15
Ánh mắt nóng bỏng của anh vẫn luôn chăm chú nhìn tôi.
Đến mức tôi ngại ngùng, chẳng còn tâm trạng ăn uống nữa, khẽ hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
“Anh có thể hôn em không?”
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
“Hả? Nhanh vậy sao? Không ổn lắm đâu.”
Môi Trì Hựu mím thành một đường thẳng, đôi mắt cún cũng cụp xuống.
“Chính em từng nói mà.”
“Sau khi gặp mặt, bạn trai nhỏ có thể hôn hôn, ôm ôm, còn làm những chuyện khác nữa.”
“Em quên rồi sao?”
“Hay là anh không bằng những anh trai trước đó?”
“Em sẵn lòng làm những chuyện đó với họ.”
“Nhưng lại không muốn với anh?”
“Anh hiểu rồi.”
“Hóa ra là anh không xứng.”
Anh lẩm bẩm cái gì vậy chứ?
Muốn hôn.
Tôi nhắm ngay đôi môi mỏng của anh rồi hôn xuống.
Môi anh mềm mềm, lành lạnh.
Giống như thạch.
Cắn rất thích.
Làm theo trái tim mình mách bảo, tôi khẽ cắn môi dưới của anh một cái.
Cả người Trì Hựu chấn động.
Lập tức xoay chuyển thế trận.
Hai đứa gà mờ chưa từng biết hôn cứ thế nâng mặt đối phương rồi vụng về hôn nhau.
Đúng lúc tình cảm đang nồng nàn.
Điện thoại của tôi đột nhiên reo lên.
Trì Hựu lưu luyến rời khỏi đôi môi tôi.
Tôi liếc nhìn màn hình.
Sắc mặt lập tức trở nên lén lút, giọng nói cũng đầy hoảng hốt.
Tôi đưa ngón tay lên môi ra hiệu anh im lặng.
“Là anh cả của anh.”
“Anh ngoan nhé.”
“Đừng lên tiếng.”
Tôi lập tức trốn sang một bên nghe điện thoại.
Đầu dây bên kia là bạn thân gọi tới hỏi thăm tình hình buổi gặp mặt giữa tôi và Trì Hựu.
Tôi thay đổi hoàn toàn thái độ thường ngày, giọng điệu đầy nhún nhường.
“Em đang ăn cơm với bạn.”
“Anh đừng giận nhé.”
“Em sẽ về ngay.”
“Đợi em thêm nửa tiếng nữa được không?”
Tôi quay đầu nhìn Trì Hựu.
Trên mặt hiện lên vẻ bất đắc dĩ cùng chút áy náy.
“Chồng em gọi rồi.”
“Tối nay có tiệc giao lưu làm ăn.”
“Em phải về trước đây.”
Chạy thôi chạy thôi.
Không chạy nữa là có chuyện thật mất!
Trì Hựu không chớp mắt nhìn theo bóng lưng vội vã rời đi của tôi.
Cho đến khi hoàn toàn không còn nhìn thấy nữa.
Anh cúi đầu nhìn xuống dưới gầm bàn.
Xấu hổ đến mức đấm mạnh một cái lên mặt bàn.
…
Trì Hựu thật sự hoàn toàn nhập vai thành người tình bé nhỏ.
【Em gọi anh là vợ, anh cả có giận không?】
【Ngày nào anh cũng gửi mấy tấm hình này cho em, anh cả sẽ không giận chứ?】
【Vợ à, người anh hồng hồng, vậy anh cả cũng hồng hồng sao?】
Tôi: …
Để phối hợp diễn kịch.
Tôi mạnh tay mua luôn một căn nhà ở bên ngoài.
Cố ý tạo ra dấu vết như có đàn ông từng sống chung.
【Bảo bối, ban ngày hôm nay anh ta không có ở nhà, em qua đi.】
【Bảo bối, hôm nay anh ta đi cả ngày, nhớ mang đồ ngủ của em đến nhé!】
【Không ổn rồi bảo bối, anh ta sắp về rồi, mau mang hết đồ em dùng đi!】
Tôi hoàn toàn đắm chìm trong trò nhập vai với Trì Hựu.
Vui đến quên cả trời đất.
16
Đinh đoong… Đinh đoong…
Vừa mở cửa.
Trì Hựu đã ôm lấy eo tôi rồi hôn tới.
“Cô Cố.”
“Đồ ăn giao tận nơi của cô đến rồi.”
Tôi giả vờ giãy giụa.
“Đồ khốn!”
“Em bảo anh giao đồ ăn đến tận cửa.”
“Đâu có bảo anh tự giao mình đến!”
“Anh dám bắt nạt em.
”
“Chồng em sẽ không tha cho anh đâu!”
Trì Hựu càng bắt nạt dữ hơn.
“Hừ.”
“Chồng em à?”
“Em không nói, anh không nói.”
“Làm sao anh ta biết được?”
“Chủ nhân.”
“Thương em đi mà.”
“Em làm việc cả ngày rồi.”
“Chủ nhân phải yêu thương em thật nhiều nhé~”
Tôi xấu hổ che kín hai mắt.
Trì Hựu nhất quyết đóng vai anh giao đồ ăn rồi cùng tôi diễn chuyện tình vụng trộm.
Thậm chí còn tự viết cả lời thoại đầy ám muội.
Tôi còn biết làm sao nữa?
Chỉ có thể chiều anh thôi.
Hai người cùng ngã xuống ghế sofa.
Bộ đồng phục giao đồ ăn màu vàng và bộ đồ ngủ thỏ hồng quấn lấy nhau.
Không khí dần trở nên nóng lên.
Hôn nhau được vài phút.
Tôi bỗng bị cấn một cái.
Lập tức đẩy anh ra rồi đứng dậy.
Điều chỉnh lại nhịp thở.
Trì Hựu chậm rãi ngồi thẳng người.
Ung dung ngồi trên ghế sofa.
Hoàn toàn không có ý định rời đi.
Tôi giục anh.
“Lát nữa anh cả của anh về đấy.”
“Anh còn chưa đi sao?”
“Cẩn thận anh ấy đăng anh lên mạng.”
Trì Hựu nhìn tôi thật lâu.
Rồi chỉ vào môi mình.
“Hôn anh một cái.”
“Anh sẽ đi.”
Người này còn lén tự thêm tình tiết nữa chứ!
Tôi cúi đầu.
“Hôn chụt” một cái lên môi anh.
Hàng mi Trì Hựu khẽ run.
Đột nhiên vùi mặt vào bụng dưới của tôi.
“Vợ à.”
“Em lừa anh thảm quá.”
“Không có chồng.”
“Cũng không có kẻ thứ ba.”
“Anh mới là bảo bối duy nhất của em đúng không?”
Hàng loạt lời giải thích tôi đã chuẩn bị sẵn đều nghẹn lại trong cổ họng.
Trời ơi!
Sao anh biết được?
Rốt cuộc anh biết bằng cách nào?
Mấy kịch bản tổng tài với thư ký, y tá với bệnh nhân, chồng thực vật…
Tôi còn chưa kịp chơi mà!
Tôi còn chưa chơi đã nữa!
Trì Hựu bước tới trước mặt tôi.
Từ trên cao nhìn xuống.
“Vợ à.”
“Mỗi lần gặp câu hỏi khó trả lời là em lại im lặng.”
“Lúc nào em cũng như vậy.”
“Em thật sự coi anh như cún để đùa giỡn sao?”
Bị anh không chút nể nang vạch trần.
Tôi mất hết mặt mũi.
Quay đầu sang chỗ khác, cứng miệng nói:
“Nếu anh đã biết rồi.”
“Vậy thỏa thuận trước đây của chúng ta hủy bỏ.”
Trì Hựu hít mạnh một hơi.
Lập tức dùng môi chặn môi tôi.
Sợ từ miệng tôi sẽ nói ra những lời khiến anh muốn chết.
“Cứ bắt nạt anh đi.”
“Đồ phụ nữ tồi.”
“Có được rồi thì chẳng biết trân trọng.”
Tôi hơi chột dạ.
Giọng nói cũng mềm xuống.
“Em đâu có bắt nạt anh…”
Trì Hựu ôm chặt lấy tôi.
Anh rất cao.
Tôi bị ép sát vào lòng anh.
Lắng nghe tiếng tim anh đập thình thịch.
“Không được.”
“Em phải bồi thường cho anh.”
“Từ hôm nay trở đi.”
“Anh chính là bạn trai của em.”
“Anh mới là anh cả duy nhất.”
“Còn đám kẻ thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu…”
“Biến hết cho anh!”
Tôi: …
Đúng là vậy.
Loại người sau khi lên chính thức rồi thì bắt tiểu tam còn ác hơn ai hết.
Chaporia
Bình Luận (0)