Xót xa.
Khó hiểu.
Còn có cả một nỗi u tối mà ta không sao nhìn thấu.
“Nguyệt Nhi.”
Đại ca khẽ lên tiếng.
“Theo ca về phủ đi.”
“Từ nhỏ muội chưa từng làm việc nặng. Nhìn tay muội xem, đều nổi bọng nước cả rồi.”
Ánh mắt huynh dừng trên vết đỏ ở mu bàn tay ta.
Hôm qua ta vô ý chạm vào mép nồi nên bị bỏng.
Ngụy Thừa Minh lập tức tiếp lời.
Giọng nói vừa gấp gáp vừa nặng nề.
“Gia Nguyệt, hôn ước của chúng ta vẫn còn.”
“Nếu nàng đồng ý, ta sẽ lập tức bẩm báo cha mẹ, chọn ngày cưới nàng vào cửa.”
Ta nhìn Mộng Hạ đang cúi đầu ăn từng ngụm mì nhỏ.
Rồi khẽ lắc đầu.
“Ta đã không còn là đại tiểu thư Ôn phủ nữa.”
“Người có hôn ước với chàng là Mộng Hạ.”
“Không phải ta.”
“Gia Nguyệt.”
Ngụy Thừa Minh bỗng đứng bật dậy.
Ống tay áo vô tình hất đổ đôi đũa tre trên bàn.
“Đời này, ngoài nàng ra… ta sẽ không cưới bất kỳ ai.”
“Khụ… khụ khụ…”
Mộng Hạ sặc mì.
Mặt đỏ bừng, liên tục xua tay.
“Tỷ tỷ, chàng là vị hôn phu của tỷ.”
“Muội sao có thể nhòm ngó vị hôn phu của tỷ được chứ…”
“Được rồi.”
Đại ca dịu dàng cắt ngang.
Huynh nhặt đôi đũa lên, đặt ngay ngắn trở lại.
“Mì sắp nguội rồi.”
“Đừng phụ tấm lòng của Gia Nguyệt.”
Huynh lại gắp một đũa mì, chậm rãi ăn hết.
“Tay nghề rất tốt.”
“Sau này ca phải thường xuyên đến quấy rầy muội mới được.”
“Chỉ cần ca đến, ta sẽ làm cho ca ăn.”
Mộng Hạ chớp chớp mắt, tò mò hỏi:
“Tỷ tỷ, sao tỷ lại muốn học làm mì vậy?”
“Bởi vì…”
Ta nhìn làn khói mỏng bay lên từ bát mì.
“Ta rất thích nhìn dáng vẻ người khác ăn thật ngon miệng.”
“Ngày trước ở Ôn phủ, ta cũng từng học làm bánh với ma ma.”
“Nhưng làm cho người thân ăn… và làm cho người ngoài ăn… cảm giác hoàn toàn khác.”
Nói đến đây, chính ta cũng bật cười.
“Có lúc ta còn từng mơ…”
“Nếu sau này có thể mở một quán ăn của riêng mình thì tốt biết mấy.”
“Nếu Nguyệt Nhi mở quán.”
Đại ca lập tức tiếp lời.
“Ca góp năm trăm lượng bạc.”
“Ta góp một ngàn lượng.”
Ngụy Thừa Minh trầm giọng nói, còn liếc Đại ca một cái.
“Muội… muội dành dụm được một trăm ba mươi lượng…”
Mộng Hạ lí nhí.
Hai má đỏ bừng.
“Muội cũng đưa hết cho tỷ.”
Không khí gượng gạo ban nãy…
Bỗng bị câu nói ngây ngô ấy nhẹ nhàng xua tan.
Ta cười gật đầu.
“Được.”
“Ta nhớ hết rồi.”
“Sau này không ai được nuốt lời đâu nhé.”
Đêm ấy.
Ta và Mộng Hạ chen nhau trên một chiếc giường nhỏ.
“Tỷ tỷ.”
Nàng xoay người, nằm đối diện ta.
Giọng nói rất khẽ.
“Trở về Ôn phủ chẳng vui chút nào.”
“Nhiều lúc muội chỉ mong… tất cả chỉ là một giấc mơ.”
Ta im lặng.
Lắng nghe nàng nói tiếp.
“Giờ Dần phải thức dậy.”
“Giờ Mão đi thỉnh an.”
“Sau đó đến gia học đọc sách.”
“Buổi chiều học đàn.”
“Chiều tối học vẽ.”
“Muội cố chịu được ba ngày thì không chịu nổi nữa.”
Trong bóng tối, nàng khẽ thở dài.
“Tứ muội cười muội ngu ngốc.”
“Còn chạy đi mách cha.”
“Hại muội phải quỳ từ đường suốt hai canh giờ.”
“Con gái thế gia… đa phần đều sống như vậy.”
Ta nhẹ giọng nói.
“Dù sao cũng phải học chút gì đó.”
“Để khỏi thất lễ trước mặt người khác.”
“Bọn họ còn cười muội nữa.”
Giọng nàng càng nhỏ hơn.
“Lần đầu theo mẫu thân đi dự tiệc.”
“Muội chỉ khen trái cây trên bàn ngọt.”
“Thế mà họ tụm lại bảo muội là đồ quê mùa lần đầu được nếm của ngon.”
“Nếu hôm đó mẫu thân không ngăn…”
“Muội thật sự muốn đánh nát miệng bọn họ.”
Ta không nhịn được mà mỉm cười.
Dù ở trong hoàn cảnh như vậy…
Trên người nàng vẫn luôn có một sức sống tươi mới.
“Thế…”
“Mẫu thân đối xử với muội có tốt không?”
“Mẫu thân rất tốt.”
“Thường tự tay làm bánh cho muội.”
“Cha tan triều về cũng hỏi việc học.”
“Muội không trả lời được, cha cũng chỉ cười cười, chẳng biết làm gì muội.”
“Chỉ có Tứ muội và Liễu di nương ghét muội.”
“Lúc nào cũng bắt lỗi muội.”
“Nhưng mà…”
Nàng nhích lại gần.
Hơi thở khẽ lướt qua bên tai ta.
“Muội từng lén bỏ hạt cỏ vào trà của họ.”
“Còn bôi một ít mật ong lên ghế của Liễu di nương.”
“Dáng vẻ họ hốt hoảng nhảy dựng lên… hả giận lắm luôn!”
Lần này…
Ta thật sự bật cười thành tiếng.
Nàng cũng cười theo.
Tiếng cười dần lắng xuống.
Bỗng nàng yên lặng.
Trong bóng tối, nàng khẽ chạm vào cánh tay ta.
“Tỷ tỷ.”
“Muội kể nhiều chuyện của mình như vậy rồi.”
“Còn tỷ thì sao?”
“Ở bên cha mẹ… tỷ sống có tốt không?”
Chaporia
Bình Luận (0)