Không còn đèn chờ anh về.

Không còn canh nóng.

Không còn tiếng trẻ con gọi ba.

Không còn người ngồi đối diện anh, cắt xoài thành từng miếng nhỏ.

Anh từng nghĩ một mình vẫn ổn.

Biết đặt đồ ăn.

Biết dùng máy giặt.

Sau này anh thật sự sống một mình.

Đồ ăn giao tận nơi ăn nhiều đến phát ngán.

Máy giặt dùng mãi vẫn có lần làm hỏng áo sơ mi.

Nhà rộng đến mức mỗi bước chân đều có tiếng vọng.

Anh có tất cả những gì từng nghĩ mình cần.

Chỉ là không còn chúng tôi.

Tài xế không nghe thấy câu trả lời, lại gọi một tiếng:

“Khương tổng?”

Khương Ngạn nhắm mắt.

“Về nhà.”

Nhưng anh biết.

Nơi anh quay về, đã không còn là nhà nữa.

Vài ngày sau, mẹ chồng cũ gọi cho tôi.

Từ sau l/y hôn, bà rất ít liên lạc. Lúc đầu bà từng đến studio làm ầm lên một lần, nói tôi vô lương tâm, nói tôi khiến nhà họ Khương mất mặt, nói phụ nữ l/y hôn rồi còn lộ diện trên tạp chí chẳng biết xấu hổ.

Khi ấy, tôi không cãi với bà.

Tôi chỉ gọi bảo vệ.

Sau đó luật sư gửi thư cảnh cáo.

Từ đó bà yên tĩnh hẳn.

Lần này bà gọi, giọng không còn cao ngạo như trước.

“Thẩm Chiêu à, cuối tuần này là sinh nhật ba Khương Ngạn. Cháu đưa Tiểu Niệm về ăn bữa cơm đi.”

Tôi đang xem bản vẽ, nghe vậy liền đáp:

“Cuối tuần Tiểu Niệm có lịch đi bảo tàng với trường. Không tiện.”

Bà im lặng một lúc.

“Vậy tối thì sao?”

“Tối con bé cần nghỉ ngơi.”

“Chỉ ăn bữa cơm thôi mà.” Giọng bà bắt đầu khó chịu. “Dù sao nó cũng là cháu gái nhà họ Khương.”

Tôi đặt bút xuống.

“Bác Khương, Tiểu Niệm là con gái tôi. Trước khi là cháu gái nhà họ Khương, con bé là một đứa trẻ cần được tôn trọng lịch sinh hoạt và cảm xúc.”

Bà nghẹn lại.

Nếu là trước đây, tôi sẽ nhịn.

Nhưng bây giờ, tôi không cần nữa.

Bà hạ giọng:

“Trước đây bác có vài lời khó nghe, cháu đừng để trong lòng. Phụ nữ ai chẳng có lúc giận dỗi. Cháu với Khương Ngạn cũng đâu phải không còn tình cảm. Nó bây giờ thay đổi nhiều lắm, cuối tuần nào cũng đi học cách chăm trẻ con, còn tự tay làm bánh cho Tiểu Niệm. Cháu xem…”

Tôi ngắt lời:

“Bác gọi để nói chuyện của Tiểu Niệm thì được. Còn chuyện của tôi và Khương Ngạn, không cần nhắc nữa.”

“Cháu thật sự nhẫn tâm vậy sao?”

Tôi cười rất nhẹ.

“Không nhẫn tâm bằng việc nhìn con dâu chăm nhà suốt năm năm rồi vẫn nói cô ấy chỉ ở nhà hưởng phúc.”

Đầu dây bên kia im bặt.

Tôi nói tiếp:

“Bác từng nói, phụ nữ l/y hôn rồi sẽ mất giá.

Bây giờ cháu thấy cũng ổn. Giá trị của cháu hình như còn tăng lên khá nhiều.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Một tiếng sau, Khương Ngạn nhắn tin đến.

“Mẹ anh làm phiền em?”

Tôi trả lời:

“Quản người nhà anh cho tốt.”

Anh nhắn lại rất nhanh:

“Xin lỗi.”

Tôi nhìn hai chữ ấy, không đáp nữa.

Xin lỗi là thứ tôi từng rất muốn nghe.

Nhưng khi nghe quá muộn, nó cũng chỉ là hai chữ vô dụng.

Cuối tuần, tôi đưa Tiểu Niệm đến bảo tàng như kế hoạch.

Không ngờ lại gặp Khương Ngạn ở cổng.

Anh mặc áo khoác bình thường, không giống đi công việc.

Tiểu Niệm nhìn thấy anh, hơi bất ngờ.

“Ba?”

Khương Ngạn ngồi xổm xuống.

“Hôm nay ba cũng muốn xem triển lãm. Ba có thể đi cùng con không?”

Tiểu Niệm quay đầu nhìn tôi.

Tôi không muốn can thiệp quá nhiều vào quan hệ của con với ba nó, nên chỉ nói:

“Con quyết định.”

Tiểu Niệm suy nghĩ một lúc, gật đầu.

“Được ạ. Nhưng ba không được nói chuyện điện thoại trong bảo tàng. Cô giáo nói phải giữ yên lặng.”

Khương Ngạn lập tức gật đầu.

“Ba biết.”

Cả buổi sáng, anh thật sự không nghe điện thoại.

Có vài cuộc gọi đến, anh chỉ nhìn một cái rồi tắt đi.

Tiểu Niệm hào hứng kéo anh xem mô hình khủng long, xem tranh tường, xem khu đại dương. Khương Ngạn lúc đầu còn hơi lúng túng, sau đó dần dần biết cúi xuống nghe con nói, biết hỏi con thích gì, biết chụp ảnh cho con.

Tôi đi phía sau hai người, giữ khoảng cách vừa đủ.

Không oán.

Không ghen.

Không đau.

Chỉ thấy bình yên.

Đến khu nghỉ chân, Tiểu Niệm đi mua kem cùng cô giáo. Khương Ngạn đứng cạnh tôi.

Anh nhìn bóng con gái cách đó không xa, khẽ nói:

“Cảm ơn em.”

Tôi không nhìn anh.

“Cảm ơn gì?”

“Cảm ơn em không ngăn anh gặp con.”

Tôi đáp:

“Anh là ba của con bé. Miễn là anh không làm tổn thương con, em sẽ không ngăn.”

Anh im lặng một lúc.

“Còn anh từng làm tổn thương em thì sao?”

Tôi nhìn dòng chữ giới thiệu triển lãm trên tường.

“Đó là chuyện giữa người lớn. Em đã tự xử lý xong rồi.”

“Xử lý xong nghĩa là…”

“Không truy cứu nữa, cũng không quay lại nữa.”

Khương Ngạn cười khổ.

“Em bây giờ nói chuyện thật tàn nhẫn.”

Tôi quay đầu nhìn anh.

“Không. Em chỉ không còn mềm lòng với anh.”

Anh nhìn tôi, đáy mắt đỏ lên.

“Thẩm Chiêu, anh từng nghĩ anh cho em một cuộc sống rất tốt. Sau này mới biết, thật ra anh chỉ cho em một cái lồng được trang trí đẹp.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...