng gào thét đau đớn xé toạc không khí.

Tro bụi dày kín bao phủ cả bầu trời, ánh sáng mặt trời bị che khuất bởi khói lửa và những vụ nổ dữ dội từ các trận pháp. Cuộc chiến tại thung lũng Trove đã tiến đến thời điểm khốc liệt nhất, nơi mỗi bước chân đều nhuốm máu, và mỗi tiếng thét vang lên đều mang theo sự mất mát.

Hoàng tử Leohard Elrandi, tay nắm chặt thanh kiếm đã gãy, kiên cường chống trả những đợt công kích dữ dội từ kẻ thù xung quanh. Máu rỉ trên trán, đôi vai mệt mỏi trĩu nặng, nhưng ánh mắt giữ vẻ kiên định.

“Chúng đông quá!”

Một pháp sư cận vệ thở dốc, đôi tay run lên từng hồi vì đã kiệt sức sau khi tiêu hao hết ma lực.

“Không chỉ là đông...mà ma pháp chúng sử dụng đều là ma pháp cấm!”

Một hiệp sĩ ngã gục tại chỗ, cơ thể rạn nứt và đầy rẫy những vết đen cháy xém, hậu quả nghiệt ngã từ loại ma pháp của kẻ thù.

Phía đối diện, Kael Thorne tên tội phạm hạng B+ đang khoanh tay, nhìn trận chiến phí dưới như một bữa tiệc. Hắn không buồn tham chiến, chỉ mỉm cười đầy khinh khỉnh khi nhìn từng đồng đội của Leohard ngã xuống dưới tay đám tội phạm hạng C mà hắn dẫn dắt.

“Một lũ tàn quân!”

Kael lẩm bẩm.

“Để ta xem xem ngươi có thể chịu đựng được bao lâu, hoàng tử nhân từ.”

Các pháp sư thuộc phe Leohard chỉ cầm cự được vài đợt tấn công trước khi kiệt sức hoặc bị thiêu rụi bởi những hỏa chú tấn công từ xa của các phù thủy tha hóa. Kẻ địch không ngừng gia tăng về số lượng, bao vây họ trong đội hình xoắn ốc, dần xiết chặt và buộc họ phải rút vào khu vực địa hình thấp hơn, nơi mà họ bắt đầu mất đi lợi thế chiến thuật.

Các trận pháp được triển khai đã biến nơi này thành một vùng đất chết, từng chiến binh và ma pháp sư lão luyện của Leohard, từng người trong số họ đều đạt được tiệm cận cấp B, đang dần hụt hơi vì tuy đối mặt với họ là một lũ cướp hạng C. Hạng C bình thường với đông thì không sao họ có thể sử lí được, nhưng lần này lũ này không chỉ đông lại còn biết sử dụng phép thuật cấm nên khi trận chiến trở nên lâu dài họ dần yếu đi và số lượng đồng minh cũng giảm dần từ con số 1000 đã giảm xuống chỉ còn vẻn vẹn 2 tới 300 người.

Một nữ pháp sư hét lên, bắn loạn một loạt cầu lửa. Nhưng chưa kịp niệm phép tiếp theo, một mũi thương đen tuyền bất ngờ xuyên thẳng qua lồng ngực từ phía sau. Máu tuôn ra, nhuộm đỏ chiếc áo choàng trắng tinh, cô ngã gục xuống đất, ánh mắt vẫn ngỡ ngàng, không thể tin rằng mình sẽ bỏ mạng tại đây.

Leohard nhìn thấy điều đó, cắn chạt răng. Mỗi một chiến binh ngã xuống đều là một người anh em, từng cận vệ từng thề đứng cạnh anh để bảo vệ dân chúng. Anh hiểu rõ thế trận này đang hoàn toàn nghiêng về phía Kael.

“Jodio…cậu đã đi chưa?”

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Leohard ngoảnh lại, hướng ánh mắt về phía mà người dân thường vừa chạy trốn. Không gian vẫn phủ đầy khói, cùng những mảnh vụn cháy rơi lả tả như trận mưa u ám. Anh không thể xác định liệu cậu ta đã thực sự thoát khỏi cuộc chiến chưa hay vẫn đang lẩn trốn ở một góc nào đó.

“Nếu cậu còn quanh đây…thì mau rời đi, đừng quay lại.”

Tiếng nổ dữ dội bất ngờ vang lên từ phía Đông, báo hiệu thêm một pháp sư của anh đã ngã xuống. Đội hình giờ đây càng lúc càng tan rã.

Một cơn gió lạnh buốt lùa qua, xuyên giữa màn khói cháy hừng hực.

Khi Leohard còn chưa kịp trở về vị trí của mình trong đội hình, một bóng đen ập đến, lao nhanh đến mức xé tan không gian tựa nhát chém lạnh lẽo của tử thần. Không ai kịp chuyển động hay phản ứng, một cơn chấn động dữ dội bùng lên ngay giữa đội hình hoàng gia.

Tiếng nổ vang trời.

Thân hình Leohard bị hất mạnh ra xa, xoay theo vòng xoáy của cơn cuồng phong như một chiếc lá mong manh bị cuốn phăng. Anh va đập dữ dội vào một tảng đá lớn khiến mặt đất bên dưới nứt toác, bụi đất hòa cùng các mảnh giáp vụn văng tung tóe khắp nơi.

Thân ảnh của Kael Thorne hiện ra.

Hắn bước ra từ màn khói dày đặc, đôi mắt đỏ rực tựa ánh máu bám chặt ánh nhìn vào người thanh niên đang loạng choạng đứng dậy. Mái tóc trắng bạc mềm mại như làn sương mờ, tà áo choàng đen rách nát vẫn phất phới giữa luồng gió nóng mang theo uy lực làm cho người xung quanh ngẹt thở.

“Đứng lên đi, hoàng tử.”

Giọng nói của hắn trầm khàn, nhẹ nhàng mà lạnh lẽo.

“Lính của ngươi có thể chết sau...nhưng mạng ngươi thì nên chấm dứt trước.”

Leohard khẽ ho khan, phun ra một ngụm máu, nhưng đôi mắt vẫn cương nghị, không rời khỏi đối phương. Bàn tay anh siết chặt lấy thanh kiếm gãy, hơi run rẩy nhưng không hề rên rie đau đơn dù cho một tiếng khẽ nhất.

“Ngươi muốn gì,Kael!?”

Một tia tinh nghịch lóe lên nơi ánh nhìn của Kael. Sau đó, hắn nhếch môi cười nham hiểm.

“Một trận chiến tay đôi, chỉ ngươi và ta.”

Không gian như ngưng lại trong giây phút ngắn ngủi. Tất cả mọi người dù thuộc phe nổi loạn hay lính hoàng gia đều dừng mọi hành động, chỉ tập trung quan sát hai thủ lĩnh của họ.

“Ngươi thật sự nghĩ mình còn tư cách để đòi hỏi điều đó sao?”

Leohard nặn ra một câu, siết chặt hàm răng cố gắng nén lại cơn giận.

Kael bật cười, một giọng cười trào phúng như đang châm biếm vào sự nổ lực của Leohard.

“Không, nhưng ta muốn kết liễu ngươi...theo cách danh dự. Một đấu một, không có sự can thiệp từ bất kỳ ai. Gươm cùng gươm, máu cùng máu.”

Rồi hắn ngừng một nhịp, ánh mắt trở nên lạnh như băng.

“Còn nếu ngươi từ chối…”

Hắn xoay đầu lại liếc qua những binh sĩ hoàng gia còn thoi thóp.

“…Ta sẽ bắt đầu giết từng tên lính của ngươi trước mắt ngươi. Một tên, rồi hai tên, cho đến khi ngươi chỉ còn lại một mình giữa đống xác thối. Và lúc đó, ta vẫn sẽ đấu với ngươi. Nhưng sẽ không còn gì cho ngươi bảo vệ nữa.”

Leohard cắn chặt hàm, đến mức chảy máu. Bàn tay nắm chặt cán kiếm. Ánh nhìn của anh giờ đây không chỉ là sự kiên cường mà còn là ngọn lửa tức giận, sự thù hận bị kìm nén, và một quyết tâm mạnh mẽ không cho phép ai khác phải gục ngã trước mắt mình.

Kael ra hiệu cho đám thuộc hạ lùi lại. Dù gương mặt họ biểu lộ sự thất vọng, cả nhóm vẫn tuân theo mệnh lệnh, nhún nhường rút ra khỏi cuộc chiến, để lại một khoảng trống lớn, trở thành một đấu trường tạm thời giữa cảnh tượng địa ngục rực lửa.

Kael đứng đối diện với Leohard, ánh mắt lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao hướng về phía trước.

“Đứng dậy. Nếu cái chết không thể tránh khỏi, thì hãy ra đi như một chiến sĩ. Đừng để bản thân trở thành kẻ yếu đuối khóc lóc như những lính của ngươi. ”

Leohard loạng choạng nhưng đã cố gắng đứng thẳng, tuy đôi chân còn run rẩy nhưng ánh nhìn của anh ta kiên quyết như một ngọn tháp.

“Ngươi sẽ không bao giờ thấy được nước mắt của ta rơi xuống đâu. ”

Leohard bắt đầu tiến về phía Kael ánh sáng của ngọn lửa nhấp nhô chiếu lên thanh kiếm gãy của anh. Mỗi lần anh tiến bước về phía Kael đều thể hiện sự tự hào, mặc dù máu vẫn chảy từ trán xuống mặt đất, thấm vào lớp đất khô nứt nẻ., không khí trở nên căng thẳng đến mức không ai dám cử động trên chiến trường. Những chiến binh hoàng gia bị thương chỉ im lặng quan sát, đặt hết kỳ vọng vào hoàng tử của họ.

Kael cười khẩy.

“Có vẻ như trong ánh mắt của ngươi vẫn còn một chút lửa, Leohard…”

Không nói gì, Leohard xông lên phía trước.

Không nói gì, Leohard xông lên phía trước.

KENG!

Hai thanh kiếm chạm vào nhau phát ra tia lửa sáng chói. Leohard tấn công mạnh mẽ, những cú chém mặc dù là từ thanh kiếm đã gãy nhưng lại rất chính xác, buộc Kael phải lùi từng chút một. Những nhát kiếm của anh được tiếp thêm sức mạnh từ nguồn ma lực ánh sáng rất sắc bén, tinh khiết và không chứa bất kỳ độc tố nào.

Kael phản ứng lại bằng cách tung ra những đòn tấn công dữ dội, kết hợp với sức mạnh bóng tối từ thân thể của mình. Những luồng ma lực màu đen lao đi như những con rắn độc, liên tục ngăn cản tia sáng đang dần trở nên chói lóa hơn từ Leohard.

Cuộc chiến tranh diễn ra như sự va chạm giữa hai thế giới, ánh sáng và bóng tối quấn quýt vào nhau giữa chiến trường.

“-HAAA! ”

Leohard gào thét, dồn hết sức mạnh vào thanh kiếm, nhảy vọt lên không trung, xung quanh anh là các tia sáng đang bắt đầu xoáy tròn như một cơn bão. Đó là hình thức quang tối thượng cú đánh mạnh nhất của anh, được tạo ra từ phép thuật ánh sáng cấp cao mà chỉ những người có năng lực gần đạt hạng A mới có thể thực hiện.

Từ lưỡi kiếm của Leohard phát ra một luồng ánh sáng tinh khiết rực rỡ, chiếu thẳng xuống nơi Kael đang đứng.

“CHẾT ĐI, KAEL!! ”

Luồng sáng lao xuống như một sự trừng phạt từ trời giáng xuống. Đất đai bị vỡ nát, bụi bay lên mù mịt. Toàn bộ chiến trường chấn động mạnh mẽ, những người ở gần đều phải dùng sức mạnh ma thuật để bảo vệ mắt khỏi ánh sáng chói lóa ấy.

…Im lặng.

Khi ánh sáng lịm tắt, Leohard chạm đất, quỵ gối vì mệt mỏi. Anh hổn hển, ánh mắt vẫn tập trung vào đống đổ nát nơi đòn tấn công vừa xảy ra. Lưỡi kiếm gãy trong tay anh rung lên, nhưng ánh mắt vẫn ngập tràn hy vọng.

Nhưng ngay sau đó…một tiếng cười trầm ấm vang lên từ giữa đám khói bụi.

“Thật tuyệt vời…cú đánh của ngươi gần như đã hạ gục ta.

Giọng nói đó, chính là Kael.

Từ giữa làn khói, Kael xuất hiện, cơ thể hắn được bao bọc bởi một lớp năng lượng đen cùng sắc tím đang nứt ra, nhưng không có thương tích nghiêm trọng nào. Đôi mắt đỏ của hắn rực rỡ hơn trước, đồng tử co lại như một con thú hoang dã.

Trên cổ hắn…vẫn còn dấu vết của viên thuốc vừa bị nghiền nát.

Leohard lập tức nhận ra. Đó là một loại “Tinh Dược Bị Cấm”, món mà các vương quốc đã cấm sử dụng trong các cuộc chiến, do nó có khả năng cưỡng ép nâng cao các chỉ số cơ thể và ma lực trong vài phút nhưng cái giá phải trả sau đó là biến dạng, thậm chí hủy diệt linh hồn.

“Ngươi… ”

Leohard tức giận nhìn chằm chằm.

Kael khẽ mỉm cười, máu rỉ ra từ khóe miệng nhưng ánh mắt hắn lại lấp lánh như một con thú săn đêm.

“Ánh sáng của ngươi thật mạnh mẽ…nhưng thật tiếc…”

Hắn giơ tay lên, bàn tay giờ có thể xuyên qua những bức tường ma pháp cấp B và cận cấp A mà không bị tổn hại.

“Nó vẫn không đủ để xuyên thấu lớp thịt của một kẻ hạng A. ”

Leohard nghiến răng, máu từ vết thương ở ngực lại chảy ra lần nữa.

ẦM!

ẦM! ẦM!

ẦM! ẦM! ẦM!

Những cú đấm như sấm dội liên tục rơi xuống người Leohard. Kael, với cơ thể được nâng cao nhờ vào loại thuốc cấm, di chuyển như một cơn ác mộng có hình dạng con người. Hắn vừa cười điên cuồng vừa ra từng cú đấm, từng tia ma lực đen đặc đổ lên Leohard, làm cho cả thân hình của hoàng tử bị chôn vùi vào mặt đất.

“Xem ngươi còn ngạo nghễ được bao lâu nữa!!”

Kael gào lên, tung một cú đá bọc ma lực vào bụng Leohard, khiến anh phun ra máu.

Dù cho cơ thể đang bị tổn thương vì cơn đau, ánh mắt của Leohard vẫn không mất đi vẻ kiên cường. Tuy nhiên, sức lực của anh đã cạn kiệt. Cánh tay anh run rẩy, thanh kiếm gãy rơi khỏi tay.

Từ xa, các pháp sư và hiệp sĩ còn sống sót của nhóm Leohard hoảng hốt chứng kiến cảnh tượng đó. Họ cố gắng đứng dậy, mặc dù cơ thể đầy thương tích, và hét lên trong sự tuyệt vọng:

“Điện hạ!!”

Một trong những hiệp sĩ ném chiếc khiên gãy sang một bên định lao tới, nhưng ngay lập tức ba lính đánh thuê của Kael từ hai bên lao vào, đạp hắn ngã sấp xuống đất.

“Không ai được can thiệp!!” Một tên trong số lính của Kael gằn giọng, đè mạnh đầu các binh sĩ hoàng gia xuống đất.

“Chúng ta…không thể…để ngài ấy…chết như thế…” Một pháp sư nữ khóc nghẹn, cào đất trong vô vọng.

"Ngài ấy là người mà chúng ta đã thề sẽ trung thành...!!"

Bất lực. Chứng kiến tận mắt vị hoàng tử mà mình đã nguyện dâng hiến cả cuộc đời bị hành hạ một cách tàn bạo, mà không thể làm gì.

Sau đó, một âm thanh tựa như tiếng khóc vang vọng trên chiếng trường.

Từ xa một bé gái khoảng chừng 6 tới 7 tuổi bước đi trong biển máu. Trên tay ôm một con búp bê đã cháy sém, mái tóc lấm lem bụi đất, gương mặt tái xanh. Đôi mắt bé mở to, nhìn khung cảnh tàn khốc xung quanh, nước mắt rơi xuống từng giọt.

“Mẹ ơi…Mẹ ở đâu rồi…?”

Cô bé đi lạc dần bước đến gần vùng giao chiến, không hề hay biết rằng chỉ cách vài mét phía trước, hai trong những kẻ nguy hiểm nhất đang giao đấu tử chiến với nhau.

Leohard mở mắt. Trong khoảnh khắc, khi ánh sáng gần như tắt hẳn trong anh, anh nhìn thấy khuôn mặt của cô bé.

Một ký ức thoáng qua trong tâm trí, nụ cười nhạt nhòa của cô bé khi anh đã đến thăm viện mồ côi vào năm ngoái, tặng cho đứa trẻ ấy một chiếc áo choàng nhỏ trong mùa đông lạnh giá.

"Cô bé đó…có phải là Lily không?"

Kael cũng nghe thấy tiếng khóc.

Hắn quay đầu lại, nhìn thấy bóng dáng cô bé đang tiến tới, đôi chân nhỏ bé run rẩy vì sợ hãi nhưng vẫn không ngừng bước đi.

Một nụ cười độc ác xuất hiện trên gương mặt hắn.

“Ồ… hãy nhìn xem.”

“Một đứa trẻ lạc mẹ.”

Hắn quay sang Leohard, ánh mắt lóe lên sự điên cuồng:

“Hay để ta giết nó ngay trước mặt ngươi? Để ngươi cảm nhận trọn vẹn nỗi bất lực khi không thể cứu giúp bất kỳ ai!”

“ĐỪNG!!!” Leohard gào lên, máu phun ra từ miệng, ánh mắt anh lần đầu tiên thể hiện sự hoảng loạn thực sự.

Kael giơ tay lên, tập trung ma lực.

Một quầng ánh sáng đỏ sẫm, mang theo luồng năng lượng tà ác, bắt đầu xoáy tròn quanh bàn tay của hắn. Áp suất không khí giảm đột ngột, khiến cho tro bụi và lửa đang cháy xung quanh cũng bị hút dồn về phía hắn, như thể đang chuẩn bị cho một đòn tử hình hình lạnh lẽo và ác độc.

“CHẠY ĐI, BÉ CON!!” Một nữ pháp sư hoàng gia gào lên, đôi mắt trợn trừng khi chứng kiến cảnh tượng đang diễn ra.

“TRÁNH RA KHỎI ĐÂY NGAY!!” Một hiệp sĩ khác hét lên với giọng khàn đặc, hai tay vẫn bị lính địch giữ chặt xuống đất, chỉ có thể trừng mắt nhìn với vẻ bất lực.

“LILY!! NGUY HIỂM!!” Một giọng nói khác vang lên, âm thanh run rẩy như sắp khóc.

Cô bé dừng lại. Đôi mắt ngây thơ và hoảng sợ mở to khi nhìn thấy ma lực đang tụ lại trong tay Kael. Nhưng cô bé vẫn đứng yên, quá hoảng loạn để có thể hiểu điều gì đang diễn ra.

Lũ lính của Kael phá lên cười. Chúng như những con thú hoang ngửi thấy mùi máu, mắt sáng rực lên vì thích thú.

“Heh, nhìn cái bản mặt đó đi, nó còn chẳng hiểu rằng nó sắp chết.”

“Bắn trúng con bé đi Kael! Cho nó tan thành tro luôn!”

“Giết nó! Giết nó đi!!”

Kael không nói thêm điều gì, chỉ với một nụ cười lệch mép, như thể hắn đang tận hưởng nỗi đau tinh thần mà Leohard phải chịu đựng.

Leohard cố gắng trườn về phía cô bé, nhưng cơ thể anh bị đè nặng bởi hàng chục vết thương và các cơ quan nội tạng bị tổn thương nghiêm trọng. Mỗi lần di chuyển, một cơn đau buốt lan tỏa khắp cơ thể. Tuy nhiên, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi hình dáng nhỏ bé kia.

“Đừng… làm ơn… không…” Anh lắp bắp trong sự tuyệt vọng.

Kael hạ thấp tay.

Luồng ma lực đỏ sẫm bắt đầu tụ lại trong lòng bàn tay hắn, rung chuyển mạnh mẽ như một trái tim đang chuẩn bị vỡ vụn.

Khoảnh khắc… chỉ còn vài giây nữa.

Thời gian như ngừng lại.

“Biến mất đi, côn trùng!”

VÙ!!!

Ngay khoảnh khắc tia ma lực được bắn ra

"LILY, NÉ RA!!"

Một tiếng thét xé cổ họng vang lên, không từ một ai khác ngoài Leohard.

Không màng đến những vết thương đang kéo rách từng bó cơ, không màng đến cơn đau như thiêu như đốt trong lồng ngực, Leohard gồng mình bật dậy, cơ thể rướm máu lao về phía cô bé như một tia chớp cuối cùng giữa màn đêm tuyệt vọng.

“ĐIỆN HẠ!!!!” Các kỵ sĩ và các pháp sư trung thành với anh hét lên.

Leohard ôm chặt Lily vào lòng sẵn sàng đón nhận cái chết đến với chính minh.

Nhưng mà nó không bao giờ đến, đổi lại chỉ là một giọng nói vang lên.

“Đủ rồi, dừng lại tại đây thôi.”

PẶC!!

Một viên đá nhỏ bay ngang từ phía sau anh, với tốc độ và lực xoắn nhanh một cách khủng khiếp, va chạm trực diện vào quả cầu ma lực đang bay tới!

ẦM!!!!

Viên đá tiếp xúc với nguồn ma lực đang tới gần theo vòng xoay của viên đá, nguồn ma lực bắt đầu vặn vẹo theo chiều xoay của viên đá đánh tan nó vào hư vô như chưa từng tồn tại.

tất cả những người chứng kiến sững sờ.

Nhưng mà chưa hết…

Viên đá không dừng lại.

Nó xoáy tiếp, phóng thẳng về phía Kael như thể có ý chí riêng. Trong giây lát, ánh sáng từ viên đá phản chiếu trong mắt hắn.

RẮC!!

Cánh tay phải của hắn ta tiếp xúc trực tiếp với viên đá theo chiều xoay tay phải hắn bắt đầu văn vẹo, các lớp da, xương và các lớp thịt, dây thần kinh tách ra cắt đứt đôi tay hắn, cánh tay bị đứt của hắn bắt đầu vặn vẹo theo chiều xoay của viên đá nổ tung, còn viên đá tiếp tục bắn về phía trước xuyên thủng đầu một tên lính của gã Kael cắm thẳng vào bức tường đá dày 3 mét dài 10 gần đó.

Bức tường bắt đầu hiện lên các vết nứt nhỏ li ti mà mắt thường khó có thể nhìn thấy nhưng đối với tất cả những người xung quanh thì họ nhìn thấy các vết nứt đó rất kỉ.

RẦM!!!

Rồi bức tường đó hóa thành bột mịn.

Cả chiến trường lặng như tờ.

Gương mặt các binh lính và pháp sư hoàng gia...sững sờ.

Đám lính khủng bố...lùi lại bản năng khi chứng kiến một người trong số chúng bị một viên đá xuyên thủng đầu kèm theo bức tường phái sau hóa thành một min cũng chỉ bởi một viên đá.

Kael...mắt trợn trừng, không tin nổi vào mắt mình.

“Cái quái gì…?”

Trong khi đó, Leohard vẫn đang nhắm mắt ôm lấy Lily, chờ đợi cơn đau chết chóc… nhưng nó không bao giờ tới.

Anh mở mắt ra một bóng người bước chậm rãi tới, chắn giữa anh và đứa trẻ, quay lưng lại, đối diện với tất cả ánh nhìn trên chiến trường.

Tất cả nhìn kỉ người thanh niên mới xuất hiện giải cứu cho Leohard và Lily liên lập tức sững sờ.

“Hắn ta!” Một tên khủng bố hét.

“Cậu ta là!!” Các kỹ sĩ và pháp sư hoàng gia hét lên hoài nghi.

“Cậu là…” Leohard ngạc nhiên lẩm bẩm.

“Tên nhà quê đó!!” Tên Kael hét lên giận.

“Ha Ha, đúng vậy!”

Giọng nói ấy cất lên.

“Kono Jodio Da!!”

Cậu giơ ngón tay cái chỉ vào mình giới thiệu trên khuôn mặt nở nụ cười nhếch mép.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...