Trợ lý bước vào đưa tài liệu, thấy anh đang xem livestream thì khựng lại.

“Khương tổng…”

Khương Ngạn tắt màn hình.

“Để đó đi.”

Trợ lý đặt tài liệu xuống, do dự vài giây rồi nói:

“Cuối tuần này là ngày gặp tiểu thư, lịch trình buổi chiều có cần hủy không ạ?”

Khương Ngạn im lặng.

Trước đây, anh sẽ nói không cần, bảo tài xế đưa Tiểu Niệm đi chơi là được.

Nhưng lần này, anh nhìn lịch trên bàn, gạch bỏ cuộc hẹn buổi chiều.

“Hủy.”

Trợ lý hơi bất ngờ.

“Vâng.”

Sau l/y hôn, Khương Ngạn thật sự bắt đầu học làm cha.

Ban đầu rất vụng.

Đưa Tiểu Niệm đi thủy cung nhưng quên mang áo khoác, khiến con bé bị lạnh.

Mua quà cho con nhưng chọn toàn đồ không hợp tuổi.

Dẫn con đi ăn nhưng không nhớ dặn nhà hàng bỏ loại hạt con dị ứng.

Mỗi lần như vậy, tôi đều nhắc đúng một lần.

Không mắng.

Không châm chọc.

Chỉ nhắc.

Vì đó là trách nhiệm của anh với con, không phải chuyện tôi cần thay anh gánh nữa.

Dần dần, anh bắt đầu nhớ.

Nhớ Tiểu Niệm thích cá đuối.

Nhớ con bé không ăn hành.

Nhớ trước khi ngủ phải nghe một câu chuyện.

Nhớ những ngày trời mưa nên mang thêm tất khô.

Có một lần, anh đưa Tiểu Niệm về, con bé ngủ gục trong lòng anh. Khương Ngạn đứng trước cửa, động tác bế con rất cẩn thận.

Tôi mở cửa.

Anh nhẹ nhàng đặt Tiểu Niệm lên giường, kéo chăn cho con.

Khi đi ra phòng khách, anh nhìn tôi, giọng rất thấp.

“Trước đây em đều làm như vậy sao?”

Tôi biết anh hỏi gì.

Tôi đáp:

“Ừ.”

Anh cúi đầu cười một tiếng, nhưng nụ cười ấy rất đắng.

“Anh thật sự đã bỏ lỡ quá nhiều.”

Tôi không an ủi anh.

Bởi vì đó là sự thật.

Anh bỏ lỡ những lần Tiểu Niệm mọc răng sốt nhẹ.

Bỏ lỡ lần đầu con bé biết gọi “mẹ”.

Bỏ lỡ đêm con bé khóc vì ác mộng.

Bỏ lỡ ngày con bé tự buộc dây giày thành công.

Bỏ lỡ rất nhiều khoảnh khắc không thể quay lại.

Cuộc đời không phải cứ hối hận là có thể tua ngược.

Tôi tiễn anh ra cửa.

Trước khi đi, anh đột nhiên nói:

“Thẩm Chiêu, nếu ngày đó anh không nói những lời kia thì sao?”

Tôi nhìn anh.

Anh cười rất khẽ.

“Nếu anh không nói rằng Tiểu Niệm là sợi dây cuối cùng nối chúng ta, có phải em sẽ không l/y hôn không?”

Tôi im lặng vài giây.

“Không.”

Ánh mắt anh khẽ run.

Tôi nói tiếp:

“Những lời đó chỉ là giọt nước cuối cùng. Cốc nước vốn đã đầy từ lâu rồi.”

Khương Ngạn nhìn tôi.

Rất lâu sau, anh gật đầu.

“Anh hiểu rồi.”

Nhưng tôi biết, có lẽ anh vẫn không hiểu hoàn toàn.

Không sao.

Anh có hiểu hay không, đã không còn quan trọng.

Một năm sau.

Studio của tôi chuyển đến văn phòng mới rộng gấp ba lần.

Tôi thành lập đội thiết kế riêng, nhận các dự án thương mại lớn hơn. Tác phẩm “Căn Phòng Của Mẹ” giành giải thưởng thiết kế nhân văn của năm. Tôi được mời tham dự lễ trao giải tại Thượng Hải.

Hôm đó, tôi mặc một chiếc váy đen đơn giản, tóc búi thấp, trên cổ chỉ đeo sợi dây chuyền Tiểu Niệm chọn cho tôi.

Khi tên tôi được xướng lên, ánh đèn sân khấu chiếu xuống.

Tôi bước lên nhận cúp.

Dưới khán đài, Tiểu Niệm ngồi ở hàng ghế đầu, vỗ tay đến mức hai bàn tay đỏ ửng.

Tôi nhìn con bé, mỉm cười.

Trong bài phát biểu nhận giải, tôi nói:

“Có người từng hỏi tôi, thiết kế tốt nhất là gì. Trước đây tôi sẽ trả lời bằng rất nhiều thuật ngữ chuyên ngành. Bây giờ tôi nghĩ, thiết kế tốt nhất là khiến một người trong không gian ấy nhớ ra rằng mình xứng đáng được đối xử tử tế.”

“Cảm ơn những người từng tin tôi.”

“Cũng cảm ơn chính tôi, vì đã không bỏ cuộc.”

Tiếng vỗ tay vang lên như sóng.

Sau lễ trao giải, rất nhiều người tới chúc mừng.

Có nhà đầu tư.

Có khách hàng.

Có bạn học cũ.

Có cả những người từng cùng Khương Ngạn ngồi trong phòng họp nhìn thấy ảnh bìa của tôi lần đầu tiên.

Một người trong số họ cười nói:

“Cô Thẩm, bây giờ muốn hẹn lịch với cô khó quá.”

Tôi cười đáp:

“Đội ngũ của tôi sẽ sắp xếp.”

Không còn ai gọi tôi là “bà Khương”.

Không còn ai giới thiệu tôi bằng tên của một người đàn ông khác.

Tôi là Thẩm Chiêu.

Chỉ là Thẩm Chiêu.

Đêm đó, ảnh tôi nhận giải lên hot search.

Tiêu đề rất nổi bật.

“Nữ thiết kế sư Thẩm Chiêu: Từ nội trợ toàn thời gian đến giải thưởng thiết kế nhân văn.”

Bức ảnh tôi cầm cúp được chia sẻ khắp nơi.

Khương Ngạn nhìn thấy tin đó trong xe.

Anh vừa kết thúc một bữa tiệc xã giao.

Trên màn hình điện thoại, tôi đứng giữa ánh đèn rực rỡ, cười nhẹ nhàng.

Bên cạnh tôi là Tiểu Niệm ôm bó hoa, ánh mắt đầy tự hào.

Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu, thấy mắt Khương Ngạn đỏ lên.

“Khương tổng, về nhà cũ ạ?”

Khương Ngạn im lặng rất lâu.

Nhà cũ.

Căn nhà ấy vẫn là căn nhà trước đây.

Sofa vẫn ở đó.

Bàn ăn vẫn ở đó.

Tủ lạnh vẫn phát ra tiếng ù ù quen thuộc.

Nhưng sau khi tôi và Tiểu Niệm rời đi, căn nhà ấy giống như bị rút mất linh hồn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...