Mộng Hạ như một chú chim nhỏ.
Nhào tới ôm lấy cánh tay ta rồi lắc lắc.
“Thừa Minh ca ca nói tỷ học được rất nhiều món ngon.”
“Hôm nay muội phải được ăn thật đã mới được!”
Nhìn ánh mắt đầy mong đợi của nàng.
Ta mỉm cười gật đầu.
“Được.”
“Hôm nay tỷ sẽ nấu cho muội ăn.”
“Gia Nguyệt.”
Ta quay sang Ôn phu nhân.
Theo lễ cúi người hành lễ.
“Thỉnh Ôn phu nhân an.”
Mộng Hạ dìu Ôn phu nhân ngồi xuống chiếc bàn cạnh cửa sổ.
Ôn phu nhân nhìn ta.
Đôi mắt dần đỏ lên.
“Mười lăm năm tình nghĩa…”
“Đến một tiếng ‘mẫu thân’ con cũng không chịu gọi nữa sao?”
Ta ngẩng đầu nhìn mẹ.
Mẹ đứng sau quầy.
Nhẹ nhàng gật đầu với ta.
“Mẫu thân.”
Ta khẽ gọi.
“Ừ.”
Ôn phu nhân đáp.
Giọng nói đã nghẹn ngào.
Trà trên bàn chỉ là trà thô.
Ôn phu nhân dường như không quen uống.
Bà nhấp một ngụm nhỏ.
Khựng lại một lát.
Cuối cùng vẫn nuốt xuống.
Rồi nhẹ nhàng đẩy chén trà ra xa hơn.
“Hôm nay ta đến…”
“Là muốn nhận con làm nghĩa nữ.”
Ôn phu nhân bình tĩnh nói.
“Hay quá!”
“Thế thì tỷ tỷ có thể về phủ ở cùng muội rồi!”
Mộng Hạ lập tức vui mừng reo lên.
Ôn phu nhân quay sang nhìn mẹ ta.
“Không biết ý của Tôn phu nhân thế nào?”
Ta lại hỏi:
“Vì sao…”
“Đột nhiên lại muốn như vậy?”
Ôn phu nhân khẽ thở dài.
Rồi chậm rãi kể lại mọi chuyện.
“Tiểu Hầu gia họ Ngụy nhất quyết muốn hủy hôn để cưới con.”
“Hầu phu nhân không đồng ý.”
“Nó liền tuyệt thực để phản đối.”
“Đã mấy ngày rồi.”
Thì ra là vậy.
Bảo sao mấy hôm nay hắn không xuất hiện.
“Đại ca của con gửi thư từ kinh thành về.”
“Nói rằng nếu nhận con làm nghĩa nữ…”
“Thì vừa không tính là trái hôn ước cũ.”
“Lại có thể thành toàn tấm chân tình của Thừa Minh.”
Ôn phu nhân chăm chú nhìn vào mắt ta.
“Còn con…”
“Con nghĩ thế nào?”
Ta cúi mắt.
Từ năm mười hai tuổi đính hôn với hắn.
Tình cảm thanh mai trúc mã ấy…
Qua bao năm đã lặng lẽ bén rễ trong lòng.
Ta từng nghĩ…
Sau khi thân phận thay đổi.
Hắn rồi sẽ ngày càng xa ta.
Nhưng…
Hắn không hề như vậy.
Ta nói muốn mở tửu lâu.
Hắn giúp ta tìm đầu bếp, tìm nguyên liệu.
Ta nói còn thiếu một loại nấm rừng.
Hắn liền một mình vào núi tìm hái.
Ta ngẩng đầu.
Nhìn thẳng vào Ôn phu nhân.
“Con đồng ý.”
Trên gương mặt Ôn phu nhân cuối cùng cũng hiện lên nụ cười.
Bà nói sau khi trở về sẽ chọn ngày lành.
Chính thức làm lễ nhận thân.
Ta dặn Mộng Hạ ở lại trò chuyện cùng Ôn phu nhân.
Còn mình xoay người vào bếp.
Lửa bếp bùng lên.
Tiếng nồi niêu leng keng không dứt.
Chẳng mấy chốc.
Ta đã nấu xong vài món sở trường.
Lại hâm nóng một bình rượu hoa quế do chính mình ủ.
Thức ăn được bày lên bàn.
Hương rượu dìu dịu lan tỏa.
Ban đầu Ôn phu nhân còn có chút câu nệ.
Nhưng sau khi nếm một miếng tôm xào ngọc bích.
Ánh mắt bà chợt sáng lên.
Rồi dần thả lỏng.
Nhỏ giọng trò chuyện cùng mẹ.
Ngoài cửa sổ.
Hoàng hôn dần buông xuống.
Trong căn nhà nhỏ.
Đèn sáng ấm áp.
Tiếng cười nói không ngừng vang lên.
10
Cuối cùng…
Ta vẫn trở lại thân phận đại tiểu thư Ôn phủ.
Người không vui nhất…
Đương nhiên là Tứ muội.
“Hừ.”
“Đừng tưởng quay về rồi thì ghê gớm lắm.”
“Suy cho cùng tỷ vẫn chỉ là người ngoài.”
Nàng dựa vào cột hành lang.
Khẽ hất cằm.
Lời nói vẫn đầy gai góc như trước.
Ta chỉ coi như không nghe thấy.
Khẽ mỉm cười với nàng.
“Khi nào rảnh thì ghé quán nhé.”
“Ta sẽ làm món măng non hầm nước gà.”
“Món trước đây muội thích ăn nhất.”
“Ai thèm.”
Nàng quay mặt đi.
Thế nhưng vành tai lại lặng lẽ đỏ lên.
“Đích tỷ.”
Ngũ muội lén bước tới gần.
Đôi mắt sáng lấp lánh.
“Muội muốn ăn sườn xào chua ngọt.”
“Có không?”
“Tất nhiên là có.”
Vì ta lớn tuổi hơn.
Mộng Hạ gọi ta là tỷ tỷ.
Còn Ngũ muội vẫn giữ thói quen cũ.
Tiếp tục gọi ta là “đích tỷ”.
Chaporia
Bình Luận (0)