Bọn họ không cần thêm mắm dặm muối.
Chỉ kể những gì tận mắt thấy: năm nào tổ trạch Lục gia bị cầm cố, năm nào Thẩm gia xuất bạc chuộc về, lần nào Lục Nghiễn lên kinh thiếu lộ phí, lần nào ta cầm đồ trang sức xoay xở cho hắn, tờ giấy nợ nào có chữ ký của hắn.
Dân trong phủ thành chưa chắc hiểu khế ước.
Nhưng lại thích nghe chuyện vô ơn bội nghĩa, được thế bỏ vợ.
Chỉ mấy ngày, khắp đầu đường cuối ngõ đều truyền chuyện cũ của tân khoa Thám hoa.
Có người nói, bạc Lục Nghiễn đọc sách là do nhà vợ xuất.
Có người nói, từ đường Lục gia cũng là bạc Thẩm gia chuộc về.
Còn có người nói, hắn đỗ đạt xong, việc đầu tiên là đón thanh mai, việc thứ hai là hưu thê quỵt nợ.
Truyền đến sau cùng, ngay cả kể chuyện ở trà lâu cũng dựng thành đoạn.
Nói có một thư sinh nghèo, dựa vào gia tài của vợ mà lên trời, lên đến nơi, bước đầu tiên là đá đổ cái thang.
Lục Nghiễn nghe những lời này, suýt làm rơi chén trà.
Hắn vốn cũng định thả tin.
Nhưng hắn chậm một bước.
Thứ như dư luận, hơi thở đầu tiên là quan trọng nhất.
Một khi người ta đã nghe “Lục gia nợ nần”, rồi mới nghe hắn giải thích “Thẩm gia lấy tiền mua danh”, thì chỉ thấy hắn đang ngụy biện.
Nhưng Lục Nghiễn không bỏ cuộc.
Hắn âm thầm tung tin khác, nói ta ở Lục gia dựa tiền ép người, nói ta bị hưu về nhà vì tranh quyền Thẩm gia mà khiến thương hiệu đình trệ, ép nhị phòng nhường quyền, lại nói Thẩm gia năm đó cung dưỡng hắn không phải phu thê tương trợ, mà là thương hộ muốn mượn công danh để nâng cao môn hộ, nay thấy không bám được mới trở mặt đòi nợ.
Chiêu này không ngu.
Thậm chí rất độc.
Bởi vì nó chuyển vấn đề từ “Lục gia có nợ hay không” thành “Thẩm gia vì sao cho tiền”.
Chỉ cần khiến người khác nghi ngờ động cơ của ta, Lục Nghiễn có thể khoác lại lớp áo người bị hại.
Nhưng ta chờ chính là bước này của hắn.
Ta bảo Từ thúc chỉnh lý toàn bộ chứng từ vay mượn.
Lại mời lão bộc thư viện, chưởng quỹ xe ngựa, nha nhân cho thuê nhà ở kinh, cùng các kế toán từng giao bạc, lần lượt làm chứng.
Mỗi khoản bạc xuất từ đâu, khi nào đến tay Lục Nghiễn, ai ký nhận, dùng cho học phí, lộ phí hay thuê nhà, hẹn trả khi nào — tất cả đều có sổ.
Khi sổ bày ra, sự việc liền rõ ràng.
Thẩm gia cho không phải tiền mua quan.
Lục Nghiễn nhận cũng không phải quà của nhạc gia.
Mà là khoản nợ do chính tay hắn ký nhận.
Đáng chết hơn, ta cho người lục lại lời nói và hành vi của hắn bên ngoài.
Hắn luôn tự xưng hàn môn khổ học, được tộc nuôi dưỡng, chưa từng nhắc đến Thẩm gia.
Nhưng mỗi khi thiếu bạc, lại quay về tìm ta.
Vấn đề không còn là hắn dùng tài sản của vợ.
Mà là hắn dùng rồi, lại cố tình giấu; ký rồi, lại quay lưng chối bỏ.
Sự phản công của Lục Nghiễn bị chứng cứ ép lại.
Hắn càng giải thích, càng giống chột dạ.
Đúng lúc này, Liễu Miên cho người mang đến một chiếc hộp.
Hộp không lớn.
Trên đó còn vương mùi của đồ cũ Lục gia.
Xuân Đào hỏi:
“Cô nương, có mở không?”
Ta nhìn chiếc hộp, bỗng cười một tiếng.
“Mở.”
Nắp bật ra.
Bên trong là một xấp thư.
Trên cùng một bức, là chữ của Lục Nghiễn.
Hắn viết, đợi hắn đỗ đạt, sẽ cho Liễu Miên một danh phận.
14
Khi Liễu Miên đến gặp ta, ăn mặc rất giản dị.
Nàng không đeo cây trâm ngọc Lục Nghiễn từng tặng.
Cũng không như hôm ở Lục gia, đứng sau hắn cúi đầu.
Chỉ là người gầy đi rất nhiều.
Sau này ta mới biết, trước khi đến gặp ta, nàng đã nhiều đêm không ngủ.
Sau khi Lục gia xảy ra chuyện, nàng vẫn chờ — chờ Lục Nghiễn thực hiện lời trong thư, chờ hắn đưa nàng rời khỏi phủ thành, chờ một tương lai có thể diện.
Nhưng thứ nàng đợi được, lại là lời khác.
Hôm đó hoàng hôn, nàng đi ngang thư phòng, cửa không đóng kín.
Lục Nghiễn đang nói chuyện với tâm phúc.
Người kia hỏi:
“Nếu Thẩm gia tiếp tục tra tiền bạc thì sao?”
Lục Nghiễn im lặng một lúc.
Rồi nói nhạt:
“Nếu tra đến cuối, thì nói những khoản bạc đó là Liễu Miên tự vay.”
“Nàng chỉ là nữ tử, không nơi nương tựa, người ngoài cũng không tra được gì.”
Liễu Miên đứng ngoài hành lang, cả người cứng lại.
Nàng không bước vào, cũng không lên tiếng, chỉ đứng đó rất lâu.
Đêm đó, nàng lại nghe hạ nhân Tần gia bàn tán, nói nếu tiểu thư Tần gia vào cửa, người cũ đều phải dọn sạch.
Có người cười:
“Một nữ nhân nuôi bên ngoài, cũng xứng ở dưới mắt Tần gia sao?”
Người khác nói:
“Đến lúc đó tùy tiện cho ít bạc đuổi đi là xong. Không biết điều, thì bạc cũng chưa chắc có.”
Những lời ấy như kim châm vào tai.
Nàng lần đầu nhận ra, Tần gia chưa từng coi nàng ra gì, mà Lục Nghiễn cũng chưa chắc sẽ bảo vệ nàng.
Về phòng, nàng lôi toàn bộ thư cũ ra, đọc từng bức.
Từ lời thề ban đầu đến công danh phú quý sau này, từng câu đều rõ ràng.
Chaporia
Bình Luận (0)