Mẹ dứt khoát ở luôn trong tiệm phụ giúp ta.
Hai mẹ con thử làm món hoành thánh nhân thịt tươi.
Nước dùng hầm từ gà.
Nhân thịt theo tỷ lệ hai phần mỡ, tám phần nạc.
Quết thật dẻo rồi gói từng viên tròn đầy.
Rắc thêm một nắm hành lá.
Hơi nóng vừa bốc lên…
Hương thơm đã bay sang tận bên kia đường.
Làm thử không biết bao nhiêu lần.
Hôm nay cuối cùng cũng đủ tự tin bán cho khách.
Mỗi khi có khách quen tới.
Ta đều cười giới thiệu:
“Hoành thánh mới làm đấy.”
“Ăn thử xem sao?”
Không ngờ…
Thật sự có người gật đầu gọi một bát.
Buổi tối đóng cửa tiệm.
Dưới ánh đèn dầu.
Cha mẹ cùng ta ngồi đếm tiền đồng.
Từng đồng tiền được lau sáng bóng.
Xếp thành từng đống nhỏ.
“Cha.”
“Mẹ.”
“Mọi người nhìn này.”
Ta chỉ vào đống tiền nhỏ.
Đôi mắt sáng rực.
“Con cũng biết kiếm tiền rồi.”
Ta hít một hơi thật sâu.
Cuối cùng cũng nói ra suy nghĩ đã cất giấu trong lòng từ rất lâu.
“Con muốn nghiêm túc học nấu ăn.”
“Sau này…”
“Con muốn mở một quán ăn của riêng mình.”
“Không…”
“Là mở tửu lâu.”
Cha im lặng một lúc rồi nói:
“Thời buổi này…”
“Nữ tử ra ngoài kinh doanh buôn bán.”
“Dù sao cũng sẽ vất vả hơn.”
“Nguyệt Nguyệt.”
Mẹ cắt ngang lời cha.
“Nếu con muốn làm… thì cứ làm.”
“Mẹ mãi mãi là chỗ dựa của con.”
Bà kéo ta sang một bên.
Quay lưng về phía cha.
Rồi lấy từ trong ngực ra một chiếc túi vải nhỏ.
Mở từng lớp.
Bên trong…
Lại là một tờ ngân phiếu năm trăm lượng.
“Mẹ!”
“Cái này…”
Mẹ chớp chớp mắt.
Hạ giọng nói:
“Cửa tiệm trên con phố này vốn đã có nhà mình.”
“Con thích gian nào…”
“Mẹ sẽ đi sắp xếp.”
Trong lòng ta chợt nóng lên.
Lại không nhịn được cười.
“Mẹ.”
“Bây giờ con mới chỉ biết nấu mì với gói hoành thánh thôi.”
“Muốn mở tửu lâu… còn xa lắm.”
“Có gì mà phải sợ.”
Ánh mắt mẹ dịu dàng nhưng vô cùng kiên định.
“Mẹ sẽ ở bên con.”
“Học từng món một.”
Sống mũi ta bỗng cay xè.
Ta dang tay ôm chặt lấy bà.
Vùi mặt lên vai mẹ.
“Mẹ.”
“Cảm ơn mẹ.”
Bà nhẹ nhàng vỗ lưng ta.
Hệt như đang dỗ dành Mộng Hạ khi còn nhỏ.
“Đứa ngốc.”
“Cảm ơn gì chứ.”
“Chúng ta là người một nhà mà.”
9
Ngụy Thừa Minh nghe nói ta muốn mở tửu lâu, còn đang nghiên cứu thực đơn.
Hắn liền xung phong làm người nếm thử đầu tiên.
Ta trêu hắn:
“Chàng là Thế tử Hầu phủ.”
“Suốt ngày quanh quẩn trong căn bếp nhỏ của ta thì còn ra thể thống gì?”
Ngoài miệng hắn đáp:
“Ngày mai ta không đến nữa.”
Thế nhưng…
Sáng hôm sau.
Vừa mở cửa tiệm.
Ta đã thấy hắn đứng chờ trong màn sương sớm.
Trên vai còn vương những hạt sương.
Ngụy Thừa Minh không chỉ đến để ăn.
Hắn còn đi tìm những nguyên liệu quý hiếm.
Hỏi thăm những đầu bếp giỏi ẩn mình trong phố phường.
Rồi cung kính “mời” từng người đến.
Có lần ta cố tình nghiêm mặt.
“Ngụy Thừa Minh.”
“Nói thật đi.”
“Mấy vị đầu bếp này… có phải đều bị chàng bắt cóc tới không?”
“Ta oan lắm.”
Hắn nhướng mày.
Quay sang vị đầu bếp chuyên hầm canh vừa mới được mời tới.
“Lão bá nói xem.”
“Ta có phải đã thành tâm mời ngài không?”
Vị đầu bếp già vội vàng gật đầu lia lịa.
Thế nhưng trên trán lại lấm tấm mồ hôi.
“Đúng… đúng vậy.”
“Là tự ta nguyện ý tới…”
Cả căn bếp lập tức vang lên tiếng cười.
Ngụy Thừa Minh cũng cười theo.
Đôi mắt sáng rực nhìn về phía ta.
Khoảng thời gian ấy…
Đầu bếp xào nấu.
Đầu bếp hầm canh.
Đầu bếp làm bánh.
…
Chỉ cần là người hắn tìm được.
Đều lần lượt được mời tới.
Ta và mẹ ngày nào cũng quanh quẩn trong làn khói bếp.
Không ngờ lại học được ra trò.
Ca ca từ bên ngoài trở về.
Sau khi nếm cả bàn thức ăn do hai mẹ con tự tay nấu.
Liền không ngớt lời khen.
Nói rằng…
Còn ngon hơn nhiều tửu lâu nổi tiếng trong kinh thành.
Ngụy Thừa Minh mấy hôm liền không xuất hiện.
Ta vừa học được một bí quyết mới khi hầm canh.
Trong lòng háo hức muốn để hắn nếm thử.
Không chờ được hắn.
Lại chờ được người của Ôn phủ.
Là Mộng Hạ đi cùng Ôn phu nhân.
“Tỷ tỷ!”
Chaporia
Bình Luận (0)