Những ngày sau đó, Ren dần quen với việc nhìn thấy Yui bước cùng Haruto trên hành lang trường.
Dù trái tim vẫn nhói lên mỗi khi bắt gặp hình ảnh ấy… nhưng nỗi đau đã không còn sắc như trước nữa. Nó trở thành một cảm giác âm ỉ, như một vết thương đang lên da non — chỉ cần động nhẹ là đau, nhưng không còn đủ sức khiến cậu gục ngã.
Ren bắt đầu học cách tự lừa dối bản thân, hoặc có thể gọi đúng hơn là tự chữa lành.
***
Mỗi sáng khi đến trường, Ren thường nhìn thấy Haruto mở cửa giùm Yui, hoặc hai người đi cạnh nhau rất tự nhiên, như đã thân quen từ lâu. Họ đẹp đôi. Đẹp theo kiểu mọi người nhìn vào là biết ngay họ thuộc về nhau.
Ban đầu Ren thấy chua xót.
Nhưng dần dần, cậu bắt đầu tự nói với mình:
“Ừ… thật ra họ hợp nhau hơn mình nhiều.”
“Mình nhìn sao bằng Haruto được.”
“Yui xứng đáng có ai đó tốt hơn.”
Mỗi câu như thế là một nhát dao nhỏ khứa vào lòng.
Nhưng Ren biết, chỉ khi tự nhắc đi nhắc lại, cậu mới có thể bước tiếp.
Có lần Yui đi lướt qua Ren.
Cô nở nụ cười mỉm chào.
Chỉ một nụ cười xã giao, lịch sự, xa cách.
Trái tim Ren chùng xuống… nhưng cậu bắt buộc bản thân phải bình tĩnh.
“Đây là điều tự nhiên thôi mà.”
“Người ta đã có người yêu, còn mình chỉ là bạn thuở nhỏ.”
“Mình đâu có quyền gì trách cô ấy.”
Cứ như vậy, từng chút một, Ren tập quen với việc bản thân không còn là người quan trọng trong cuộc đời của Yui nữa.
***
Ren bắt đầu học cách rút lui trong im lặng, không còn chủ động nhìn về phía bàn Yui trong lớp nữa.
Không còn để tâm xem hôm nay cô buộc tóc kiểu gì, mặc cardigan màu gì, có vui hay buồn không
Cậu dần học được cách rút lui khỏi cuộc sống của Yui.
Giờ ra chơi, Ren lấy sách ra đọc hoặc nhìn ra cửa sổ nhiều hơn.
Cậu lãng tránh những cuộc trò chuyện của nhóm bạn khi họ nói về “cặp đôi vàng của khối sơ trung”.
Cậu không còn kiểm tra Story hay mạng xã hội của Yui nữa.
Tất cả đều là nỗ lực để cậu… không tổn thương thêm lần nào nữa.
Mình chỉ cần sống yên bình thôi.
Mình cũng đâu thiếu gì.
Mình vẫn còn gia đình, còn cha mẹ…
Ren tự nói với bản thân như thế mỗi ngày.
***
Trong lúc chuyện tình cảm trở nên đau đớn, điều duy nhất giúp Ren đứng vững… chính là gia đình.
Những buổi tối sau khi đi học về, Ren bước vào căn nhà nhỏ ở ngoại ô và thấy cha mẹ đang chờ mình trong ánh đèn vàng ấm.
Cha cậu – sau ca làm mệt mỏi – vẫn mở cửa, nở nụ cười hiền:
“Ren, con về rồi à?”
Mẹ cậu đang nấu bữa tối, quay lại với gương mặt phúc hậu:
“Hôm nay có món con thích đấy.”
Chỉ một câu đơn giản như vậy thôi cũng đủ khiến Ren thấy tim nhẹ lại.
Bữa cơm vẫn giản dị với cá saba kho và đậu phụ, nhưng đối với Ren, đó là một sự bình yên mà chẳng điều gì đánh đổi được.
Khi ngồi nghe cha kể chuyện trên những cung đường xa, nghe mẹ khuyên cậu ăn nhiều cho khỏe, Ren cảm thấy…
Mình không cô đơn.
Mình có người nhà.
Mình có chỗ để trở về.
Và mỗi lần nghĩ như vậy, Ren lại tự thuyết phục mình mạnh hơn:
“Quên Yui đi cũng được.”
“Chỉ cần gia đình còn ở bên… là đủ rồi.”
***
Không phải ngày một ngày hai mà Ren chấp nhận được sự thật rằng Yui đã thuộc về người khác.
Nhưng từng chút một, qua nhiều đêm dài nằm trên giường nhìn trần nhà, cậu trưởng thành hơn.
Cậu hiểu rằng có những thứ dù muốn đến mấy cũng không thể có được.
Cậu hiểu rằng tình cảm không phải lúc nào cũng có kết cục như mơ.
Cậu hiểu rằng… yêu ai đó không có nghĩa người ta sẽ yêu lại mình.
Và quan trọng hơn, Ren hiểu rằng cuộc sống không dừng lại chỉ vì một trái tim tan vỡ.
Một buổi chiều nọ, khi tan học, Ren đứng nhìn Haruto nắm tay Yui rời trường. Cậu hít sâu, nắm chặt quai cặp, và lần đầu tiên trong nhiều ngày, Ren có thể thở ra một cách nhẹ nhàng.
“Mình ổn rồi.”
Đó không phải lời nói dối — mà là dấu hiệu cho thấy Ren đã buông tay.
Không còn mơ mộng.
Không còn kháng cự.
Không còn hy vọng.
Chỉ còn lại sự bình lặng đủ để bước về phía trước.
Ren quay lưng, đi về con đường quen thuộc dẫn về căn nhà nhỏ ngoại ô — nơi mà cha mẹ đang chờ cậu.
Đối với Ren hiện tại…
Gia đình chính là thứ duy nhất cậu tự tin rằng mình vẫn có thể nắm giữ.
Chaporia
Bình Luận (0)