Ngoài màn.
Tim đèn khẽ nổ lép bép một tiếng.
Ta nhìn bóng sáng lay động trên bức tường.
Rất lâu sau…
Mới chậm rãi lên tiếng.
“Ở đây à…”
“Buổi sáng có thể ngủ đến khi nắng chiếu đầy cửa sổ.”
“Lửa trong bếp lò sưởi ấm cả khuôn mặt.”
“Bà cụ đầu ngõ sẽ mang sang một bó rau xanh tự trồng.”
“Lũ trẻ hàng xóm thì chạy sang xin một miếng bánh đường.”
Giọng ta rất nhẹ.
Như đang kể cho chính mình nghe.
“Không có thi thư lễ nhạc.”
“Không có sáng tối thỉnh an.”
“Chỉ có một bữa cơm, một bát canh…”
“Và sự ấm lạnh chân thành giữa những người trong gia đình.”
Bên cạnh truyền đến tiếng hít thở đều đều.
Mộng Hạ đã ngủ rồi.
Ta khẽ nhắm mắt.
Ngoài sân, từ xa vọng lại vài tiếng chó sủa.
Càng khiến màn đêm thêm yên tĩnh và dài lâu.
Thì ra…
Khi đem từng điều bình dị mà trước đây mình cầu mãi không có kể thành lời…
Lòng người sẽ đầy lên.
Đầy đến mức hơi chua xót…
Mà cũng trọn vẹn vô cùng.
7
Trong màn đêm, ta mở to mắt.
Vẻ kinh ngạc trên gương mặt lặng lẽ bị bóng tối che khuất.
Nỗi nghi hoặc vẫn âm thầm trồi lên nơi đáy lòng.
Vì sao nàng lại không oán ta?
Nếu năm ấy không xảy ra chuyện nhầm lẫn…
Thì người lớn lên giữa nhung lụa gấm vóc, được mẫu thân nâng niu trong lòng bàn tay, vốn phải là nàng mới đúng.
Có lẽ…
Chính vì thiếu đi mối liên kết máu mủ ấy…
Nên mẫu thân đối xử với ta, trước sau vẫn luôn cách một tầng xa lạ.
Nếu là nàng…
Có lẽ bà sẽ dành trọn vẹn mọi yêu thương.
“Muội… không hận ta sao?”
“Là ta đã chiếm lấy cuộc đời vốn thuộc về muội.”
Bàn tay dưới lớp chăn mỏng lặng lẽ siết chặt.
Lần đầu tiên…
Ta lại sợ nghe thấy chữ ấy đến vậy.
Một bàn tay ấm áp khẽ đưa sang, nhẹ nhàng phủ lên nắm tay đang căng cứng của ta.
“Tỷ tỷ.”
Giọng Mộng Hạ rất khẽ.
“Muội còn phải cảm ơn tỷ mới đúng.”
“Nếu không có tỷ, làm sao muội có thể tự do tự tại suốt mười lăm năm được?”
Nàng ngừng một chút, như đang lựa lời.
“Chỉ sau khi trở về Ôn phủ, muội mới biết những ngày tháng ở cạnh cha mẹ trước đây hạnh phúc đến nhường nào.”
“Tỷ đừng nghĩ muội phải chịu khổ.”
Nàng bỗng ghé sát hơn.
Hơi thở khẽ lướt bên tai ta.
“Muội kể tỷ nghe một bí mật nhé.”
“Nhưng tỷ tuyệt đối không được nói với cha và ca ca đâu.”
“Phần lớn quán mì, quán ăn trên con phố này… thật ra đều là của nhà mình.”
Ta hít mạnh một hơi.
Bất ngờ đến mức sặc rồi ho liên tục.
“Tỷ tỷ!”
Nàng vội vàng ngồi dậy, đưa tay vỗ lưng cho ta.
“Muội cũng là lén đi theo mẹ mới biết thôi.”
Nàng bắt đầu thao thao kể lại.
Nào là mẹ cứ cách một thời gian lại đến từng cửa tiệm.
Các chưởng quầy đều cung kính dâng sổ sách lên.
Rồi nhân lúc trong nhà không có ai, nàng cứ bám lấy mẹ hỏi mãi.
Cuối cùng mới biết được câu chuyện năm xưa.
Thì ra…
Tổ tiên nhà họ Tôn cũng từng hiển hách.
Chỉ là lúc còn trẻ, cha bị đám bạn xấu lôi kéo, nghiện cờ bạc.
Ruộng đất, cửa tiệm… lần lượt bị đem lên chiếu bạc như nước chảy.
Ông nội tức giận đến mức ngã bệnh nằm liệt giường.
Thế nhưng cha vẫn chưa hoàn toàn tỉnh ngộ.
Mãi đến khi cưới mẹ mới tạm thời thu tâm.
Nhưng sau khi mẹ mang thai ca ca…
Cha lại chứng nào tật nấy.
Đến ngày thửa ruộng cuối cùng cũng thua sạch…
Ông nội hoàn toàn suy sụp.
Trước lúc lâm chung…
Ông bí mật chuyển toàn bộ những sản nghiệp mà cha không hề biết tới sang tên mẹ.
Chính là những cửa tiệm trên con phố này.
“Sau đó mẹ nghĩ ra một cách.”
Giọng Mộng Hạ nhỏ dần.
“Mẹ âm thầm bắt tay với sòng bạc bày một cái bẫy.”
“Lần đánh cược cuối cùng của cha… thua sạch.”
“Không những mất hết tài sản mà còn nợ một khoản cả đời không trả nổi.”
“Lúc ấy cha mới thật sự tỉnh ngộ.”
Nàng khẽ thở dài.
“Mẹ bèn đưa cha về quê lánh đi.”
“Một ở… là ở suốt bao nhiêu năm.”
“Đừng thấy bây giờ cha ngoan ngoãn trông coi quán mì nhỏ này.”
“Thật ra từng đồng từng cắc cha kiếm được… đều là để bù đắp cái hố do chính mình năm xưa gây ra.”
“Suỵt.”
Chaporia
Bình Luận (0)