Nhưng khiến da đầu người ta tê dại.
“Ta chưa từng hứa.”
Ầm.
Cánh cửa phía sau bóng tối rung chuyển.
Một vết nứt xuất hiện.
Từ bên trong tràn ra ánh sáng vàng.
Ánh sáng ấy không giống bất kỳ thứ gì tôi từng thấy.
Nó không mang cảm giác ấm áp.
Ngược lại.
Nó khiến người ta cảm thấy bản thân đang dần bị quên lãng.
Tôi nhìn vào ánh sáng.
Và đột nhiên quên mất mình vừa nghĩ gì.
Chỉ trong một giây.
Tôi không nhớ nổi tại sao mình đứng ở đây.
Không nhớ nổi đang làm gì.
Không nhớ nổi tên mình.
May mà chuông nhỏ trên cổ tay rung lên.
Leng keng.
Tôi giật mình.
Ký ức lập tức trở lại.
Sư phụ quát lớn:
“Không được nhìn!”
Mọi người đồng loạt cúi đầu.
Nhưng đã quá muộn.
Một vài bóng người đứng sau bài vị bắt đầu tan biến.
Không phải bị đánh tan.
Mà giống như bị xóa đi.
Từng chút một.
Ngay cả chính họ cũng không nhận ra.
Đứa trẻ đời đầu hét lên.
“Đừng mở!”
“Đừng mở!”
Nó lao về phía cánh cửa.
Nhưng chưa tới nơi đã bị hất văng.
Ầm.
Cơ thể nhỏ bé đập vào bàn thờ.
Máu đen tràn ra từ khóe miệng.
Tôi nhìn thấy.
Lần đầu tiên.
Nó thật sự giống một đứa trẻ.
Không phải quái vật.
Không phải vật chứa.
Chỉ là một đứa trẻ bị nhốt quá lâu.
Tần Thủ Nghiệp lao tới đỡ nó.
Bàn tay già nua run rẩy.
“Tiểu Đăng…”
Đứa trẻ nhìn ông.
Ánh mắt rất lạ.
“Ông già rồi.”
Tần Thủ Nghiệp nghẹn lại.
Đứa trẻ cười.
Lần này là nụ cười thật.
“Ông từng nói.”
“Chỉ cần ta đợi.”
“Sẽ có người tới thay ta.”
Nó nhìn tôi.
“Người đó tới rồi.”
Tôi ngẩn người.
Đứa trẻ lắc đầu.
“Nhưng ta không muốn nữa.”
Mọi người đồng loạt khựng lại.
Tần Thủ Nghiệp nhìn nó.
“Tiểu Đăng…”
Đứa trẻ ngẩng đầu.
Nhìn cánh cửa đang nứt.
Nhìn đôi mắt vàng kim.
Rồi khẽ nói:
“Ta không muốn ai thay ta nữa.”
Ầm.
Toàn bộ từ đường ngầm rung chuyển.
Đứa trẻ đời đầu giơ tay.
Chiếc chuông bạc trên cổ tay phát sáng.
Một ánh sáng đỏ giống hệt Mệnh Đăng bùng lên từ cơ thể nó.
Sư phụ biến sắc.
“Không được!”
Nhưng đã muộn.
Đứa trẻ mỉm cười.
“Ta mệt rồi.”
“Ta giữ đủ lâu rồi.
”
Nó nhìn tôi.
Ánh mắt dịu dàng đến bất ngờ.
“Chị.”
“Đừng xuống thay em.”
Ngay khoảnh khắc ấy.
Toàn bộ cơ thể nó hóa thành ánh sáng đỏ.
Vô số năm tháng.
Vô số đau đớn.
Vô số cô độc.
Tất cả bùng cháy.
Biến thành một ngọn đèn.
Ngọn đèn thứ sáu.
Mảnh Mệnh Đăng thứ sáu.
Ánh sáng đỏ lao thẳng về phía tôi.
Ầm.
Ngọc bội trước ngực mở ra.
Mảnh thứ sáu nhập vào.
Tôi nghe thấy tiếng khóc.
Tiếng cười.
Tiếng chuông.
Tiếng gọi mẹ.
Tiếng đứa trẻ ngồi một mình dưới lòng đất suốt hàng chục năm.
Rồi tất cả biến mất.
Ngọc bội khép lại.
Chỉ còn một vết nứt cuối cùng.
Mảnh thứ bảy.
Mảnh cuối cùng.
Tần Thủ Nghiệp quỳ xuống.
Ông ôm khoảng không trước mặt.
Nhưng đứa trẻ đã không còn.
Người đàn ông mắt đen cũng im lặng.
Rất lâu.
Rất lâu.
Sau đó.
Hắn nhìn tôi.
“Cuối cùng cũng tới bước này.”
Sư phụ đứng chắn trước mặt tôi.
“Ngươi muốn gì?”
Người đàn ông cười.
Nhưng nụ cười ấy không còn ung dung như trước.
Bởi vì cánh cửa phía sau đang rung dữ dội.
Thứ bên trong đã tỉnh thật rồi.
“Ta muốn sống.”
Hắn đáp.
“Và nó cũng vậy.”
Đôi mắt vàng kim phía sau cánh cửa mở lớn hơn.
Một bàn tay chậm rãi đặt lên khe nứt.
Không phải tay người.
Không phải tay quỷ.
Mà giống như được tạo thành từ vô số ký ức bị xóa.
Tôi biết.
Từ giây phút này.
Mọi chuyện đã khác.
Nhà Hát Vô Thanh.
Chợ Âm Dương.
Kính Sinh.
Thuế Quan.
Tất cả chỉ là mở đầu.
Kẻ thật sự đứng phía sau mọi chuyện.
Cuối cùng đã thức dậy.
Và mảnh Mệnh Đăng cuối cùng.
Đang ở trong tay nó.
(HẾT QUYỂN 10)
VĂN ÁN QUYỂN 11
Mảnh Mệnh Đăng thứ sáu trở về.
Đứa trẻ giữ cửa đầu tiên tan biến trong ánh sáng đỏ.
Nhưng ngay khi chúng tôi nghĩ mọi chuyện sắp kết thúc, cánh cửa sâu nhất dưới từ đường Tần gia lại thật sự mở ra.
Sau cánh cửa không phải Quỷ Chủ.
Không phải Hắc Uyên.
Mà là một tồn tại còn cổ xưa hơn.
Một tồn tại từng ăn mất ký ức của cả một thời đại.
Một tồn tại giữ mảnh Mệnh Đăng cuối cùng.
Và điều đáng sợ nhất là…
Nó biết tên thật của tôi.
“Chào mừng trở về.”
“Người giữ đèn cuối cùng.”
Chaporia
Bình Luận (0)