Khe nứt dưới đất im lặng.
Lần này, Tần Thủ Nghiệp không cười nữa.
Đôi mắt đỏ dưới khe nứt lại xuất hiện. Giọng trẻ con vang lên, rất nhẹ.
“Vậy chị sẽ cứu em sao?”
Mọi ánh mắt đều rơi lên tôi.
Tôi nhìn đôi mắt đỏ kia.
Lần này tôi không trả lời “có” hay “không”.
Tôi nói: “Ta phải biết ngươi là ai trước.”
Đôi mắt đỏ chớp chớp, như không hiểu.
Tôi nghiêm túc nói tiếp: “Nếu ngươi là đứa trẻ bị nhốt, ta sẽ nghĩ cách cứu. Nếu ngươi là thứ mặc da nó, ta sẽ đánh.”
Tiểu Hồ trên vai tôi ngẩn ra.
Anh hai đứng ngoài cửa từ đường vì bị cấm nói nên chỉ có thể giơ bảng trắng lên. Trên bảng viết vội: “Noãn Noãn ngầu!”
Sư phụ bật cười rất nhẹ.
Dưới đất, giọng trẻ con im lặng thật lâu.
Sau đó nó cười.
Lần này không còn giả vờ ngây thơ.
“Vậy chị xuống xem đi.”
Khe nứt giữa nền từ đường chậm rãi mở rộng, để lộ bậc thang đá đầu tiên dẫn xuống bóng tối.
CHƯƠNG 7
Không ai đồng ý để tôi xuống ngay.
Mẹ gần như ôm tôi rời khỏi từ đường trong nháy mắt. Ba ra lệnh phong kín toàn bộ khu nhà cổ. Anh cả điều thêm người canh gác ba vòng, ngoài cửa từ đường còn đặt pháp khí của ông cố. Anh ba lập tức bắt đầu dựng mô hình đường hầm dựa trên bản đồ cũ, còn sư phụ thì trực tiếp ngồi trước cửa từ đường, kiếm gỗ đào đặt ngang đầu gối, nói đêm nay ai dám mở cửa ông sẽ đánh người đó trước.
Anh hai không nói được nhiều, nhưng bảng trắng của anh phát huy tác dụng cực lớn. Anh viết một dòng rất to đặt ở cửa phòng tôi: “Noãn Noãn hôm nay không được lén xuống hầm.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy, cảm thấy mình bị xem thấu.
Tôi thật sự có nghĩ một chút.
Chỉ một chút thôi.
Vì tiếng gọi dưới cửa luôn vang trong ngọc bội. Nó không ồn ào, không khóc lóc nữa, chỉ thỉnh thoảng lặp lại một câu rất nhẹ: “Chị xuống xem đi.” Mỗi lần như vậy, mảnh Mệnh Đăng trong người tôi lại rung lên, giống như có một sợi dây rất mảnh nối tôi với thứ dưới đó.
Buổi tối, tôi bị mẹ bắt đi ngủ sớm.
Nhưng tôi không ngủ được.
Tôi nằm trên giường, nhìn chiếc chuông nhỏ mẹ treo bên gối. Từ sau Nhà Hát Vô Thanh, tôi vẫn giữ nó. Nó không có pháp lực, nhưng mỗi lần nghe tiếng chuông, tôi lại nhớ mình không phải chỉ có Mệnh Đăng, không phải chìa khóa, không phải vật trấn cửa. Tôi là Noãn Noãn của mẹ, em gái của các anh, đồ đệ của sư phụ.
Nghĩ tới đây, tôi ôm gối ngồi dậy.
Tiểu Hồ nằm cuối giường lập tức mở mắt. “Ngủ đi.”
Tôi nhìn nó. “Ta chưa nói gì mà.”
“Nhưng mắt ngươi nói muốn làm chuyện nguy hiểm.”
Tôi: “…”
Hồ ly đúng là rất khó lừa.
Tôi nằm xuống lại.
Nhưng chưa đầy một khắc sau, ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng chuông.
Leng keng.
Không phải chuông đồng của tôi.
Không phải chuông nhỏ của mẹ.
Tiếng chuông ấy trong hơn, nhẹ hơn, mang theo cảm giác rất xa.
Chuông bạc.
Tôi lập tức ngồi bật dậy.
Tiểu Hồ cũng đứng lên, lông toàn thân dựng thẳng. “Ngươi nghe thấy không?”
Tôi gật đầu.
Leng keng.
Tiếng chuông lại vang lên.
Lần này, trước mắt tôi xuất hiện một cảnh tượng.
Một đứa trẻ rất nhỏ ngồi dưới bậc thang đá tối đen. Nó mặc áo vải trắng đã bẩn, tóc rối, trên cổ tay buộc một chiếc chuông bạc. Nó ôm đầu gối, không khóc nữa, chỉ lắc chuông từng cái một. Trước mặt nó là một cánh cửa đen khổng lồ, trên cửa có vô số hoa văn giống mắt đang nhắm.
Bên ngoài bậc thang có ánh sáng.
Nhưng ánh sáng rất xa.
Đứa trẻ ngẩng đầu, nhìn về phía ánh sáng, nhỏ giọng gọi: “Có ai không?”
Không ai trả lời.
Nó lại lắc chuông.
Leng keng.
Cảnh tượng tan biến.
Tôi ôm ngực, thở hơi gấp.
Đây là ký ức?
Hay là thứ dưới cửa cố tình cho tôi thấy?
Tôi chưa kịp nghĩ rõ, cửa phòng đã bị gõ nhẹ. Mẹ mở cửa đi vào, sắc mặt tái nhợt. Hiển nhiên bà cũng nghe thấy gì đó. Bà nhìn tôi ngồi trên giường, lập tức thở phào một hơi, nhưng rất nhanh lại nhận ra tôi khác thường.
“Noãn Noãn, con thấy gì?”
Tôi không giấu.
Tôi kể lại đứa trẻ và chuông bạc.
Mẹ nghe xong, mắt đỏ lên. Bà ngồi xuống ôm tôi, giọng rất thấp: “Mẹ biết con mềm lòng. Nhưng Noãn Noãn, có những thứ sẽ dùng lòng thương của con để hại con.”
Tôi gật đầu. “Con biết.”
“Vậy con hứa với mẹ, không tự xuống.”
“Con hứa.”
Mẹ nhìn tôi rất lâu, cuối cùng hôn lên trán tôi.
Tôi không tự xuống.
Nhưng cửa dưới từ đường không cần tôi tự xuống.
Nửa đêm, cả Tần gia bị đánh thức bởi một tiếng chuông lớn.
Đông.
Đông.
Đông.
Chuông tế tổ vang lên ba lần. Sau đó là tiếng gạch đá nứt vỡ. Tôi được mẹ bế chạy tới hành lang thì thấy từ phía nhà cổ, ánh sáng đỏ hắt lên bầu trời đêm. Không phải lửa, mà là ánh sáng của Mệnh Đăng.
Sư phụ đứng trước cửa từ đường, kiếm gỗ đào cắm xuống đất, một tay ấn lên ngực. Máu đen chảy từ khóe miệng ông.
“Sư phụ!”
Tôi lập tức muốn chạy tới, nhưng anh cả đã bế tôi lên.
Sư phụ quay đầu, sắc mặt cực kỳ khó coi. “Nó không mở từ bên ngoài.”
Anh ba đứng bên cạnh, nhìn màn hình thiết bị vỡ nát trong tay. “Cửa đang mở từ bên dưới. Có thứ ở dưới dùng mảnh cộng hưởng của Mệnh Đăng kéo nền từ đường xuống.”
Chaporia
Bình Luận (0)