Ý cười nhàn nhạt lan trong hàng mày của Lục Cảnh Chu.

Ánh mắt anh sáng rực.

“Thật chứ?”

Đầu óc tôi choáng váng.

Theo bản năng gật đầu.

Ánh mắt dính chặt lên đôi môi đang khép mở của anh.

Đầu nóng lên.

Tôi nghiêng người hôn anh.

Cơ thể Lục Cảnh Chu khựng lại.

Rất nhanh, anh đưa tay đỡ sau gáy tôi, dịu dàng đáp lại nụ hôn.

Đúng lúc đó.

Men rượu dữ dội ập tới.

Trước mắt tôi tối sầm.

Cả người mềm nhũn.

Trực tiếp ngất ngủ.

15

Lần nữa tỉnh lại.

Tôi đang nằm trên giường.

Quần áo trên người đã được thay sạch sẽ.

Vừa nghĩ đến chuyện là Lục Cảnh Chu thay quần áo cho mình.

Mặt tôi lập tức đỏ bừng.

Vừa định ngồi dậy.

Lục Cảnh Chu bỗng từ phòng tắm bước ra.

Trên người anh chỉ mặc một bộ quần áo bán trong suốt.

Trên cổ đeo một chiếc vòng cổ.

Tim tôi lập tức thắt lại.

Vội quay mặt sang chỗ khác, lắp bắp hỏi:

“L… Lục Cảnh Chu, anh làm gì vậy?”

Lục Cảnh Chu cúi đầu cười khẽ.

Đi đến bên giường.

Quỳ một gối xuống.

Nhẹ nhàng xoay mặt tôi lại để nhìn thẳng vào anh.

“Vãn Vãn.”

Hai mắt anh đỏ hoe.

Giọng khàn đặc.

“Tấm lòng của em anh đã nhận được rồi. Anh biết từ yêu qua mạng chuyển sang ở cạnh nhau ngoài đời cần thời gian để thích nghi. Nhưng anh không muốn chậm nữa. Anh muốn có em ngay từ bây giờ. Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta cùng buông bỏ mọi khoảng cách, sống thật tốt với nhau, được không?”

Nói xong.

Anh đưa sợi xích gắn trên chiếc vòng cổ vào tay tôi.

Mặt đỏ đến mức như sắp nhỏ máu.

“Trước đây là anh không tốt, cứ luôn lạnh nhạt với em. Hôm nay… em muốn phạt anh thế nào cũng được…”

Đầu còn lại của sợi xích nối từ chiếc vòng cổ rồi khuất vào trong lớp quần áo của anh.

Tôi nhẹ nhàng kéo một cái.

Lục Cảnh Chu khẽ rên một tiếng trầm thấp.

Tôi lại dùng sức hơn.

Đau đến mức đầu gối còn lại của anh cũng quỳ xuống sàn, gân xanh nổi lên nơi cổ.

“Nhẹ một chút…”

Giọng anh run rẩy.

Mang theo vẻ van nài.

Hóa ra…

Đầu còn lại của sợi xích lại nối với…

Khóe môi tôi khẽ cong lên.

Các khớp ngón tay siết chặt.

Lực tay tăng thêm vài phần.

Lục Cảnh Chu đau đến mức ngửa cổ lên.

Trán lấm tấm mồ hôi.

Ngay cả hơi thở cũng trở nên đứt quãng.

“Lần sau… còn dám lạnh nhạt với em như vậy nữa không?”

Tôi cúi người.

Hơi thở khẽ lướt qua vành tai anh.

“Không dám nữa…”

Hàng mi ướt át khẽ run.

Anh nghiến răng nói ra mấy chữ:

“Chủ nhân của em.”

Tôi hài lòng nới lỏng lực tay.

Khẽ vỗ lên mặt anh.

“Ngoan.”

Sau đó ngả người xuống chiếc giường mềm mại.

Đầu ngón tay vẫn lười biếng móc lấy sợi xích.

Khẽ ngoắc về phía anh.

“Lại đây.”

Lục Cảnh Chu chậm rãi đứng dậy.

Từng bước tiến đến.

Bóng dáng anh phủ xuống người tôi.

Nhưng ngay khoảnh khắc anh sắp đè xuống—

Đột nhiên.

Anh đưa tay nắm chặt cổ tay đang cầm sợi xích của tôi.

Lòng bàn tay nóng bỏng.

Sức lực mạnh đến mức tôi không thể vùng ra.

Đôi mắt vừa nãy còn ướt át.

Lúc này trong bóng tối lại sâu thẳm không thấy đáy.

Anh cúi đầu.

Hôn lên vệt đỏ bị sợi xích hằn trên cổ tay tôi.

Sau đó áp sát làn da tôi.

Khẽ cười một tiếng thật chậm.

“Chủ nhân.”

“…Đến lượt em để anh hầu hạ rồi.”

(Kết thúc)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...