Có quyển đã mục nát.

Có quyển còn nhỏ từng giọt nước đen xuống sàn.

Noãn Noãn bước tới.

Rút thử một quyển.

Trên bìa ghi:

**Lý Đông.**

Ngay khi mở ra.

Một đoạn ký ức lập tức hiện lên.

Một cậu bé đang chạy dưới cơn mưa.

Một người mẹ ôm lấy cậu.

Rồi…

Ký ức biến mất.

Cuốn sổ cũng tan thành tro.

Noãn Noãn chợt hiểu.

Mỗi cuốn sổ ở đây…

Đều chứa ký ức của một người.

Đúng lúc ấy.

Một giọng nói già nua vang lên.

“Đừng mở quá nhiều.”

“Càng mở.”

“Càng dễ quên.”

Noãn Noãn quay đầu.

Một cụ già mặc áo dài đen đang ngồi bên bàn gỗ.

Ông đeo cặp kính tròn cũ kỹ.

Trên bàn đặt một cuốn sổ rất lớn.

Ông cầm bút.

Không ngừng viết.

Không ngừng gạch.

Giống như đang cập nhật danh sách.

Noãn Noãn chậm rãi bước tới.

“Ông là ai?”

Ông lão không ngẩng đầu.

“Người ghi tên.”

“Ông ghi tên học sinh?”

“Không.”

Ông khẽ cười.

“Ta ghi tên những người được thế giới nhớ.”

“Và xóa tên những người bị thế giới quên.”

Noãn Noãn nhìn cuốn sổ.

Đồng tử chợt co lại.

Ở trang cuối cùng.

Có một dòng chữ đang dần hiện ra.

Tần Noãn Noãn.

Ông lão chấm bút.

Khẽ hỏi.

“Con muốn biết.”

“Tại sao Mệnh Đăng luôn chọn con không?”

Noãn Noãn gật đầu.

Ông lão cuối cùng cũng ngẩng lên.

Ánh mắt ông rất hiền.

Nhưng câu nói tiếp theo khiến cả người Noãn Noãn lạnh buốt.

“Bởi vì…”

“Đây không phải lần đầu tiên con tới Thôn Không Tên.”

**CHƯƠNG 20**

Noãn Noãn đứng lặng.

“Không phải lần đầu?”

Ông lão gật đầu.

Rồi lật cuốn sổ lớn tới một trang rất cũ.

Trang giấy đã ngả màu vàng.

Ở giữa chỉ có một bức vẽ bằng bút chì.

Một bé gái khoảng bốn tuổi rưỡi.

Tay cầm chiếc chuông nhỏ.

Đứng dưới gốc cây đa.

Khuôn mặt…

Chính là Noãn Noãn.

“Đây…”

Noãn Noãn khẽ lùi một bước.

“Không thể.”

Ông lão mỉm cười.

“Đây không phải con.”

“Là người giữ Mệnh Đăng đời trước.”

“Đứa trẻ đầu tiên từng bước vào nơi này khi mới bốn tuổi.”

Noãn Noãn nhìn chằm chằm bức vẽ.

Quả thật.

Càng nhìn kỹ càng thấy khác.

Đôi mắt cô bé trong tranh bình tĩnh hơn.

Ánh nhìn cũng già dặn hơn nhiều.

Ông lão khẽ khép cuốn sổ.

“Người giữ Mệnh Đăng.”

“Không chỉ kế thừa sức mạnh.”

“Mà còn kế thừa nhân quả.

“Thôn Không Tên vốn không chọn con.”

“Nó chỉ nhận ra khí tức của Mệnh Đăng.”

Noãn Noãn im lặng rất lâu.

Cuối cùng mới hỏi.

“Vậy…”

“Con đã cứu được mọi người chưa?”

Ông lão nhìn cô.

Rồi mỉm cười.

“Con nhìn ra ngoài đi.”

Ngay lập tức.

Toàn bộ thư viện tan biến.

Noãn Noãn nhìn thấy Thôn Không Tên.

Lần đầu tiên.

Ngôi làng có màu sắc.

Khói bếp bốc lên từ mái nhà.

Tiếng trẻ con cười vang trên con đường đất.

Tô Mộc ôm quả bóng chạy khắp sân.

Tô Niệm nắm tay mẹ mình đứng trước cổng trường.

Bảy đứa trẻ lớp Một A cùng cúi đầu chào Noãn Noãn.

Không còn ai bị mắc kẹt.

Không còn lớp học vô tận.

Không còn điểm danh lúc nửa đêm.

Tiếng chuông trường cuối cùng vang lên.

Keng…

Keng…

Keng…

Lần này.

Đó thật sự là tiếng chuông tan học.

Người gác cây đa mở cánh cửa đá.

Noãn Noãn bước ra.

Ngay khoảnh khắc cô bé rời khỏi.

Toàn bộ cánh cửa hóa thành bụi sáng.

Cây đa khô héo suốt bốn mươi năm bỗng đâm chồi non.

Giếng cổ trong veo trở lại.

Những căn nhà mục nát dần tan thành ánh sáng.

Thôn Không Tên…

Đang biến mất.

Không phải bị hủy diệt.

Mà là hoàn thành sứ mệnh cuối cùng.

Tô Mộc chạy tới ôm Noãn Noãn.

“Bạn học.”

“Cảm ơn cậu.”

Tô Niệm cũng mỉm cười.

“Lần này.”

“Mình thật sự được tan học rồi.”

Hai bóng dáng nhỏ dần hóa thành những đốm sáng.

Bay lên bầu trời.

Biến mất giữa ánh nắng.

Mệnh Đăng trước ngực Noãn Noãn rung khẽ.

Một mảnh ánh sáng màu ngọc bích từ cây đa bay tới.

Không nhập vào Mệnh Đăng.

Mà hóa thành một chiếc lá nhỏ nằm trong lòng bàn tay cô bé.

Trên mặt lá chỉ có một dòng chữ.

“Quỷ Thành mở cửa vào đêm trăng máu.”

Ở mặt sau.

Là nửa tấm bản đồ cổ.

Đúng lúc ấy.

Sư phụ nhìn tấm bản đồ.

Ánh mắt lần đầu tiên trở nên cực kỳ nghiêm trọng.

Ông khẽ lẩm bẩm:

“Thì ra…”

“Thứ chúng ta tìm bấy lâu…”

“Ở Quỷ Thành.”

Noãn Noãn siết chặt chiếc lá.

Cô bé quay đầu nhìn nơi Thôn Không Tên từng tồn tại.

Lúc này.

Ở đó chỉ còn một cánh đồng cỏ xanh mướt.

Không còn ngôi làng.

Không còn trường học.

Cũng không còn cây đa.

Giống như tất cả chỉ là một giấc mơ.

Nhưng Noãn Noãn biết.

Ở đâu đó.

Tô Mộc, Tô Niệm và những đứa trẻ lớp Một A cuối cùng cũng đã có một kết thúc mà các em xứng đáng nhận được.

—— HẾT QUYỂN 13 ——

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...