Nàng khẽ đưa ngón tay chạm lên môi ta.

“Tỷ tỷ, chuyện này tuyệt đối không được nói ra ngoài.”

“Vậy tại sao không nói cho ca ca biết?”

Ta khó hiểu.

“Mẹ sợ.”

Giọng Mộng Hạ trầm xuống.

“Mẹ sợ ca biết trong nhà từng có chuyện mất mặt như vậy.”

“Lại càng sợ cờ bạc giống như ma quỷ.”

“Một khi đã dính vào… sẽ không bao giờ dứt ra được.”

“Nhà ở đầu làng kia ấy…”

“Con trai họ mê cờ bạc đến phát điên.”

“Cuối cùng… ngay cả vợ con cũng đem đi đặt cược…”

Nàng không nói tiếp nữa.

Đêm càng lúc càng sâu.

Ngoài cửa sổ thỉnh thoảng vang lên vài tiếng côn trùng rả rích.

Mộng Hạ nằm xuống lại.

Giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

“Mẹ tuy không kể những chuyện này…”

“Nhưng chưa bao giờ để bọn muội thiếu ăn thiếu mặc.”

“Tỷ xem.”

“Bữa nào cũng có thịt.”

“Ngày nào cũng có yến sào.”

“Mẹ cứ bảo là loại rẻ tiền.”

“Nhưng muội ăn thử rồi.”

“Cũng chẳng khác yến sào ở Ôn phủ là bao.”

Ta im lặng.

Có lẽ vì ta im lặng quá lâu.

Mộng Hạ khẽ kéo tay áo ta.

“Tỷ tỷ.”

“Tỷ vẫn chưa trả lời muội.”

“Sau khi trở về đây… tỷ sống có tốt không?”

Ta từ từ buông bàn tay vẫn luôn siết chặt.

Lòng bàn tay đã ướt mồ hôi.

“Tốt.”

Chỉ một chữ ấy…

Lại mang theo cảm giác yên ổn mà ngay cả chính ta cũng không ngờ tới.

“Sau khi trở về, ta mới biết gà phải cho ăn mỗi ngày.”

“Rau ngoài vườn phải tự tay bắt sâu.”

“Hóa ra bên con suối đầu làng… mới là nơi tin tức linh thông nhất.”

Nàng bật cười.

“Tỷ tỷ học nhanh thật đấy.”

“Mau kể đi.”

“Tỷ nghe được chuyện thú vị gì rồi?”

Thế là hai người hạ thấp giọng.

Câu này nối tiếp câu kia.

Từ chuyện nhà phía đông gả con gái linh đình.

Đến chuyện nhà phía tây vừa có một con bê mới sinh.

Rồi lại nói đến cây táo trên núi sau có quả ngọt nhất.

Chẳng biết đã nói đến câu chuyện thứ bao nhiêu…

Giọng nói dần trở nên mơ hồ.

Cuối cùng chỉ còn lại tiếng hít thở đều đều.

Đến khi tỉnh giấc lần nữa…

Ánh mặt trời đã sáng rực, phủ kín nửa căn phòng.

8

Ta vốn cho rằng…

Sau này sẽ không còn bất kỳ liên quan nào với người Ôn phủ nữa.

Không ngờ, Tứ muội và Ngũ muội lại tìm đến.

Còn dẫn theo cả Tú Tú, người từng là khuê trung mật hữu thân thiết nhất của ta.

“Đích tỷ à?”

“À không, bây giờ phải gọi là gì mới đúng nhỉ?”

Lời nói của Tứ muội vẫn đầy gai nhọn.

“Người nấu mì trong quán sao?”

Ta dừng việc trong tay, ngước nhìn nàng.

“Muội đến đây làm gì?”

Tứ muội không trả lời.

Nàng thản nhiên dẫn mấy người ngồi xuống rồi lớn tiếng:

“Đương nhiên là đến ủng hộ việc làm ăn của tỷ.”

“Sao thế?”

“Khách đến mà không tiếp à?”

Đầu ngón tay nàng lướt qua miệng chiếc bát sành.

Khóe mày khẽ nhếch.

“Bát đũa này… không phải chưa rửa sạch đấy chứ?”

“Lỡ ăn đau bụng thì làm sao?”

“Ôn Nhã.”

Tú Tú, người bạn thân nhất trước đây của ta, khẽ kéo tay áo nàng.

Rồi quay sang dịu dàng nói với ta:

“Gia Nguyệt, tỷ cứ làm việc đi.”

“Bọn muội ngồi một lát rồi sẽ về.”

Cha từ sau bếp ló đầu ra.

Ông cười hiền hậu.

“Nếu là bạn của Nguyệt Nhi thì bữa mì này ta mời.”

Đôi tay cha vẫn không ngừng làm việc.

Nhào bột.

Kéo sợi.

Thả vào nồi.

Động tác liền mạch như nước chảy mây trôi.

Ta lần lượt bưng từng bát mì lên bàn.

“Tú Tú.”

“Ăn thử đi.”

“Tay nghề của cha ta rất tốt.”

Ta đưa đôi đũa tre cho nàng.

“Gia Nguyệt.”

Tú Tú nhận lấy đôi đũa.

Trong mắt đầy vẻ quan tâm.

“Sao tỷ không đến học đường nữa?”

“Còn phải hỏi sao?”

Tứ muội vừa định chen vào.

“Đương nhiên là…”

“Những gì cần học ta đều học xong rồi.”

Ta cắt ngang lời nàng.

“Bây giờ không dùng đến nữa thì không cần phí thời gian.”

“Làm bộ làm tịch.”

Tứ muội hừ nhẹ.

Ta cong khóe môi.

Không buồn chấp nhặt.

Đặt bát mì cuối cùng trước mặt nàng.

“Ta nhớ muội ghét ăn hành nhất.”

“Bát này…”

“Không có lấy một cọng hành.”

Nàng bỗng ngẩng đầu.

Ngón tay siết chặt đôi đũa.

Trừng mắt nhìn ta.

Nhất thời chẳng nói nổi một lời.

Ta chỉ mỉm cười với nàng.

Hương mì lan tỏa.

Mấy người lặng lẽ cầm đũa.

Một lúc sau.

Ngũ muội là người lên tiếng trước.

“Tỷ tỷ.”

“Sao bát mì này lại ngọt thanh như vậy?”

“Còn ngon hơn cả đầu bếp trong phủ làm nữa.”

Đương nhiên là ngon.

Nước dùng được ta hầm bằng gà mái già suốt mấy canh giờ.

Mấy ngày nay…

Ta vẫn luôn nghiên cứu thêm vài loại nước chan mới.

Ngay cả nhân hoành thánh cũng điều chỉnh đi điều chỉnh lại rất nhiều lần.

Một bát mì không có hành…

Lại khiến Tứ muội ngoan ngoãn hơn hẳn.

Ăn xong.

Mấy người vội vàng cáo từ.

Cha nói không lấy tiền.

Thế nhưng khi rời đi…

Ai cũng lặng lẽ để lại vài miếng bạc vụn trên bàn.

Là nghĩ ta sống khó khăn sao?

Kể từ hôm đó…

Thường xuyên có gia nhân của các thế gia quen mặt đến mua mì.

Lúc thì tiểu tư.

Lúc thì nha hoàn.

Đều gói mang đi rồi vội vàng rời khỏi.

Mấy ngày gần đây.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...