13
“Chị Dao Dao, xin lỗi nhé, trước đó em có chút việc nên bận xử lý.”
“Bây giờ mình chơi cùng được không?”
Trên màn hình là tin nhắn thoại của Dương Dương.
Nhưng lúc này…
Tôi lại càng muốn chơi game với Trì Hựu hơn.
Tôi thừa nhận.
Tôi ngả bài luôn.
Tôi sẽ dùng câu nói thẳng thắn nhất, trực tiếp nhất, không vòng vo nhất để nói với mọi người.
Lúc chơi game với người khác.
Trong đầu tôi vẫn luôn nghĩ đến Trì Hựu.
Chơi với người đàn ông khác chỉ là giả vờ.
Chơi với anh mới là thật.
“Chị Dao Dao, chơi không mà? Chơi không mà?”
Tôi mở đi mở lại đoạn ghi âm ấy mấy lần.
Cuối cùng vẫn không cưỡng lại được cám dỗ.
Mở game lên.
Lời mời vào đội lập tức hiện ra.
Tôi dụi dụi mắt.
Không phải mơ.
Vậy mà…
Là tài khoản game của Trì Hựu gửi lời mời cho tôi!
Mấy hôm trước.
Tôi đã giao tài khoản game cho Dương Dương.
Bảo cậu ấy lúc rảnh thì giúp tôi leo rank.
Vậy có nghĩa là…
Mấy ngày nay.
Người chơi game cùng tôi dưới thân phận Dương Dương…
Vẫn luôn là Trì Hựu…
Sau khi vào game.
Đầu óc tôi vẫn còn mơ màng.
Theo bản năng.
Tôi cứ thế nằm không.
Không cần làm gì cả.
Suốt trận đều là Trì Hựu hành động.
Sau đó thuận lợi giành chiến thắng.
Không ai nhắc đến chủ đề mà cả hai đều ngầm hiểu.
Trì Hựu vẫn như trước.
Cố tình làm giọng mềm mại.
Nhẹ nhàng gọi tôi.
“Chị gái.”
Quyến rũ!
Anh đang quyến rũ tôi đấy!
Trong lòng tôi sung sướng vô cùng.
Trước đây toàn là tôi đuổi theo gọi anh là anh trai.
Giờ thì thế sự đổi thay rồi!
Ha ha ha ha ha.
Chơi vui mấy ván.
Tôi thật sự không chịu nổi cơn buồn ngủ nữa.
Chuẩn bị thoát game.
Trì Hựu khẽ đáp một tiếng.
“Ừm.”
Ngay trước khi cúp cuộc gọi.
Tôi nghe thấy anh hỏi.
“Cố Dao…”
“Chúng ta có thể gặp nhau một lần được không?”
14
Tôi kéo bạn thân ra ngoài mua sắm.
Bạn thân nhìn tôi đầy tò mò.
“Bảo bối, chẳng phải mỗi tháng đều có người mang mấy chục bộ sưu tập mới đến tận nhà cho cậu sao?”
“Phòng thay đồ hai trăm mét vuông của cậu còn không đủ mặc à?”
Tôi ngượng ngùng cúi đầu cười.
“Nhưng mình cứ cảm thấy vẫn còn thiếu một bộ.”
Bạn thân nhìn ra điều bất thường.
Lập tức truy hỏi.
“Dạo này cậu có chuyện gì đúng không? Ngày nào cũng cười như thiếu nữ đang yêu vậy.”
Tôi hơi do dự.
Nhưng cuối cùng vẫn nói ra.
“Có lẽ…”
“Mình sắp có bạn trai rồi.”
“Đệt!”
“Người này cậu cũng quen.”
“Là Trì Hựu.”
“Đệt! Đệt! Đệt! Đệt! Đệt!”
Bạn thân trợn tròn hai mắt.
Hai tay ôm đầu như phát điên.
Miệng liên tục hét lên.
“Vậy sau này chẳng phải mình muốn bao nhiêu chữ ký cũng có bấy nhiêu sao? Phát tài rồi! Ha ha ha ha ha!”
Tôi: …
Biết ngay mà.
Tôi cũng không nhịn được.
Bật cười theo.
…
Địa điểm ăn cơm được chọn là một nhà hàng dành cho các cặp đôi cực kỳ đắt đỏ.
Nhân viên phục vụ dẫn tôi vào phòng riêng.
“Chúc cô và bạn trai dùng bữa vui vẻ.”
Tôi mím môi cười đầy ý tứ.
Lấy ra hai tờ tiền đỏ đưa cho cậu nhân viên.
Trì Hựu đứng dậy.
Tay chân luống cuống bước tới.
Kéo ghế giúp tôi.
Hóa ra…
Không chỉ mình tôi căng thẳng.
Lập tức tôi cũng không còn căng thẳng nữa.
“Hay là…”
“Mình chơi một ván game trước để làm nóng bầu không khí nhé?”
Trì Hựu: “?”
Tôi không cho anh cơ hội từ chối.
Lập tức mở game.
Vừa vào trận.
Tôi lại như thường lệ trốn trong một căn phòng.
Xung quanh truyền đến tiếng bước chân rất rõ.
Người vẫn luôn nhanh chóng giúp tôi dọn sạch nguy hiểm hôm nay mãi vẫn chưa tới.
Tôi căng thẳng gọi.
“Anh trai, cứu em!”
Khóe môi Trì Hựu lập tức cong lên thật cao.
“Ừm.”
Ngay giây sau.
Kẻ địch bị một phát súng bắn nổ đầu.
Kết thúc ván đấu.
Trì Hựu úp điện thoại xuống bàn.
Chăm chú nhìn vào mắt tôi rồi nghiêm túc nói.
“Cố Dao.”
“Anh thích em.”
“Mặc dù em đã có chồng.”
“Cũng đã có bạn trai.”
“Nhưng em vẫn còn thiếu một chú chó.”
“Em có thể để anh làm cún con của em được không?”
Tôi: ?
Ơ?
Anh đang nói linh tinh cái gì thế?
Tôi vội giải thích.
“Em không có…”
Trì Hựu lập tức ngắt lời.
“Xin em.”
“Đừng từ chối anh!”
“Hồi nhỏ có một vị đại sư từng xem số mệnh cho anh.”
“Nói rằng anh trời sinh có thiên phú làm chó.”
“Anh sẽ rất ngoan.”
“Sẽ không tranh giành tình cảm với vợ cả hay vợ hai.”
“Anh không chỉ có thể giặt quần lót cho bọn họ.”
“Mà còn có thể chuẩn bị nước rửa mông cho bọn họ.”
“Anh rất dễ nuôi.”
“Không cần phòng ngủ.”
“Không cần giường.”
“Chỉ cần cho anh ngủ dưới gầm giường của hai người là được.”
Sự im lặng của tôi vang dội như sấm.
Nhìn thì giống đang suy nghĩ.
Thực ra là hoàn toàn cạn lời.
Thấy lời nói của Trì Hựu càng lúc càng chấn động.
Tôi lập tức ngắt lời anh.
“Anh trả lời em một câu trước đã.”
“Anh và Quýt Xanh Không Ngọt có quan hệ gì?”
Anh nhíu mày.
“Cô ấy là ai?”
“Cô gái từng chơi game cùng anh trước đây.”
Chân mày anh càng nhíu chặt hơn.
Một lúc lâu sau.
Mới dần giãn ra.
“Đó là hoạt động do phía ban tổ chức sắp xếp.”
“Bọn anh chỉ chơi đúng ba ván.”
Nút thắt cuối cùng trong lòng tôi hoàn toàn biến mất.
Tôi hơi hất cằm.
Giọng điệu nũng nịu.
“Đã vậy…”
“Thấy anh thích em đến thế.”
“Em sẽ cho anh một cơ hội.”
“Nhưng anh phải nhớ.”
“Tuyệt đối không được để chồng em biết.”
“Anh ấy rất dữ.”
“Nếu anh ấy biết chuyện.”
“Cả hai chúng ta đều xong đời.”
Trì Hựu nghiêm túc gật đầu.
“Biết… gồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)