Người đàn ông nhìn ông.

Ánh mắt đen sâu thẳm.

“Ông thật sự muốn biết?”

“Hay chỉ muốn xác nhận?”

Sư phụ không đáp.

Người đàn ông bật cười.

Sau đó.

Hắn chậm rãi đưa tay lên.

Chiếc nhẫn trên ngón tay phát sáng.

Cùng lúc đó.

Nửa chiếc nhẫn trong tay Tần Thủ Nghiệp cũng sáng lên.

Hai nửa cộng hưởng.

Ánh sáng đỏ phủ kín toàn bộ từ đường ngầm.

Tôi nghe thấy tiếng ngọc bội rung lên.

Mảnh Mệnh Đăng thứ năm trong người tôi nóng rực.

Người đàn ông nhìn tôi.

Rồi nói một câu khiến tất cả mọi người biến sắc.

“Ta không phải Tần Thủ Nghiệp.”

“Nhưng cũng từng là Tần Thủ Nghiệp.”

Anh cả lập tức lạnh giọng.

“Có ý gì?”

Người đàn ông mỉm cười.

“Đơn giản thôi.”

“Bốn mươi năm trước.”

“Ông ta xuống cửa.”

“Ông ta mở phong ấn.”

“Và để lại một phần bản thân mình.”

Nụ cười trên môi hắn sâu hơn.

“Phần đó là ta.”

Toàn bộ từ đường ngầm rung lên.

Tần Thủ Nghiệp nhắm mắt.

Giống như cuối cùng cũng chấp nhận sự thật.

Người đàn ông dang hai tay.

“Con người luôn nghĩ mình kiểm soát được bóng tối.”

“Nhưng không ai hiểu.”

“Mỗi lần nhìn xuống vực sâu.”

“Vực sâu cũng nhìn lại.”

“Ông ta mở cửa.”

“Cửa cũng mở ông ta.”

Tôi cuối cùng hiểu ra.

Hắn không phải con trai.

Không phải hậu duệ.

Không phải quỷ nhập.

Hắn là một phần của Tần Thủ Nghiệp.

Một phần bị để lại dưới cửa.

Một phần bị bóng tối ăn mòn.

Một phần đã biến thành thứ khác.

Người đàn ông nhìn tôi.

“Ta có rất nhiều tên.”

“Quỷ Chủ gọi ta là Người Gác Cửa.”

“Vô Thanh gọi ta là Người Viết Kịch.”

“Kính Sinh gọi ta là Người Soi Gương.”

“Tần Thủ Nghiệp gọi ta là tội lỗi.”

Hắn mỉm cười.

“Nhưng con có thể gọi ta bằng cái tên đầu tiên.”

Tôi nhìn hắn.

Không hiểu vì sao tim đập rất nhanh.

Giống như có thứ gì đó sắp được nói ra.

Người đàn ông cúi đầu.

Nhìn tôi.

Từng chữ một.

“Ta là nửa còn lại của cánh cửa.”

Ngay khoảnh khắc câu nói ấy vang lên.

Sâu trong bóng tối phía sau từ đường ngầm.

Một tiếng nứt khổng lồ vang lên.

Rắc.

Rắc.

Rắc.

Tất cả chuông bạc đồng loạt vỡ vụn.

Đứa trẻ đời đầu trên bàn thờ lần đầu tiên biến sắc.

Nó quay đầu nhìn vào bóng tối.

Giọng run lên.

“Không thể nào…”

Người đàn ông cũng ngẩng đầu.

Nụ cười trên mặt biến mất.

Bởi vì từ sâu trong bóng tối.

Một đôi mắt khác đang mở ra.

Không đỏ.

Không đen.

Mà vàng kim.

Và ngay khi đôi mắt ấy xuất hiện.

Ngọc bội trước ngực tôi bùng sáng dữ dội.

Mảnh Mệnh Đăng thứ sáu.

Đang ở phía sau cánh cửa.

Khoảnh khắc đôi mắt vàng kim mở ra trong bóng tối, toàn bộ từ đường ngầm chìm vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Không còn tiếng chuông.

Không còn tiếng gió.

Không còn tiếng thở.

Giống như thời gian bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Tôi cảm thấy ngọc bội trước ngực nóng tới mức đau đớn.

Mảnh Mệnh Đăng thứ năm vừa mới thu hồi đang rung lên dữ dội. Ánh sáng đỏ từ những khe nứt trên ngọc bội tràn ra ngoài, phủ lên cánh tay tôi những đường hoa văn chưa từng xuất hiện trước đây.

“Đó là…”

Anh ba lùi lại một bước.

Thiết bị trong tay anh nổ tung thành đốm lửa.

“Tín hiệu của mảnh thứ sáu.”

Sư phụ siết chặt kiếm gỗ đào.

Từ lần đầu gặp ông tới giờ, tôi chưa từng thấy ông căng thẳng như vậy.

Ngay cả lúc đối mặt Quỷ Chủ.

Ngay cả lúc bị kéo vào Hắc Hổ Sơn.

Ông cũng chưa từng lộ ra ánh mắt như lúc này.

Tần Thủ Nghiệp nhìn đôi mắt vàng kim phía sau cánh cửa, toàn thân run lên.

Lần đầu tiên.

Tôi nhìn thấy sự sợ hãi thật sự trong mắt ông.

“Không thể…”

Ông lẩm bẩm.

“Không thể tỉnh sớm như vậy…”

Người đàn ông mắt đen cũng không còn cười.

Hắn nhìn chằm chằm bóng tối.

Ánh mắt lạnh đi từng chút.

“Ngươi thức dậy rồi sao…”

Từ phía sau cánh cửa.

Một giọng nói vang lên.

Không già.

Không trẻ.

Không nam.

Không nữ.

Giống như vô số giọng nói chồng lên nhau.

“Ta luôn tỉnh.”

“Chỉ là các ngươi không nghe thấy.”

Ngay khoảnh khắc âm thanh đó xuất hiện.

Tất cả bài vị trong từ đường ngầm đồng loạt nứt ra.

Rắc.

Rắc.

Rắc.

Từng vết nứt lan khắp mặt gỗ.

Sau đó.

Hàng trăm luồng sáng trắng bay lên.

Tôi nhìn thấy vô số bóng người.

Có già.

Có trẻ.

Có nam.

Có nữ.

Tất cả đều đứng sau những bài vị.

Những người từng bị xóa khỏi gia phả.

Những người từng bị đưa xuống cửa.

Những người đã biến mất khỏi ký ức của thế giới.

Họ đang nhìn cánh cửa.

Giống như chờ đợi điều gì đó từ rất lâu.

Đứa trẻ đời đầu đứng bật dậy khỏi bàn thờ.

Lần đầu tiên vẻ mặt nó xuất hiện hoảng loạn.

“Không.”

“Không được mở.”

Đôi mắt vàng kim phía sau cánh cửa nhìn nó.

“Ngươi sợ sao?”

Đứa trẻ lùi lại.

“Ngươi đã hứa.”

“Ngươi nói chỉ cần ta giữ cửa.”

“Chỉ cần ta ở lại.”

“Ngươi sẽ không ra ngoài.”

Tiếng cười vang lên.

Nhẹ nhàng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...