Nhưng vẫn không dập được ngọn lửa trong lòng.

Tôi nghĩ…

Cứ tiếp tục thế này cũng không phải cách.

Thế là tôi lôi từ đáy vali ra một chiếc váy đỏ gợi cảm xẻ cao gần đến tận rốn.

Cầm theo một chai rượu ngoại.

Gõ cửa phòng Cố Hâm Dã.

Cố Hâm Dã ngái ngủ mở cửa.

Vừa nhìn thấy tôi đã lập tức sững người.

Một tay tôi chống lên khung cửa.

Một tay lắc nhẹ chai rượu.

Phong tình vạn chủng nói với anh:

“A Dã… Hôm nay anh họ anh không có nhà, hay là chúng ta uống vài ly nhé?”

Trên mặt Cố Hâm Dã lập tức hiện lên một tầng đỏ nhạt.

Hai mắt sáng rực.

Liên tục gật đầu:

“Uống! Uống! Uống!”

Cắn câu rồi!

Khóe môi tôi cong lên nụ cười đắc ý.

Cố Hâm Dã không biết.

Hồi còn học đại học.

Một mình tôi từng uống gục năm gã đàn ông lực lưỡng.

Từ đó nổi danh với biệt hiệu “ngàn chén không say”.

Chỉ là mấy năm nay tôi đã thu bớt tính tình, bỏ rượu từ lâu.

Nếu không phải vì Lục Cảnh Chu.

Tôi cũng chẳng tái xuất giang hồ.

Tôi và Cố Hâm Dã uống từ mười một giờ đêm đến hai giờ sáng.

Tôi thật sự không ngờ.

Tửu lượng của Cố Hâm Dã cũng ghê gớm như vậy.

Hai chúng tôi uống liên tiếp hơn chục chai rượu ngoại trong phòng khách.

Cuối cùng mới chuốc được anh ta gục xuống.

Còn tôi cũng choáng váng đầu óc.

Đến đi đường cũng không vững.

Cố Hâm Dã say đến mức nằm úp dưới sàn.

Ngủ như chết.

Tôi nằm trên sofa.

Mở mắt gắng gượng.

Nhất quyết không chịu ngủ.

Tôi đang đợi.

Đợi Lục Cảnh Chu trở về.

Vốn dĩ tối nay tôi định chuốc Cố Hâm Dã say.

Sau đó nhân cơ hội giải quyết chuyện chính với Lục Cảnh Chu.

Ai ngờ tửu lượng của tên này quá khủng.

Trực tiếp phá hỏng toàn bộ kế hoạch của tôi.

14

Không biết đã bao lâu trôi qua.

Ngoài cửa vang lên tiếng nhập mật mã.

Lục Cảnh Chu đã về.

Tôi cố mở mắt.

Gắng gượng ngồi dậy.

Lục Cảnh Chu đẩy cửa bước vào.

Chai rượu nằm ngổn ngang khắp nơi.

Tôi nằm vật trên sofa.

Cố Hâm Dã thì nghiêng người ngủ dưới sàn.

Sắc mặt anh lập tức căng cứng.

Nhanh chóng bước tới ôm tôi vào lòng.

“Vãn Vãn, tỉnh dậy nào.”

Tôi mơ màng ngẩng mắt.

Đưa tay ôm chặt cánh tay anh, mềm giọng làm nũng:

“Lục Cảnh Chu… Sao giờ anh mới về… Em đợi anh lâu lắm rồi…”

Lục Cảnh Chu giơ tay vuốt lại mái tóc rối của tôi.

“Xin lỗi, có cuộc họp đột xuất nên bị chậm.”

Tôi bất chợt nấc một cái.

Buồn bực hỏi:

“Gần đây… có phải anh đang tránh em không… Ngày nào cũng về muộn… Hức…”

Không biết là do say rượu nên yếu lòng.

Hay vì quá tủi thân.

Nước mắt cứ thế lăn xuống.

Lục Cảnh Chu lập tức hoảng hốt.

Vội lau nước mắt cho tôi rồi giải thích:

“Không tránh em. Thật sự là anh bận công việc.”

Tôi càng khóc dữ hơn.

Ngắt quãng nói:

“Dù bận đến đâu… cũng không thể ném em cho Cố Hâm Dã chứ… Hức… Anh không sợ bọn em ở lâu sinh tình… rồi em không cần anh nữa sao?”

Ánh mắt Lục Cảnh Chu tối lại.

Giọng nói trầm thấp.

“Anh muốn để lại cho em quyền lựa chọn. Nếu người em thích là A Dã… anh sẽ chủ động rút lui, tác thành cho hai người.”

Tôi giơ tay đấm một cái lên ngực anh.

Mang theo men say, tức giận lẩm bẩm:

“Tác thành cái gì chứ… Hức… Mau đuổi Cố Hâm Dã đi… Em thích anh… Từ đầu đến cuối chỉ thích mỗi anh… Em không cần Cố Hâm Dã… Em chỉ cần anh thôi… Hức…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...