Tên này…

Chắc chắn tôi từng gặp rồi.

Thấy tôi mãi vẫn chưa nhận ra mình.

Anh ta nhanh chóng nhìn quanh một vòng, thấy không ai chú ý.

Lại ngang nhiên vén áo lên trước mặt tôi, để lộ cơ bụng.

Ngay lập tức tôi nhận ra anh ta, hai mắt sáng lên, vui mừng chỉ vào anh:

“Huấn Luyện Viên Dạy Chó 186?”

Đối phương vừa nhai kẹo cao su vừa cười, đưa tay về phía tôi:

“Tôi là Cố Hâm Dã, rất vui được gặp cô, Trương Tiểu Vãn.”

Tôi kinh ngạc hỏi:

“Sao anh biết tôi tên Trương Tiểu Vãn?”

Khóe môi Cố Hâm Dã khẽ cong lên, liếc về phía các đồng nghiệp rồi nói:

“Trước khi đến đây, tôi đã hỏi thăm rồi.”

Tôi vui vẻ đưa tay định bắt tay với anh ta.

Ai ngờ anh ta đột nhiên nắm chặt tay tôi, thuận thế kéo tôi vào lòng rồi ôm thật chặt.

“Venus thân yêu của anh…

Cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau…”

Đúng lúc đó.

Phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc:

“Hai người đang làm gì vậy?”

11

Tôi vội vàng đẩy Cố Hâm Dã ra.

Quay đầu lại đã thấy Lục Cảnh Chu đứng tại chỗ, đáy mắt cuồn cuộn vị chua ghen, ánh nhìn nặng nề dừng trên người chúng tôi.

Tôi đang định tiến lên giải thích.

Cố Hâm Dã bỗng kéo tôi trở lại, một tay khoác lên vai tôi, hờ hững nói:

“Anh họ, để em giới thiệu. Trương Tiểu Vãn, bạn gái em.”

“Tôi là bạn gái anh từ lúc nào… Khoan đã…”

Tôi quay sang nhìn Cố Hâm Dã.

“Anh họ? Hai người là anh em họ sao?”

Cố Hâm Dã cười đáp:

“Đúng vậy. Anh ấy chưa nói với em à? Trong game anh ấy bị em hành thê thảm, còn tuyên bố sẽ tìm người đánh em một trận ra trò, thế là đưa em đến trước mặt em luôn.”

Nói xong.

Anh ta nhìn tôi đầy tình cảm.

“Tính như vậy thì anh họ đúng là ông mai của hai chúng ta.

“Ông mai cái gì?”

Lục Cảnh Chu trực tiếp cắt lời Cố Hâm Dã, mạnh tay kéo tôi vào lòng.

“Em họ, em nhầm rồi. Đây là chị dâu của em.”

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Ánh mắt giao chiến đầy mùi thuốc súng.

Các đồng nghiệp xung quanh đều bị thu hút, ai nấy ôm tâm lý hóng chuyện nhìn sang.

Bầu không khí lập tức căng như dây đàn.

Đến thở mạnh tôi cũng không dám.

Chỉ sợ chiến hỏa lan sang mình.

Nhưng càng sợ cái gì thì cái đó càng đến.

Hai người đồng thời nhìn về phía tôi, đồng thanh hỏi:

“Em nói đi, ai trong hai bọn anh mới là bạn trai của em?”

Toàn bộ ánh mắt trong phòng đồng loạt đổ dồn lên người tôi.

Cố Hâm Dã lấy điện thoại ra lắc lắc, lớn tiếng nói:

“Lúc trước chính em nói, chỉ cần được sờ cơ bụng của anh một lần thì sẽ yêu anh. Hôm nay anh đến để thực hiện lời hứa.”

“Trương… Tiểu… Vãn…”

Giọng Lục Cảnh Chu vang lên trên đỉnh đầu, lạnh lẽo đầy nguy hiểm.

“Giải thích đi.”

Tim tôi thót một cái.

Thầm kêu không ổn.

Trước đây Cố Hâm Dã luôn gửi ảnh cơ bụng trêu tôi.

Tôi thuận miệng than rằng chỉ được nhìn mà không được sờ thì chẳng có gì thú vị.

Anh ta liền đùa rằng, sờ rồi thì phải chịu trách nhiệm làm bạn gái anh.

Lúc đó tôi chỉ tưởng là nói đùa nên cũng thuận miệng đồng ý.

Ai ngờ…

Anh ta lại tưởng thật.

Mọi người đều yên lặng chờ câu trả lời của tôi.

Tôi xấu hổ vô cùng, quay sang Lục Cảnh Chu.

“Đúng là tôi có nói như vậy, nhưng tôi chỉ đùa thôi.”

Cố Hâm Dã huýt sáo một tiếng.

Lại khiến mọi ánh mắt tập trung về phía anh ta.

“Nhưng anh không đùa.”

Anh ta nhìn Lục Cảnh Chu.

“Anh họ biết mà, em trước giờ luôn nghiêm túc trong chuyện tình cảm.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...