Tôi dè dặt mở mắt, chỉ thấy Lục Cảnh Chu đang dịu dàng nhìn tôi, khóe môi mang theo ý cười.

“Muốn ngủ với anh à? Nằm mơ đi!”

Dứt lời, anh tiện tay kéo chiếc chăn trên sofa khoác lên người, xoay người trở về phòng mình.

Để lại một mình tôi trong phòng khách, lịch sự hỏi thăm mấy ông bác nhà anh.

Nhà Lục Cảnh Chu có không ít phòng.

Đêm đã khuya, tôi lười bắt xe quay về.

Thế là tùy tiện chọn một phòng dành cho khách để nghỉ.

Sáng sớm hôm sau.

Tôi bị một tràng tiếng lách cách đánh thức.

Vừa bước ra khỏi phòng khách.

Tôi đã thấy Lục Cảnh Chu mặc một chiếc tạp dề hoa màu hồng cực kỳ lạc quẻ, bận rộn trong bếp.

Tôi vẫn chưa thoát khỏi sự ngượng ngùng của ngày hôm qua.

Vừa nhìn thấy anh, tim tôi lại bắt đầu đập loạn.

Ngược lại, Lục Cảnh Chu vô cùng bình tĩnh, cứ như chuyện hôm qua chưa từng xảy ra, đưa một đĩa thịt xông khói vào tay tôi rồi nhàn nhạt nói:

“Không biết buổi sáng em thích ăn gì nên anh làm đại chút thôi… Em ăn tạm nhé.”

Tôi nhìn cả bàn đầy ắp đồ ăn sáng phong phú.

Kiểu gì cũng chẳng giống “làm đại” chút nào.

Ăn sáng xong, tôi nói với anh:

“Tôi về đây.”

Hôm nay là cuối tuần, tôi phải đi tìm nhà.

Tháng trước chủ nhà đã nói, sau khi hợp đồng thuê của tôi hết hạn thì bà ấy sẽ không cho thuê nữa, vì muốn sửa lại làm phòng tân hôn cho con gái.

Tôi phải nhanh chóng tìm chỗ mới.

Lục Cảnh Chu đến mắt cũng không ngẩng lên, gắp một miếng bông cải xanh bỏ vào đĩa của tôi.

“Sau này em ở đây luôn đi. Từ đây đến công ty gần, đi làm cũng tiện.”

Mắt tôi lập tức sáng lên, vội hỏi:

“Thật sao? Vậy tiền thuê tính thế nào?”

Lục Cảnh Chu tao nhã đưa một miếng trứng ốp la vào miệng, thong thả nói:

“Sau này em nấu cơm, coi như trừ tiền thuê.

Tuy nói vậy.

Nhưng Lục Cảnh Chu chê đồ tôi nấu khó nuốt, cuối cùng lại tự giành luôn việc nấu ăn.

Thế là…

Ban ngày chúng tôi cùng đi làm.

Buổi tối anh xuống bếp nấu đủ món ngon.

Ăn cơm xong lại cùng nhau dắt mèo xuống dưới đi dạo.

Sau đó, nhân lúc dắt mèo đi dạo.

Tôi thành công nắm lấy tay Lục Cảnh Chu.

Anh không hề giãy ra.

Ngược lại còn siết tay tôi vào lòng bàn tay mình.

Những ngày tháng cứ bình yên và ấm áp trôi qua như vậy suốt ba tháng.

Tuy tiến triển giữa chúng tôi rất chậm.

Nhưng kiểu tình cảm nhẹ nhàng, lâu dài này khiến tôi cảm thấy vô cùng an tâm.

Tôi cứ ngỡ tình yêu này sẽ từng bước ổn định phát triển.

Không ngờ…

Một biến cố bất ngờ suýt nữa đã cắt đứt duyên phận giữa tôi và Lục Cảnh Chu.

10

Hôm đó.

Tôi đang đánh máy tài liệu ở công ty.

Đột nhiên, một chàng trai tóc vàng mặc bộ vest hồng chóe, đeo hai chiếc khuyên tai hình thánh giá đi đến trước mặt tôi.

Anh ta gõ gõ lên mặt bàn, dáng vẻ cà lơ phất phơ hỏi:

“Người đẹp, tôi là người mới, làm quen nhé?”

Tôi mất kiên nhẫn ngẩng đầu.

Ánh mắt chạm vào gương mặt anh ta, tim tôi bỗng khựng lại.

Người này trông cực kỳ quen mắt.

Nhưng dù vắt óc suy nghĩ, tôi cũng không nhớ nổi đã gặp ở đâu.

Nhìn gương mặt góc cạnh cùng đôi mày mắt đầy vẻ hoang dã của anh ta, tôi theo phản xạ hỏi:

“Anh đẹp trai, trước đây chúng ta từng gặp nhau phải không?”

Chàng tóc vàng vừa nhai kẹo cao su vừa “bụp” một tiếng thổi vỡ bong bóng, cười trêu:

“Em thường bắt chuyện với đàn ông lạ như vậy à?”

Tôi thề!

Tôi không có!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...