Lục Cảnh Chu phớt lờ anh ta.

Chỉ lặng lẽ nhìn tôi, giọng nói không nghe ra cảm xúc.

“Chuyện như vậy cũng có thể đem ra đùa sao? Trương Tiểu Vãn, rốt cuộc em có từng nghiêm túc với tình cảm của chúng ta không?”

Nói xong.

Anh xoay người bỏ đi trong cơn tức giận.

Tôi lập tức đuổi theo giải thích:

“Em vẫn luôn rất nghiêm túc. Tính em thích đùa, nhưng chưa bao giờ lấy tình cảm ra làm trò đùa.”

Lục Cảnh Chu dừng bước.

Không quay đầu lại.

Giọng anh rất khẽ.

Nhưng mang theo sự mệt mỏi sâu sắc.

“Trương Tiểu Vãn, lúc yêu qua mạng, từng câu nói trêu ghẹo của em…

Anh đều tin là thật.”

“Hóa ra ở chỗ em…

Đều chỉ là những câu ‘đùa’ có thể nói với bất kỳ ai sao?”

Nói xong.

Anh bước thẳng về phía trước.

Vừa đến cửa.

Cố Hâm Dã cũng nhanh chân đuổi theo.

“Đợi đã, em đi cùng hai người.”

Tôi quay đầu nhìn vẻ mặt đầy gian xảo của anh ta, chỉ thấy đau đầu.

“Cố Hâm Dã, anh đừng gây thêm rắc rối nữa được không?”

Cố Hâm Dã nhún vai.

“Anh đâu có gây rắc rối.”

“Anh chỉ muốn cố gắng thêm một lần nữa thôi.”

12

Cứ như vậy, Cố Hâm Dã đường hoàng dọn đến ở cùng chúng tôi.

Tên này cái gì cũng tranh, hoàn toàn không có giới hạn.

Ngồi sofa thì nhất quyết phải ngồi giữa.

Đi ăn gọi món cũng phải giành là người gọi đầu tiên.

Tôi chỉ thuận miệng nói một câu muốn ăn vịt quay Bắc Kinh.

Hôm sau trên bàn ăn lập tức xuất hiện món đó.

Anh ta còn không quên châm chọc:

“Em xem đi, lời em nói lúc nào anh cũng đặt lên hàng đầu. Không giống ai đó, chẳng hề để tâm đến em.”

Chọc Lục Cảnh Chu tức đến mức đập bàn.

Ra ngoài bắt taxi, anh ta cũng tranh giành chỗ ngồi cạnh tôi, nhất quyết không chịu nhường.

Chỉ cần là chỗ nào có thể ở cạnh tôi, Cố Hâm Dã đều phải tranh giành, tuyệt đối không chịu thiệt.

Còn Lục Cảnh Chu thì sao?

Kể từ ngày hôm đó, anh lại trở về dáng vẻ lạnh lùng xa cách như trước.

Luôn giữ bộ dạng cao cao tại thượng.

Ngoài chuyện công việc.

Anh không chủ động nói thêm với tôi dù chỉ một câu.

Ngày nào cũng đi sớm về khuya, luôn lấy cớ tăng ca để kéo đến tận đêm mới về.

Rõ ràng cùng sống dưới một mái nhà.

Nhưng số lần hai chúng tôi gặp nhau lại ngày càng ít.

Sự xa cách có chủ ý của Lục Cảnh Chu.

Ngược lại tạo cơ hội cho Cố Hâm Dã.

Ở nhà, anh ta lúc nào cũng cố ý để hở áo hoặc cởi trần đi qua đi lại trước mặt tôi, cố tình khoe thân hình đầy cơ bắp.

Tôi đang ở độ tuổi sung sức.

Sao chịu nổi kiểu trêu chọc trắng trợn như vậy chứ?

Mười ngày thì có tám ngày tôi bốc hỏa, chỉ có thể sống nhờ trà thanh nhiệt.

13

Một đêm nọ.

Lục Cảnh Chu quấn độc một chiếc khăn tắm rồi trèo lên giường tôi.

Anh quấn lấy tôi như một con rắn.

Tôi muốn giãy giụa.

Nhưng bị anh giữ chặt.

“Đừng động…”

Giọng anh đè nén, mang theo uy nghiêm không cho phép chống đối.

“Anh sẽ nhẹ thôi.”

Tôi ngoan ngoãn đầu hàng.

Để mặc anh đè lên người mình.

Những nụ hôn vụn vặt chậm rãi rơi xuống từng tấc da.

Đôi tay lạnh lẽo tùy ý lướt trên cơ thể tôi.

Những ngón tay thon dài khẽ trêu chọc nơi nhạy cảm nhất của tôi.

Cuối cùng.

Anh vén váy tôi lên, đưa tay xuống dưới…

Bên dưới truyền đến cảm giác ẩm ướt.

Tôi bỗng giật mình tỉnh giấc.

Hóa ra chỉ là một giấc mơ.

Sau khi tỉnh dậy.

Tôi uống liền ba cốc nước đá lớn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...