Tiếng bước chân vang vọng giữa ngôi trường cũ.
Đi ngang từng lớp học.
Trên cửa vẫn còn bảng lớp.
Lớp Một B.
Lớp Hai A.
Lớp Ba.
Nhưng kỳ lạ là…
Tất cả đều phủ đầy mạng nhện.
Chỉ riêng cuối hành lang.
Có một cánh cửa sạch sẽ.
Trên bảng lớp ghi:
**Lớp Một A**
Không có một hạt bụi.
Giống như vừa mới có người lau.
Ông lão dừng lại.
Thở dài.
“Đến rồi.”
Sư phụ hỏi:
“Trong này có gì?”
Ông lão im lặng.
Một lúc sau mới đáp.
“Học sinh.”
Anh hai cau mày.
“Ý là…”
Ông lão quay đầu.
“Học sinh chưa tan học.”
Không ai nói gì.
Ông lão lấy chiếc chìa khóa đồng mà Noãn Noãn nhặt được lúc trước.
Đưa vào ổ khóa.
Lạch cạch.
Cửa mở.
Ngay khi cánh cửa hé ra.
Một mùi phấn bảng rất nhạt bay ra ngoài.
Trong lớp học.
Tám bộ bàn ghế ngay ngắn.
Trên bảng đen vẫn còn dòng chữ.
“Hôm nay kiểm tra chính tả.”
Bàn giáo viên có một ly trà.
Khói vẫn còn bốc lên.
Giống như cô giáo vừa mới rời khỏi vài phút.
Anh ba chậm rãi bước vào.
Thiết bị đo bắt đầu kêu liên tục.
“Tám nguồn khí tức.”
Anh nhìn quanh.
“Nhưng chỉ có…”
“Bảy người.”
Mọi người cùng nhìn.
Đúng vậy.
Trên bàn học có tám bộ sách.
Tám hộp bút.
Tám chiếc cặp.
Nhưng chỉ có bảy chiếc ghế được kéo ra.
Chiếc cuối cùng vẫn nằm gọn dưới bàn.
Như thể…
Chủ nhân của nó chưa bao giờ đến lớp.
Noãn Noãn vô thức bước tới.
Chiếc bàn cuối cùng nằm sát cửa sổ.
Trên mặt bàn.
Có ai đó dùng dao nhỏ khắc hai chữ.
“Noãn…”
Phần còn lại bị ai đó cố ý cào mất.
Noãn Noãn đưa tay chạm nhẹ.
Ngay lập tức.
Một giọng nói trẻ con vang lên bên tai.
“Đừng ngồi.”
“Đó không phải chỗ của cậu nữa.”
…
CHƯƠNG 9
Noãn Noãn giật mình rút tay lại.
Nhưng cả lớp học vẫn im lặng.
Không ai nghe thấy giọng nói kia.
Chỉ có cô.
Tiểu Hồ nhảy lên bàn.
Đánh hơi khắp nơi.
Sau đó toàn thân dựng lông.
“Nơi này…”
“Có người vừa ngồi.”
Anh ba lập tức nhìn mặt bàn.
Lớp bụi rất mỏng.
Đúng lúc ấy.
Trên chiếc ghế cuối cùng.
Xuất hiện một vết lõm.
Giống như có ai vừa ngồi xuống.
Nhưng không nhìn thấy người.
Chiếc ghế kẽo kẹt.
Tự động dịch chuyển.
Rồi từ từ kéo sát vào bàn.
Cả lớp học vang lên tiếng lật sách.
Soạt…
Soạt…
Soạt…
Không có ai.
Nhưng tám quyển sách đồng loạt mở ra.
Lật đến cùng một trang.
Bài học mang tên:
**”Tự giới thiệu.
”**
Ngay dưới tiêu đề.
Có tám dòng.
Dòng thứ nhất đã được viết.
“Dạ thưa cô, em tên Tô Mộc.”
Dòng thứ hai.
“Dạ thưa cô, em tên…”
Tên đã bị xóa.
Cho tới dòng thứ bảy.
Đều như vậy.
Chỉ còn dòng cuối cùng.
Hoàn toàn trắng.
Đúng lúc ấy.
Viên phấn trên bàn giáo viên tự động bay lên.
Két…
Két…
Két…
Từng nét chữ xuất hiện trên bảng.
“Học sinh mới.”
“Lên bảng.”
“Giới thiệu bản thân.”
Anh cả lập tức kéo Noãn Noãn lùi lại.
Nhưng ngay khi anh chạm vào cô bé.
Toàn bộ lớp học bỗng tối sầm.
Khi ánh sáng trở lại.
Noãn Noãn đã đứng trước bảng đen.
Trên tay.
Không biết từ lúc nào.
Đã cầm một viên phấn trắng.
…
CHƯƠNG 10
Noãn Noãn đứng trước bảng.
Mọi người chỉ cách cô vài mét.
Nhưng giống như có một bức tường vô hình ngăn lại.
Anh cả lao tới.
Ầm!
Bị hất văng.
Sư phụ chém một kiếm.
Kiếm khí vừa chạm vào khoảng không.
Liền tan biến.
Không để lại dấu vết.
Người phụ nữ không mặt chậm rãi bước vào lớp.
Trên tay vẫn cầm cuốn sổ điểm danh.
Bà đứng cạnh Noãn Noãn.
Giọng nói dịu dàng như một cô giáo thật sự.
“Bạn học.”
“Giới thiệu bản thân đi.”
Noãn Noãn mím môi.
“Em là Tần Noãn Noãn.”
Người phụ nữ khẽ lắc đầu.
“Không đúng.”
“Em hãy nhớ lại.”
Noãn Noãn lặp lại.
“Em là Tần Noãn Noãn.”
Người phụ nữ lại lắc đầu.
“Đó là tên sau này.”
“Không phải tên lúc nhập học.”
Cả lớp học im lặng.
Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc vang lên.
Người phụ nữ nhìn đồng hồ.
“Nếu hết giờ.”
“Mà em vẫn không nhớ.”
“Bài kiểm tra sẽ không đạt.”
Noãn Noãn nhìn bảng đen.
Đầu bỗng đau dữ dội.
Vô số hình ảnh tràn vào.
Một cây đa.
Một cái giếng.
Một bé gái cười rất tươi.
Một chiếc đèn đỏ.
Một lớp học.
Và…
Một cái tên.
Ngay khi cái tên ấy sắp hiện lên.
Bỗng có tiếng quát vang lên từ ngoài cửa.
“Không được nhớ!”
Là sư phụ.
Ông cắn đầu ngón tay.
Dùng chính máu mình vẽ một đạo phù khổng lồ lên cánh cửa lớp.
Ầm!
Toàn bộ căn phòng rung chuyển.
Người phụ nữ không mặt lần đầu tiên lùi lại.
Giọng nói trở nên lạnh lẽo.
“Tần Huyền Cơ.”
“Thầy lại muốn đưa học sinh của em đi sao?”
Sư phụ nhìn thẳng bà.
Ánh mắt chưa từng lạnh đến vậy.
Ông chậm rãi đáp.
“Không.”
“Ta tới…”
“Để đón tất cả học sinh của ngươi về.”
Ngay khoảnh khắc ấy.
Bảy chiếc bàn học còn lại.
Đồng loạt vang lên tiếng gõ.
Chaporia
Bình Luận (0)