Akiyama Ren sinh ra trong một gia đình hoàn toàn bình thường, ở một ngôi nhà nhỏ nằm trong ngoại ô thành phố Minatojima. Căn nhà ấy không phải do cha mẹ cậu mua, mà thuộc về chị gái của cha – bác Akiyama Reiko – người cho gia đình Ren thuê với giá rẻ đến mức giống như cho ở nhờ.
Căn nhà cũ kỹ, tường gỗ đã phai màu, sân sau chỉ rộng bằng một chiếc chiếu tatami. Nhưng đối với Ren, đó là thế giới thu nhỏ của mình: nơi cậu chạy lon ton hồi bé, nơi ba người quây quần ăn cơm mỗi tối, nơi tiếng cười đùa vang lên nhiều hơn tiếng cãi vã.
Gia đình cậu nghèo theo đúng nghĩa:
– Cha cậu, Akiyama Daichi, là một tài xế xe tải chạy đường dài.
– Mẹ cậu, Akiyama Misato, là một người phụ nữ nội trợ, thi thoảng nhận làm thêm mấy công việc lặt vặt cho hàng xóm như khâu áo, làm cơm bento thuê.
Thu nhập của họ chỉ vừa đủ chi tiêu hằng tháng, đôi khi còn chật vật. Nhưng chưa bao giờ trong nhà thiếu đi một thứ: sự ấm áp.
***
Cha - Người đàn ông thô ráp nhưng trái tim dịu dàng.
Cha Ren, Akiyama Daichi, là người đàn ông có vóc dáng to khỏe, đôi tay đầy vết chai sạn vì nhiều năm bám vô lăng. Daichi ít khi nói nhiều, thường chỉ cười hiền và xoa đầu con trai mỗi khi đi làm về.
Ren vẫn nhớ rõ mỗi tối cha bước vào nhà, chiếc áo khoác phản quang còn bám chút bụi đường, mùi dầu máy hòa với mùi gió lạnh. Vừa mở cửa, ông luôn gọi một cách thân thuộc:
“Cha về rồi đây! Ren, hôm nay con ngoan không?”
Chỉ một câu nói đó thôi, căn nhà như sáng lên.
Buổi tối là khoảng thời gian hiếm hoi cả nhà được ở bên nhau, vì Daichi thường chạy xe đến tận khuya. Nhưng mỗi lần được ăn cùng nhau, ông đều kể những câu chuyện đơn giản:
– chuyện về những con đường vắng lúc 3 giờ sáng,
– chuyện về các trạm nghỉ đầy tiếng động cơ,
– chuyện về những chú mèo hoang ở bãi xe tập kết.
Mỗi khi Ren buồn hay thất bại, cha cậu không bao giờ quát mắng.
Ông đặt tay lên vai con trai, nói bằng giọng trầm ấm:
“ Con cứ từ từ lớn lên. Không ai yêu cầu con phải hoàn hảo cả. ”
Đối với Ren, cha là người hùng thầm lặng của cậu.
***
Mẹ - Người phụ nữ luôn nở nụ cười trước khi nổi buồn chạm tới Ren
Mẹ Ren, Misato, là kiểu phụ nữ mà ai nhìn vào cũng cảm thấy hiền.
Dáng người nhỏ nhắn, gương mặt phúc hậu, lúc nào cũng gọn gàng với chiếc tạp dề màu pastel.
Đối với Ren, mẹ là hơi ấm của căn nhà.
Mỗi sáng, dù trời có lạnh đến mức tay tê cóng, Misato vẫn dậy sớm chuẩn bị cơm hộp cho Ren và Daichi. Hương trứng rán, cá saba nướng và miso nóng tỏa ra khắp căn bếp nhỏ.
Ren thường chui vào bàn ăn, dụi mắt còn ngái ngủ, nhìn mẹ nghiêng đầu mỉm cười.
“Dậy rồi à? Mau ăn sáng cho ấm bụng, Ren.”
Mẹ chưa từng phàn nàn về cuộc sống thiếu thốn.
Khi tiền tháng này hơi eo hẹp, Misato chỉ cười:
“Không sao đâu, chỉ cần ba người chúng ta khỏe mạnh là tốt rồi.”
Với Ren, mẹ là nơi để trở về.
***
Bữa cơm gia đình - bình thường nhưng đẹp nhất
Dù nghèo, bàn ăn nhà Akiyama luôn đầy tiếng cười.
Daichi kể chuyện lái xe.
Misato cằn nhằn nhẹ chuyện ông ăn quá nhanh.
Ren kể chuyện bạn bè trong trường hoặc bài tập khó.
Một bữa ăn có khi chỉ là cá kho, đậu phụ và cơm trắng, nhưng đối với Ren, nó đáng giá hơn bất kỳ món ăn thịnh soạn nào.
Mỗi khi kết thúc bữa tối, cả gia đình ngồi xem TV cũ. Cái tivi chỉ có ba kênh, thỉnh thoảng nhiễu sóng, nhưng ba người vẫn ngồi sát nhau như thể đó là thế giới duy nhất cần chú ý đến.
Ren thường tựa đầu vào vai mẹ, còn cha dựa lưng vào tường, khoanh tay, thỉnh thoảng lại thả ra một tiếng cười lớn khi xem mấy chương trình hài.
Đó là những khoảnh khắc rất đỗi bình thường—đơn giản, nhỏ bé, yên ả đến mức dễ bị lãng quên.
Nhưng Ren không bao giờ quên.
Vì sau này, khi cuộc sống trở nên nặng nề và tối tăm, chính những ký ức ấy là thứ duy nhất giữ cậu đứng vững.
***
Hạnh phúc ... đôi khi chỉ là những điều nhỏ nhất
Căn nhà ngoại ô ấy nhỏ đến mức chỉ cần bước vài bước là đi hết phòng khách. Nhưng Ren chưa bao giờ cảm thấy chật chội.
Vì trong nhà ấy:
– cha cậu luôn trở về với đôi mắt ánh lên niềm tự hào khi nhìn con trai,
– mẹ cậu luôn cười trước mỗi lần Ren gặp chuyện buồn,
– và Ren… luôn cảm nhận được rằng mình được yêu thương.
Một lần, khi Ren học lớp 5, cậu mua được một con robot nhựa rẻ tiền từ cửa hàng 100 yên. Cậu hí hửng khoe với mẹ như khoe một kho báu.
Misato ôm lấy cậu, bật cười:
“Con thích thế à? Vậy mẹ cũng thích.”
Daichi đứng phía sau, giả vờ nghiêm giọng:
“Robot này mạnh không? Có bảo vệ được Ren khỏi mấy bài kiểm tra toán không?”
Ren đỏ mặt phản bác, cả nhà lại cười ầm lên.
Tiếng cười ấy, đến tận sau này, Ren vẫn nhớ như in....
Thời điểm bị Yui từ chối, Ren đã đau… nhưng khi về nhà, chỉ cần thấy đôi dép của cha đặt gọn bên cửa, ngửi mùi miso mẹ đang nấu, cậu lại cảm thấy đỡ hơn.
Gia đình chính là nơi giúp Ren đứng vững khi trái tim vừa bị tổn thương.
Cậu không biết rằng sự bình yên mình luôn nghĩ là mãi mãi ấy…
…đang sắp đi đến hồi kết.
Chaporia
Bình Luận (0)