“Cơ hội, không phải lúc nào cũng đặt trên bàn.”
“Lúc này không tranh, sau này tuyến tơ lụa Giang Nam sẽ mãi mang họ Thẩm.”
Chính đường im lặng rất lâu.
Nghi Quảng Thành nhìn chén trà trước mặt, không đáp ngay.
Hắn biết Tần gia đang mượn mình thử đường.
Cũng biết một khi dấn vào, rất khó rút.
Rất lâu sau, hắn mới ngẩng đầu.
“Nếu thua thì sao?”
Quản sự Tần gia cười.
Nụ cười ôn hòa đến mức gần như chắc chắn.
“Có Tần gia.”
“Nghi gia sẽ không thua.”
Câu này cuối cùng đã thuyết phục Nghi Quảng Thành.
Bởi vì Tần gia cho quá nhiều.
Giới thiệu quan nội phủ.
Giải quyết kho vận kinh thành.
Cung cấp bảo lãnh.
Lại ngầm nói Thẩm gia vừa trải nội loạn, ta tuy tiếp quản nhưng là nữ tử, lại trở mặt với Thám hoa, căn cơ chưa vững.
Nếu Nghi gia có thể nhân cơ hội áp Thẩm gia, thương lộ tơ lụa Giang Nam sẽ không còn do một nhà độc chiếm.
Vì vậy Nghi Quảng Thành mang theo mẫu vải, sổ hàng, kế toán vào kinh.
Ta nghe tin từ phía Trương gia, không bất ngờ.
Xuân Đào hỏi:
“Cô nương, có cần tra điểm yếu của Nghi gia không?”
Ta lắc đầu.
Trong nghề cạnh tranh, nếu chỉ dựa vào vạch lỗi bôi xấu, là hạ sách.
Chứng minh Nghi gia có khuyết điểm không quan trọng.
Ta muốn để chính họ chứng minh — họ không gánh nổi thứ Tần gia vẽ ra.
18
Ngày đầu vào kinh, ta không đi gặp quan nội phủ.
Cũng không vội đến Trương gia.
Ta đi kho trước.
Trương gia chuẩn bị cho Thẩm gia ba kho — một gần thủy lộ, một gần tuyến xe ngựa Bắc tuyến, một ở vị trí hẻo lánh để tránh trạm kiểm soát quen của Tần gia.
Ta dẫn người kiểm tra từng nơi — độ ẩm, sâu mọt, phòng hỏa, sổ xuất nhập, người trông kho, tuyến xe, thời gian giao hàng — từng thứ đều hỏi rõ.
Quản sự Trương gia ban đầu còn khách sáo, sau dần nghiêm túc.
Có lẽ hắn không ngờ một nữ tử vừa ra khỏi biến cố hôn nhân, vào kinh việc đầu tiên lại là kiểm kho.
Ta biết mình không thể chỉ dựa vào Trương gia.
Kinh thành khác Giang Nam.
Mỗi cửa ải, mỗi kho, mỗi thời điểm giao hàng đều có thể bị Tần gia động tay.
Muốn đứng vững, phải hiểu quy củ của người khác.
Đêm đó, ta vừa về khách điếm, đã nhận được thiếp.
Ký tên: Chu Thụy, ngoại quản sự Tần gia.
Xuân Đào thấy tên, sắc mặt hơi biến.
“Cô nương, có gặp không?”
Ta khép thiếp lại.
“Gặp.”
Chu Thụy đến rất nhanh, vẫn dáng vẻ ôn hòa.
Hắn hỏi đường đi có vất vả không, khen thương lộ Thẩm gia ổn định, vòng vo một hồi, mới nói:
“Thẩm chưởng quỹ, sổ ở Giang Nam thì để Giang Nam tính là được. Sổ ở kinh thành, không phải ai cũng có tư cách lật.”
Trong phòng lặng một thoáng.
Ta nâng chén trà nhìn hắn.
“Tần gia muốn dạy ta làm ăn?”
Chu Thụy cười.
“Không phải dạy làm ăn.”
“Là dạy nhận đường.”
Nghe thì khách khí, nhưng ý rất rõ — kinh thành có quy củ riêng, có người không thể động, có sổ không thể tra.
Ta cũng cười.
“Nhưng lần này ta vào kinh, không phải để nhận đường.”
Chu Thụy khẽ nhướng mắt.
Ta đặt chén trà xuống.
“Ta đến để mở đường.”
Ánh mắt giao nhau.
Không ai nói thẳng.
Nhưng đều hiểu — từ lúc này, Tần gia không còn ở sau lưng, mà đã đứng đối diện.
Chu Thụy im lặng một lát, đứng dậy:
“Thẩm chưởng quỹ quả nhiên như lời đồn. Mong đến ngày tuyển cống thương, vẫn giữ được khí thế hôm nay.”
Nói xong, hắn rời đi.
Xuân Đào đợi người đi xa, mới nói nhỏ:
“Cô nương, hắn đang cảnh cáo?”
Ta nhìn trời ngoài cửa sổ.
“Nghe như cảnh cáo.”
“Thực ra là thăm dò.”
“Họ muốn biết, ta đến xin đường, hay đến đoạt đường.”
Ngày hôm sau, gia chủ Trương gia gặp ta.
Ông không nhắc Lục Nghiễn, cũng không nhắc Tần gia.
Chỉ hỏi ba câu:
“Nếu nội phủ tăng hàng gấp, Thẩm gia cần mấy ngày bổ?”
“Nếu thủy lộ phía Nam gián đoạn, có bao nhiêu tuyến thay thế?”
“Nếu cống đoạn có lỗi, có bồi không, bồi thế nào, ai chịu?”
Ta không nói “vạn vô nhất thất”.
Ta chia rủi ro ba mức:
Trễ nhẹ — dùng kho kinh thành bù.
Đứt tuyến — chuyển Bắc tuyến và đường bộ dự phòng.
Lỗi lớn — phong lô, tiền trang ứng trước bồi, ba ngày xác định trách nhiệm và thời hạn bù hàng.
Gia chủ Trương gia nghe xong, gật đầu.
“Thẩm cô nương.”
“Trương gia không sợ thương hộ gặp sự.”
“Chỉ sợ xảy ra mà không ai chịu.”
Ta hiểu.
Trương gia không giúp vì thương hại.
Họ chỉ xem ta có gánh nổi hay không.
Trước khi đi, ông nói:
“Tuyển cống thương có ba cửa — xét tư cách, xem mẫu, giao hàng thật.”
“Ngày mai bắt đầu cửa thứ nhất.”
Khi ta về khách điếm, sổ hàng Thẩm gia đã đến.
Tần gia và Nghi gia cũng đang chờ cùng một thời điểm.
19
Cửa thứ nhất là xét tư cách thương hội.
Các nhà phải nộp hồ sơ năm năm: cung hàng, nợ xấu, danh sách kho, nguồn hàng, bảo lãnh tiền trang.
Chaporia
Bình Luận (0)