Tôi nhìn vào trong từ đường.

Ở giữa nền gạch, cầu thang đá đã hiện ra gần một nửa. Không còn chỉ là khe nứt nữa. Từng bậc thang đen kéo xuống sâu, hai bên bậc thang có vết cào nhỏ như móng tay trẻ con. Từ dưới đó, tiếng chuông bạc vang lên liên tục.

Leng keng.

Leng keng.

Leng keng.

Bài vị tổ tiên quay vào trong, hương cháy ngược, bóng của tất cả mọi người bị kéo dài về phía cầu thang. Giống như từ đường không còn đứng trên mặt đất, mà đang dần bị thứ bên dưới nuốt xuống.

Ba hỏi sư phụ: “Có thể đóng lại không?”

Sư phụ lau máu, lạnh giọng: “Có. Nhưng phải xuống dưới tìm chuông bạc. Nó dùng chuông đó làm neo mở cửa. Chặt neo, cầu thang sẽ đóng.”

Mẹ lập tức nói: “Không để Noãn Noãn xuống.”

Sư phụ nhìn tôi.

Tôi biết ánh mắt ấy.

Ông cũng không muốn tôi xuống.

Nhưng câu tiếp theo của anh ba khiến mọi người im lặng.

“Không chỉ Noãn Noãn. Nhưng phải có Noãn Noãn. Chuông bạc chỉ phản ứng với Mệnh Đăng. Nếu không có em ấy dẫn đường, xuống dưới không tìm được vị trí thật của chuông.”

Mẹ ôm tôi chặt đến mức tay run.

Tôi cũng sợ.

Tôi không muốn mẹ khóc.

Không muốn sư phụ bị thương.

Không muốn anh cả cau mày.

Không muốn anh hai dù khản giọng vẫn giơ bảng trắng viết “để anh đi”.

Nhưng tôi nghe thấy tiếng chuông.

Tiếng chuông ấy càng ngày càng gấp.

Nếu không xuống, từ đường sẽ bị kéo vào cửa. Bài vị tổ tiên, phong ấn, cả nhà cổ phía sau biệt thự đều có thể sụp xuống. Khi đó, không chỉ tôi nguy hiểm.

Tôi nắm lấy tay mẹ.

“Mẹ, con không đi một mình.”

Mẹ nhìn tôi.

Tôi nói rất nghiêm túc: “Sư phụ đi cùng. Anh cả đi cùng. Anh ba đi cùng. Anh hai ở trên dưỡng giọng.”

Anh hai lập tức giơ bảng: “Anh phản đối!”

Anh cả nhìn anh. “Em không có quyền vì đang dưỡng giọng.”

Anh hai viết tiếp: “Vậy em phản đối bằng ánh mắt.”

Không ai cười nổi, nhưng tôi vẫn thấy trong lòng đỡ sợ hơn một chút.

Sư phụ đi tới trước mặt mẹ, hiếm khi nói rất nghiêm túc: “Ta sẽ mang con bé lên. Nếu không mang được, ta cũng không lên.”

Mẹ nhìn ông, nước mắt rơi xuống.

Cuối cùng bà cúi xuống, buộc chuông nhỏ bên gối vào cổ tay tôi.

“Nhớ đường về.”

Tôi gật đầu.

Sư phụ, anh cả, anh ba và tôi đứng trước cầu thang đá.

Tiểu Bạch hóa lớn, cúi đầu để tôi ngồi lên lưng. Tiểu Hồ nằm trên vai tôi, còn anh hai đứng ngoài cửa từ đường, cổ quấn băng, mắt đỏ lên. Anh giơ bảng trắng.

“Về ăn bánh.”

Tôi gật đầu thật mạnh.

“Ừ, về ăn bánh.”

Sau đó, chúng tôi bước xuống cầu thang dưới từ đường.

Bóng tối nuốt lấy ánh sáng phía trên rất nhanh.

Tiếng chuông bạc dẫn chúng tôi đi sâu vào lòng đất.

CHƯƠNG 8

Cầu thang dưới từ đường dài hơn tất cả những gì tôi tưởng tượng.

Lúc đứng phía trên nhìn xuống, nó chỉ giống một lối đi tối dẫn vào lòng đất. Nhưng khi thật sự bước xuống, tôi mới phát hiện nơi này không phải đường hầm bình thường.

Nó giống một thế giới khác.

Mỗi bậc thang đều được đẽo từ đá đen. Trên mặt đá có vô số ký hiệu cổ mà tôi chưa từng thấy. Một vài ký hiệu đã bị mài mòn theo thời gian, nhưng một số khác vẫn còn rất rõ, giống như mới được khắc cách đây không lâu.

Điều kỳ lạ nhất là càng đi xuống, tôi càng nghe thấy tiếng người.

Không phải tiếng quỷ.

Là tiếng người.

Có tiếng trẻ con cười đùa.

Có tiếng phụ nữ ru con ngủ.

Có tiếng đàn ông gọi nhau ăn cơm.

Giống như dưới lòng đất tồn tại cả một ngôi làng vô hình.

Tiểu Hồ nằm trên vai tôi, toàn thân căng cứng.

“Đừng nghe.”

Tôi gật đầu.

Nhưng những âm thanh ấy không ngừng vọng vào tai.

Đôi lúc tôi còn nghe thấy giọng mẹ.

“Noãn Noãn.”

“Lại đây.”

Tôi biết là giả.

Mẹ đang ở phía trên.

Nhưng giọng nói ấy quá thật.

Thật đến mức tim tôi đau nhói.

May mà chuông nhỏ mẹ buộc trên cổ tay vẫn thỉnh thoảng va vào nhau phát ra tiếng leng keng rất nhẹ. Mỗi lần nghe tiếng chuông ấy, tôi lại nhớ mình đang ở đâu.

Chúng tôi đi được khoảng mười phút.

Tiếng chuông bạc phía dưới càng lúc càng rõ.

Leng keng.

Leng keng.

Leng keng.

Nhịp điệu đều đặn.

Giống như có người ngồi dưới đó lắc suốt nhiều năm.

Anh ba vừa đi vừa ghi chép.

“Âm khí không ổn.”

“Tầng dưới có ít nhất ba loại dao động khác nhau.”

Sư phụ đi đầu.

Kiếm gỗ đào trong tay ông phát sáng nhàn nhạt.

“Ba loại?”

“Ừ.” Anh ba nhìn màn hình đo. “Một loại thuộc về phong ấn. Một loại thuộc về Mệnh Đăng. Loại cuối cùng… giống người sống.”

Người sống.

Hai chữ ấy khiến ai cũng im lặng.

Tần Thủ Nghiệp?

Hay đứa trẻ kia?

Hay thứ gì khác?

Đi thêm một đoạn nữa.

Con đường đột nhiên mở rộng.

Trước mặt chúng tôi xuất hiện một khoảng không khổng lồ.

Tôi ngẩng đầu.

Rồi ngẩn người.

Dưới lòng đất.

Lại có một từ đường.

Một từ đường khác.

Nhưng cũ hơn.

Lớn hơn.

Và đáng sợ hơn.

Hàng trăm bài vị đặt san sát nhau.

Tất cả đều phủ bụi.

Trên nền đất có dấu hương cháy đen.

Trần nhà treo vô số dây xích.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...